Thùy An

Nếu thang máy không dừng lại ...

 Nguyên tác: Si l’Ascenseur ne s’arrêtait pas…

 Truyện thiếu nhi –Tác giả MICHELINE MAUREL

                                                             *Thùy An dịch  

                                                                                                                                                       

     Mỗi khi đi thang máy lên căn hộ của ḿnh trong chung cư, hẳn có lúc bạn tự nhủ: “Nếu thang máy không dừng lại…” cho đến nay, thang máy của các bạn luôn dừng lại. Nhưng ai mà biết được, có thể vào một ngày nào đó, bạn sẽ gặp chuyện tương tự như Martine và Gilou đă gặp.

    Một hôm, Martine và Gilou không muốn về căn hộ của ḿnh vội. Chúng biết có hai thứ khó ưa đang chờ trong bữa cơm tối: món dưa cải chua dở ẹc và bà d́ Adrienne hay la rầy. D́ Adrienne lại thích món dưa cải: cả hai thật xứng đôi với nhau. Trước lúc lên thang máy, chúng chần chờ được chừng nào hay chừng ấy. Chúng bắt đầu chơi nhảy ḷ c̣ trên nền gạch bông ở đại sảnh th́ bà gác cổng xuất hiện và hét toáng lên. Bà gác cổng mập tṛn, hồng hào, tiếng hét rất to, trái ngược với d́ Adrienne ốm nhom, khô đét và giọng the thé. Hai bà chỉ giống nhau ở chỗ là đều ghét trẻ con. Martin và Gilou gọi hai bà là “hai bà Chằn”.

Bà gác cổng hét to đến nỗi chẳng ai nghe rơ bà nói ǵ. Đại khái là vào nhà phải chùi chân và không được huưt sáo miệng ở cầu thang. Mỗi lần bà hét, hai đứa bé lật đật chui vào thang máy đóng cửa lại thật lẹ. Thang máy che chở hai em chạy xa bà gác cổng, nhưng than ơi, nó lại mang hai em càng lúc càng gần món dưa cải chua và d́ Adrienne!

Martine th́ thầm như cầu nguyện:

-Ôi! Phải chi thang máy không ngừng lại…

-Được thế th́ hay quá –Gilou nói –nhưng rồi nó cũng phải ngừng thôi.

Bỗng thang máy lên tiếng:

-Tại sao? Nếu tôi không muốn ngừng cũng được vậy. Ai cũng chắc chắn là tôi phải ngừng ở tầng họ chỉ định. Họ coi như đó là chuyện b́nh thường, là chuyện tôi bắt buộc phải vâng lời…

Và thang máy không dừng lại… Hai đứa bé thấy ḿnh băng qua lan can lầu tám, ngửi thấy cả mùi dưa cải chua… băng qua tầng trên cùng, rồi băng qua mái nhà trổ ra bầu trời tràn ngập ánh trăng… Thang máy càng lên càng nhanh, vượt qua những đám mây nhỏ, chỉ c̣n nh́n thấy mặt trăng và những ánh sao, rất nhiều sao…

-Phải chi ḿnh lên tới mặt trăng!

-Tôi có thể đi xa hơn mặt trăng nhiều –Thang máy nói –Nhưng nếu các bạn muốn th́ tôi sẽ ngừng ở đó. Các bạn không muốn đi xa hơn nữa sao?

-Ồ, con người chỉ mới lên tới đó thôi.

-Thật à –Thang máy nói –Nơi đó gần quả đất quá. Nhưng thôi vậy, nếu các bạn muốn th́ chúng ta cùng đến xem mặt trăng.

Thang máy đáp xuống mặt trăng, giữa một b́nh nguyên rộng lớn toàn cát màu xanh. Phía xa, ở mọi hướng, họ nhận ra những núi lửa đă tắt. Trời rất lạnh và yên ắng, không một tiếng động nhỏ. Thang máy bảo:

-Tôi chờ ở đây. Các bạn có thích th́ cứ đi dạo thoải mái.

Martin và Gilou dắt nhau đi lang thang trong cánh đồng mênh mông màu xanh nhạt, không một bóng cây, không một ngọn cỏ, không nhà cửa, không một cơn gió, không một tiếng động nào. Chỉ toàn là cát và đá sỏi màu xám xanh. Martine nhận xét:

-Mặt trăng không có một sinh vật nào cả.

-Nhưng mà –Gilou nói –đằng kia… có cái ǵ đang lay động…

Quả thế. Có cái ǵ đó đang lay động, như thể là một làn khói mỏng mamh đang từ mặt đất bốc lên. Hai đứa bé dắt nhau chạy đến, chúng trông thấy những h́nh người trong suốt như thủy tinh, cử động được nhưng hoàn toàn không phát ra một tiếng động.

Bỗng nhiên có tiếng bước chân trên sỏi đồng thời một giọng nói của người miền nam vang lên:

-A! Đây rồi!

Lập tức, hai đứa bé thấy một người đàn ông xuất hiện trước mặt, không trong suốt tí nào, một người thực sự, màu da rám nắng, mặc sơ - mi xanh lam, thắt cà vạt đỏ, miệng cười toe toét:

-A! Đây rồi! Các em đi bằng ǵ đến?

-Bằng thang máy –Gilou đáp.

-Người ta đă làm thang máy để lên mặt trăng à?

-Không –Martin đáp –đây là cái thang máy ở chung cư của chúng cháu. Thang máy đă mang chúng cháu lên đây.

Gilou hỏi:

-Nhưng c̣n chú? Thưa chú, chú là người ở đâu? Ở địa cầu hay ở mặt trăng?

-Tôi ở Toulon –người đàn ông đáp.

-Ở Toulon? Phải ở đó có một cái vịnh và một hạm đội? Nhưng chú đến đây bằng ǵ?

-Tôi không rơ lắm… Nếu bảo là tôi đi hỏa tiển tới rồi không muốn quay về th́ nghe hợp lư nhưng không đúng sự thật… Một buổi sáng, khi thức dậy, tôi thấy ḿnh đang ở đây, ở mặt trăng này, không hiểu tôi làm sao mà đến đây được? Trước kia, khi c̣n ở Toulon dưới địa cầu, tôi luôn hay mơ mộng, đến nỗi bố mẹ tôi thường rầy la: “Con đang ở trên mặt trăng hả?” “Con đang sống trên cung trăng à?” “Lúc nào cũng như người đang sống trên cung trăng vậy con?”… Nói đúng ra, tôi thường làm thơ, thường sáng tác ca khúc, thường phí th́ giờ ngồi ngắm những con bọ rùa sinh hoạt, những trái ô liu đang chín, hoặc vào rừng ŕnh xem hoa kim ngân nở. Bây giờ ở đây, trên mặt trăng trống trải và lạnh lẽo này, tôi rất nhớ nhung những bông hoa kim ngân.

Các cháu có bao giờ được xem hoa kim ngân nở chưa? Ai đă từng thấy kim ngân nở hoa một lần th́ sẽ khó mà quên được. Các cháu hăy tưởng tượng ḿnh đang nằm trên thảm lá thông vàng trong rừng, bên cạnh bụi kim ngân. Nụ hoa giống như một bóng đèn dài màu hồng được niêm kín, không một khe hở, không một nếp nhăn.  Các em đang mơ màng ngắm, bỗng nghe một tiếng nổ khẽ: tách! Nụ hoa bung ra như một cái pháo hoa 5 cánh, ở giữa là nhụy hoa trông giống như cái ṿi của con bướm được mạ vàng óng ánh. Hương thơm đang ngủ trong nụ hoa bỗng thức giấc, thoát ra, tràn ngập cả khu rừng thông: Một hoa kim ngân vừa mới ra đời.

Nghe xong, Martin hỏi:

-Nhưng cháu vẫn chưa thể hiểu được tại sao chú lại ở đây?

Người đàn ông Toulon đáp:

-Tôi cho rằng đó là do năng lực tự kỷ ám thị. Nghe mọi người đều nói rằng ḿnh ở trên mặt trăng, riết rồi ḿnh thành ra ở trên mặt trăng thật. Tất cả những h́nh người trong suốt mà hai cháu nh́n thấy kia là bản sao của những người thường hay mơ mộng hiện đang sống ở địa cầu; do cứ nghe nói hoài: “Anh đang ở trên mặt trăng.” , “Anh đang sống trên cung trăng”… rốt cuộc, bản sao của họ hiện diện nơi đây. C̣n tôi, có lẽ do mơ mộng thường xuyên hơn và nhiều hơn những người kia nên rốt cuộc người thật của tôi ở đây, c̣n bản sao của tôi chắc hiện giờ đang ở Toulon.

Martine rụt rè hỏi:

-Thỉnh thoảng mẹ cháu cũng bảo cháu đang ở trên cung trăng. Chú có nghĩ là bản sao của cháu hiện đang ở đây không?

-Những người hay chế nhạo người khác như thế th́ chắc chắn không có bản sao ở đây. Nhưng c̣n cháu? Nào, chúng ta thử cùng đi t́m xem.

Họ dắt nhau cùng tiến về phía đám người trong suốt đang lặng lẽ dạo chơi trong b́nh nguyên. Martine nhận ra một cô bé trong suốt rất giống ḿnh đang tiến lại, vừa đi vừa nhảy ḷ c̣. Ông Toulon bảo:

-Cháu thử đến hỏi chuyện xem.

Martine tiến lại gần bản sao của ḿnh:

-Tên bạn đúng là Martine chứ?

Giọng trả lời như từ xa xôi vang lại:

-Đúng. Tên tôi là Martine.

-Bạn ở đâu?

-Ở mặt trăng. Gần hồ Rosée.

-Bạn có sung sướng không?

-Sung sướng hơn bạn ở địa cầu. Ở đây không có d́ Adrienne, không có dưa cải chua, cũng không có bà gác cổng.

-Sao bạn biết d́ Adrienne?

-Bạn thừa hiểu tôi chính là bạn –bản sao đáp. Tôi biết những người bạn biết, tôi nhớ những chuyện bạn nhớ. Tôi nhớ cả những chuyện bạn đă quên đi mà chỉ khi lên tới mặt trăng bạn mới nhớ lại được.

-Suốt ngày bạn làm ǵ?

-Tôi xem những giấc mơ của bạn, tôi khiêu vũ với các bản sao khác dưới ánh sáng của địa cầu.

-Dưới ánh sáng địa cầu?

Martine ngẩng đầu lên. Trên bầu trời quả có một “mặt trăng” khác lớn hơn, ánh sáng hơi xanh hơn: đó là địa cầu nh́n thấy từ mặt trăng.

Bản sao của Martine nói với các bản sao khác:

-Hăy đến chơi với chúng tôi. Chúng ta hăy kết thành một ṿng tṛn.

Các bản sao kết thành ṿng tṛn chạy chung quanh Martine và Gilou. Người đàn ông Toulon hỏi:

-Các cháu có muốn ở luôn trên này không?

-Không! Không!

-Vậy th́ phải chạy trốn ngay. Đừng để đến lúc họ quay quá nhanh.

Cả ba xô vẹt những bản sao, chạy thục mạng về phía thang máy. Gilou hỏi:

-Chú có muốn về lại địa cầu với chúng cháu không?

-Đừng bận tâm! Dù có về th́ rồi lập tức tôi cũng sẽ lên lại thôi. Nếu các cháu có dịp đến Toulon, nhớ đến thăm bản sao của tôi nhé.

Martine và Gilou đóng cửa và thang máy lại phóng về địa cầu. Vừa xuyên qua những đám mây đầu tiên, hai em nhận ra những dăy núi, những khu rừng, những cánh đồng, thành phố, rồi đến cái mái nhà có lỗ trống h́nh vuông mà thang máy trổ ra lúc đi… Xuống đến thềm tầng lầu tám, Gilou vừa mở cửa thang máy th́ đă thoáng nhận ra mùi dưa cải chua và một giọng the thé:

-Mấy đứa nhỏ này thật hết chịu nổi…

Martine vội đóng cửa và kêu lên:

-Xuống nữa đi, thang máy. Chưa hết dưa chua và d́ Adrienne vẫn ở đó. Đừng dừng lại.

Thang máy tiếp tục đi xuống. Đến tầng trệt, bỗng nghe tiếng hét:

-Mấy đứ nhỏ ở lầu tám đây rồi –Bà gác cổng dữ tợn nhào tới, cố mở cửa thang máy –Chính chúng đă làm kẹt thang máy… Tôi sẽ khiếu nại ba mẹ chúng…

Martine và Gilou cùng la:

-Xuống nữa, xuống nữa! Thang máy ơi, đừng dừng lại!

Nhưng ngay cả thang máy cũng không muốn dừng lại tí nào. Thang máy xuyên qua đại sảnh, xuyên qua tầng hầm, xuyên qua mặt đất dưới thành phố đầy rẫy những ống cống nước, rồi xuyên qua lớp đất đầy rễ cây và những hạt mầm, một ngày nào đó có thể mọc ra cây trồi lên thành phố. Rồi đến vùng rừng hóa thạch với nhiều cây cối c̣n lưu lại nguyên vẹn trong đá… những cây thông, cây dương xỉ… và những động vật cũng thế, những con chim có đầu rùa, những con vật bốn chân có đầu chim hay đầy rắn. Hai em dán mắt vào cửa kính, ngắm những con thằn lằn khổng lồ, những con khủng long và hàng trăm ngàn con vật lạ lùng khác, tất cả các sinh vật đă từng sống trên mặt đất trước cả loài người, giờ đang diễu qua cửa kính thang máy, trước mắt hai em.

Thang máy vẫn tiếp tục đi xuống, ngang qua lớp đá quí, lớp nham thạch đỏ, lớp dung nham đang cháy rừng rực như than hồng. Hai đứa bé không đền nỗi bị nóng lắm nhờ thang máy lúc này chạy hết tốc lực và trong thang máy vẫn c̣n đầy không khí mang từ mặt đất xuống. Bỗng thang máy va vào một vật ǵ đó, âm vang như chạm vào pha lê…

Đó là một vách tường chói lọi rực rỡ, thang máy đă ngừng lại giữa một hang động trông như bằng kim cương, rộng mênh mông. Từ trên trần tỏa xuống hằng hà sa số những sợi dây bằng vàng và bạc, sợi th́ nhỏ như tóc, sợi th́ lớn như dây cáp, tất cả hội tụ ở đáy hang, tại đó có một sinh vật kỳ dị đang điều khiển các sợi dây giống như đang chơi đàn harpe.

Sinh vật ấy có một cái đầu tṛn như quả bóng, thong thả tự xoay tṛn và vô số cánh tay có ngón dài mảnh mai đang lướt trên các sợi dây làm phát ra những âm thanh lạ lùng. Chỉ có đầu và các cánh tay là cử động, c̣n phần thân thể bên dưới  chỉ là một khối kim cương đen. Hai đứa bé bước ra khỏi thang máy, đến gần sinh vật kỳ dị để nh́n cho rơ hơn. Martine hỏi thang máy:

-Vị này là ai và chúng ta đang ở đâu vậy?

-Đây là vị Thần Trọng Lực và chúng ta đang ở trung tâm địa cầu. Mỗi sợi dây các bạn thấy đó được nối với một sinh vật trên mặt đất, nó là lực giữ các bạn khi té th́ rơi xuống đất, là cái làm cho bạn thấy dễ chịu mỗi buổi sáng thức giấc mà chưa muốn ra khỏi giường, là cái thôi thúc bạn lùi lại khi chồm ḿnh qua cửa sổ từ tầng tám nh́n xuống đường phố, là lực giữ chân bạn gắn với mặt đất và cản bạn bay lên như một quả bóng bay ở hội chợ lúc cắt dây buộc.

Gilou hỏi:

-Nhưng người ta có thể bay lên bằng máy bay?

-Trong trường hợp ấy, máy bay vẫn bị ràng buộc bởi những sợi dây trọng lực của các hành khách và chính máy bay cũng bị giữ chặt bởi một dây cáp trọng lực riêng. Tuy nhiên, khi thẩn Trọng Lực có ư muốn chơi đàn với tất cả các dây, ông ta đôi lúc hóa đăng trí, hoặc khi bay lên rất nhanh, có thể ông không kịp nhận ra.

Martine muốn biết tại sao những sợi dây ấy có sợi mảnh, có sợi lớn  chứ không đều nhau. Thang máy giải thích:

-Các sợi mảnh dành cho các vũ công, các tài tử xiếc nhào lộn: những người chân chỉ chạm nhẹ trên mặt đất, bước chân không để dấu vết trên tuyết; những người có thể giữ thăng bằng trên một móng chân hay trên một sợi tơ; những người luôn luôn nhẹ nhàng như muốn bay lên… do đó, dây trọng lực của họ rất mảnh.

-C̣n các sợi dây lớn nhất? –Gilou hỏi.

-Đó là dây của những người nặng nề, những người bước đi ́ ạch, những người rất dễ bị té ngă và chỉ nhảy múa được các vũ điệu của loài gấu…

-Nếu dây bị cắt th́ có chuyện ǵ xảy ra? –Martine lại hỏi.

-Th́ người liên hệ sẽ rời mặt đất và bay lên như một quả bong bóng bơm đầy khí hydrô. Người ấy sẽ không bao giờ đặt chân lên mặt đất được.

Gilou nh́n Martine. Cô bé nháy mắt ra hiệu. Cả hai tiến đến gần chân của thần Trọng Lực hơn. Ở đây có những tấm thẻ xếp đều như phím đàn piano, mỗi thẻ ghi một tên… Chờ lúc thần Trọng Lực xoay đầu qua hướng khác, Gilou rút dao xếp cắt một sợi cáp lớn, đồng thời, Martine cũng dùng răng cắn đứt một sợi dây mỏng manh. Thần Trọng Lực không mảy may hay biết.

Gilou rỉ tai Martine:

-Em cắt sợi dây của bà gác cổng.

Martine cũng thầm th́:

-C̣n chị th́ cắt sợi dây của d́ Adrienne.

Gilou quay sang thang máy:

-Giờ th́ chúng ta quay về thôi. Đói bụng quá rồi.

Và thang máy trở về với vận tốc hàng ngàn cây số/ giờ xuyên qua lớp dung nham cháy đỏ, lớp vỏ mỏng của địa cầu và tầng hầm của chung cư. Ở đại sảnh, người tụ tập rất đông cùng nh́n lên trần nhà: bà gác cổng đang dính chặt trên đó. Từ trần cao, bà đỏ mặt tía tai tiếp tục gầm thét và thóa mạ những người bước vào đại sảnh mà quên chùi chân.

 Đột nhiên trông thấy thang máy xuất hiện, mọi người đổ xô lại v́ đă chờ đợi lâu. Nhưng thang máy nhanh hơn, tiếp tục lên và dừng lại ở tầng tám. Thay v́ mùi dưa cải chua, lần này, hai đứa bé ngửi thấy mùi thơm của bánh kem phết mứt táo.

Thang máy chào tạm biệt:

-Chúc các bạn ngon miệng. Hẹn chuyến sau, chúng ta sẽ đến những hành tinh xa hơn.

Rồi thang máy trở xuống để đón những người đang nóng ḷng chờ.

Martine và Gilou thấy ba đang lặng lẽ ngồi ăn bánh trong khi mẹ đứng ở cửa sổ nh́n lên trời. Ba bảo:

-Các con chậm rồi. Uổng quá. Nếu về sớm một chút, các con sẽ thấy một chuyện thật lạ lùng: vào lúc người ta mang bánh kem mứt đến th́ d́ Adrienne bỗng bốc ra khỏi ghế và bay lên trần như một quả bóng bay bị đứt dây. Ba đưa cái cán chổi lên  để giúp lôi bà xuống nhưng bà không muốn cầm lấy nó. Ba bèn lấy chổi đẩy bà về phía cửa sổ để bà bám lấy màn cửa trèo xuống nhưng không ngờ, từ cửa sổ, bà bay đi luôn…

Martine và Gilou chạy ra cửa sổ, nh́n thấy trên nền trời rất cao có một vật nhỏ màu đen, không phải máy bay cũng không phải chim. Chính đó là d́ Adrienne không c̣n trọng lực. Từ nay bà không c̣n la rầy và bắt hai em ăn hoài cái món dưa chua dở ẹc nữa. Bà sẽ không thể đặt chân xuống bất cứ nơi nào, bà sẽ vĩnh viễn bồng bềnh trong không gian vô tận, ngay cả mặt trăng cũng không muốn nhận bà, bởi v́, trên quả đất, d́ Adrienne không bao giờ bị gọi là “đang ở trên cung trăng”.

 

THÙY AN

 

Trang Thùy An

art2all.net