Thùy An

 

 

Người Kỵ Sĩ Hoàn Hảo

 

Tác giả: Jérome –Thùy An dịch (bản tiếng Pháp)

 

 

Nicola Geibel  có một cửa hàng bán đồ chơi do chính tay ông làm, những đồ chơi bằng máy vừa đẹp vừa đầy sáng tạo khiến chẳng bao lâu, danh tiếng ông vang dội khắp châu Âu.. Đó là các con thỏ dạ quang với trái tim h́nh cái nơ, biết lay động lỗ tai và ria mép, các con mèo biết rửa mặt, các con búp bê biết hát, biết chào và nói: “Anh mạnh giỏi chứ?”

N.Geibel không đơn giản là một nhà cơ khí, mà c̣n là một nghệ sĩ. Trong cửa hàng của ông, có một ngăn tủ đựng những món đồ chơi kỳ lạ, không bán, những đồ chơi mà ông đă làm bằng nguồn cảm hứng say mê: một con lừa nhảy nhót càng lúc càng nhanh y hệt con lừa thật, một con chim biết bay từng ṿng tṛn rồi trở về chỗ cũ, một bộ xương biết khiêu vũ trong âm thanh một cái kèn hơi, một cô gái đẹp chơi đàn violon, một người đàn ông hút ống vố… Người trong làng c̣n đồn đại rằng, ông Geibel có thể chế tạo được những sinh vật có đầy đủ phong cách một quí ông hoặc quí bà theo đơn đặt hàng.

Hôm đó, con gái ông Geibel là Olga đi dự đêm dạ vũ tại nhà bác sĩ Follen, và khi trở về, cô tỏ vẻ rất khó chịu. Ông lấy làm ṭ ṃ nhưng không tiện hỏi. Măi đến vài ngày sau, ông mới rơ được nguyên nhân khi nghe cuộc nói chuyện giữa Olga và các bạn gái trong pḥng khách.

-Thanh niên bây giờ khiêu vũ chẳng ra cái quái ǵ cả.

-Đúng. Nhảy sai nhịp lung tung mà cứ ra vẻ ta đây giỏi lắm, hết mời cô này đến cô khác.

-Và trong khi nhảy, lại thốt ra những lời xuẩn ngốc, vô duyên.

Một cô lên tiếng nhái giọng:

-Ôi, cô mới duyên dáng làm sao! Chiếc áo của cô thật tuyệt diệu! Ôi trời nực quá… cô có thường đến Vienne không? Cô có yêu Wagner không?

-Đơn giản là các anh chàng như ếch ngồi đáy giếng, chỉ biết một vài thông tin tầm thường.

-Ôi để ư làm ǵ những điều ba hoa đó, ḿnh đến dự những buổi dạ vũ là chỉ cốt t́m một anh chàng nhảy giỏi, nghĩa là phải d́u ḿnh đi những bước tuyệt diệu và không được mệt mỏi trước chúng ta.

-Phải. Không được mệt mỏi và không bao giờ mệt mỏi.

Olga cười lớn:

-Ồ, vậy th́ chỉ có người máy mới đáp ứng được ước muốn của các bạn.

Các cô vỗ tay reo:

-Hoan hô ư kiến tuyệt vời. Một kỵ sĩ bằng máy sẽ không bao giờ biết mệt, một kỵ sĩ đẹp trai sẽ không bao giờ dẫm chân chúng ta.

-Không làm nhăn áo chúng ta nữa chớ.

-Anh chàng sẽ không có mồ hôi giữa hai bài nhảy, tôi rất ghê khi nhảy với người hay chảy mồ hôi.

-Một anh chàng đáng yêu không khác ǵ con người bằng thịt bằng xương.

Trong bữa cơm chiều, ông Gebeil hỏi thăm Olga rất kỹ về buổi dạ vũ vừa qua, về những kỵ sĩ trong đêm đó, về những bước nhảy, những câu nói đùa duyên dáng của một vài người… Sau đó, ông miệt mài làm việc trong phân xưởng đồ chơi của ḿnh. Liệu ông có đáp ứng được ước muốn của các cô gái xinh đẹp mà ông yêu thương như Olga của ông?

Một tháng sau, ông nhận được thiệp mời của Wenzel, một người bạn thân rất giàu làm nghề buôn gỗ, nhân lễ đính hôn của cô cháu gái. Olga cũng được mời. Lời ghi trong tấm thiệp đă làm cho cô háo hức: “Tiệc có dạ vũ”. Chiều hôm đó, Olga diện rất đẹp, cô náo nức gơ cửa phân xưởng làm đồ chơi của ông Gebeil:

-Nhanh lên bố ơi, sắp đến giờ rồi.

Cửa vẫn đóng chặt. Ông Gebeil nói vọng ra:

-Con cứ đi trước, đừng đợi bố. Hăy nói với các bạn của con rằng, bố sẽ dẫn đến một kỵ sĩ trẻ, dễ thương và nhảy rất giỏi. Chắc chắn các cô ấy sẽ hài ḷng.

Olga rất vui. Bố cô luôn luôn có những vụ rất bí mật và bao giờ cũng hoàn hảo, nên cô không ngại ngùng khi báo tin vui đến cho các bạn của cô. Các cô hồi hộp chờ đợi.

Tiếng động cơ xe dừng lại trước cửa làm các cuộc nói chuyện trong pḥng khách lắng xuống. Chủ nhân Wenzel bước vào, mặt đỏ lên v́ xúc động, nụ cười không được tự nhiên, ông cất cao giọng:

-Tôi xin giới thiệu, ông bạn thân Geibel và một người bạn trẻ.

Ông Geibel đi vào, cạnh ông là một thanh niên mặc quân phục. Ông hân hoan nói:

-Xin thứ lỗi v́ tôi đến trễ. Thưa quí ông bà và các bạn, xin giới thiệu đây là người bạn trẻ của tôi. Đại úy Fritz.

Ông để tay lên vai Fritz. Viên sĩ quan này nghiêng ḿnh trước mọi người với vẻ cứng nhắc. Cái chào của y dẫn theo một tiếng động rồ rồ như tiếng râm ran khó chịu của một hơi thở tàn. Geibel tuyên bố:

-Fritz rất tuyệt, không bao giờ làm phật ư người bạn nhảy của ḿnh, nghĩa là anh ấy không hề phạm lỗi, không hề chảy mồ hôi v́ anh không biết mệt, không bao giờ biết mệt cả.

Ban nhạc bắt đầu chơi điệu valse. Geibel nh́n quanh:

-Ai trong bạn sẽ nhảy với Fritz bản nhạc đầu tiên? Nào, hăy mời các cô đi, Fritz.

Geibel ấn một cái nút trên vai Fritz. Frotz mở miệng nhưng tiếng nói dường như phát ra từ vùng xương chẩm:

-Tôi rất hân hạnh.

Rồi miệng Fritz đóng chặt lại với một tiếng động khô khan. Các cô gái nh́n nhau, dường như không ai có quyết tâm bước ra sàn nhảy cả. Các cô kín đáo quan sát gương mặt bằng sáp, đôi mắt nh́n thẳng, nụ cười đông cứng, nghiêm trang nhưng không quyến rũ. Geibel đến gần những cô bạn của Olga, những cô gái từng ao ước được nhảy với một kỵ sĩ hoàn hảo.

-Các cháu đă gợi ư cho bác đem đại úy Fritz đến đây mà, phải nhảy thử với anh ta đi chứ.

Annette, cô gái xinh nhất và cũng mê khiêu vũ nhất trong đám cảm thấy thích thú trước tṛ chơi này, cô nhận lời.

Fritz tiến đến theo sự sắp xếp của ông Geibel: Tay phải của y ôm quanh ṿng eo Annette, giữ chặt, tay trái nắm nhẹ bàn tay thon nhỏ của cô. Ông bày cách cho cô điều khiển tùy ư độ nhanh của điệu nhảy và dừng lại nếu cô không muốn nhảy nữa. Đôi chân Fritz thật bay bướm, y đưa Annette quay theo tiếng nhạc chuẩn xác, điều độ, đôi môi thốt ra những lời trau chuốt: “Đêm nay tuyệt quá, trông cô mới dễ thương làm sao! Tôi rất sung sướng khi được nhảy với cô.” Giọng của y xa vắng và mong manh. Annette đă quen dần với điệu nhảy, trạng thái lạ lùng kích thích tiêu tan, cô bước vào cuộc chơi:

-Anh đúng là thần tượng, em có thể nhảy với anh suốt cả cuộc đời.

Lập tức, cô bị lôi cuốn vào một nhịp độ quay cuồng dữ dội. Điệu valse trở nên cuồng loạn. Mọi người cảm thấy mệt nhoài, các nhạc sĩ bối rối ngưng đàn, nhưng trên sàn nhảy, Annette vẫn quay cuồng trong tay Fritz. Olga hét lên:

-Annette, ngừng lại ngay, bạn đă quá mệt rồi đó.

Annette không trả lời. Olga hoảng sợ khi thấy gương mặt bạn ḿnh nhợt nhạt như xác chết. Cô nói như khóc:

-Annette đă đuối rồi, làm ơn cứu bạn tôi đi.

Một người đàn ông nhảy ra đưa tay ngăn Fritz lại. Nhưng ông ta bị xô té nhào và bàn chân cứng như thép của người máy đạp vào má ông bầm tím. Một người khác bước tới cũng chịu chung số phận với người trước. Ông ta la lên:

-Không thể ngăn được con vật quỉ quái này.

Những người đàn ông bàn nhau:

-Hăy ôm ngang lưng con quỉ ấy quẳng nó vào tường.

-Hăy đẩy nó té xuống.

-Hăy đấm vào người nó.

Nhưng không ai làm được điều đó v́ thân h́nh Fritz cứng như đá tảng. Y vẫn ôm cứng lấy Annette quay cuồng, miệng vẫn tiếp tục nói những lời săn đón: “Trông cô mới dễ thương làm sao!”

Các bà các cô ôm mặt rú lên: một sợi máu xuất hiện trên môi Annette và chảy dài xuống chiếc áo đầm trắng. Lúc này mọi người mới nhớ đến vị chủ nhân của Fritz.

-Geibel, bác Geibel đâu rồi nhỉ?

Những người đàn ông đổ xô đi t́m Geibel trong các gian pḥng, ngoài sân, thậm chí c̣n đánh xe về tận nhà ông, nhưng bóng dáng ông vẫn biệt tăm.

-Cà bác Wenzel nữa! Bác Geibel ơi, bác Wenzel ơi!

Cuối cùng, người ta t́m thấy hai ông bạn già trong một căn cḥi nhỏ dành cho người làm bếp ở cuối vườn. Cả hai đang ngồi hút ống vố và uống bia.

Mọi người kêu lên:

-Bác Geibel, hăy vào pḥng khiêu vũ ngay, cô Annette sắp bị con quỉ Fritz giết chết.

Ông Geibel đứng bật dậy, chạy nhanh vào pḥng, rồi đóng chặt cửa lại. Đám đông tụ tập bên ngoài chờ kết quả. Họ nghe thấy những tiếng động đinh tai nhức óc, những bước đi hấp tấp, những tiếng ồn lộn xộn, những tiếng thầm th́, tiếng kim giới loại vỡ nát… rồi yên lặng hoàn toàn. Khi cánh cửa mở, gương mặt Geibel hiện ra, nhợt nhạt kinh hoàng:

-Chỉ cần vài người thôi, hăy vào trong đưa các phụ nữ ra khỏi nơi nơi đây ngay tức khắc.

Từ ngày đó, ông Geibel chỉ chế tạo những món đồ chơi b́nh thường như con thỏ có trái tim h́nh cái nơ, con mèo biết rửa mặt… mà thôi.

 

 

Trang Thùy An

art2all.net