Thùy An

 

NHƯ  NGỌN  BUỒN  RƠI

 

Tôi là người “hay hát” hơn là “hát hay”. Chất giọng tầm thường, âm vực hạn chế, lên cao không nổi, xuống các nốt trầm cũng không xong, vậy mà điếc không sợ súng, hể có buổi họp mặt văn nghệ trong phạm vi trường lớp, bạn bè… là có giọng hát của tôi. Tôi thích ca hát từ nhỏ, thuộc rất nhiều bài hát của nhiều tác giả tiền bối như Phạm Duy, Văn Phụng, Phạm Đ́nh Chương, Y Vân, Hoàng Trọng … và khi lớn lên, biết thêm những nhạc sĩ trẻ hơn: Trịnh Công Sơn, Cung Tiến, Vũ Thành An, Từ Công Phụng…

 

Tôi biết đến tên Anh (Từ Công Phụng) vào những năm chập chững bước vào ngưỡng cửa Đại học. Thuở đó, tóc c̣n xanh, mắt c̣n biếc, môi c̣n hồng… nh́n về tương lai là cả một khoảng trời hoa mộng bát ngát tươi nguyên. Chủ nhật nào cũng vậy, tôi có thói quen rủ  bạn bè đạp xe ra ngoại ô hít thở không khí trong lành, thư giăn sau một tuần học hành mệt mỏi, hoặc cùng nhau đi dạo phố, qua những con đường buôn bán sầm uất, những cửa hàng vải vóc, những hiệu sách hoành tráng… và tại nhà sách Tinh Hoa, tôi đă gặp Anh lần đầu tiên, hay nói đúng hơn là tác phẩm của Anh vừa phát hành c̣n thơm mùi giấy mới, không biết có phải là sáng tác đầu tay? BÂY GIỜ THÁNG MẤY, bài này tôi chưa từng nghe qua trên sóng phát thanh nên chưa biết hát như thế nào, nhưng h́nh vẽ bên ngoài dễ thương quá, ca từ bên trong càng nhẹ nhàng êm ái khiến tôi không thể ngoành mặt bước đi… Mai đây anh đưa em đi về, mưa giăng chiều nắng tàn cho buốt lạnh chúng ḿnh… Em ơi, thôi đừng hờn anh nữa, nh́n nhau buồn vời vợi, để mùa đông buốt giá bờ vai mềm…

Đem bản nhạc về nhà, xách cây guitare ra ṃ mẫm (tŕnh độ của tôi chỉ có vậy) từng nốt nhạc t́m giai điệu. Nếu tôi nhớ không lầm, bài này nhịp 3/4 d́u dặt, rất dễ hát. Thích nhất là câu hỏi vừa ngập ngừng vừa tiếc nuối… Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em, lênh đênh ngàn mây trôi êm đềm, chiều nay nếu em đừng hờn dỗi, trách nhau một lời thôi, tâm hồn ḿnh đâu lẻ đôi… của tác giả thầm th́ với người yêu, sao mà giống tâm trạng “mưa nắng thất thường” của tuổi trẻ bây giờ quá: quen đó, giận đó, vui đó, buồn đó… khiến tôi có ư nghĩ, anh chàng này chắc cùng trang lứa với ḿnh?!!!

Vài năm sau, tôi lại gặp Anh trong chương tŕnh Văn Nghệ Mùa Xuân của trường trung học Mạc Đỉnh Chi, phát trên sóng truyền h́nh đen trắng. Người dẫn chương tŕnh giới thiệu một nhạc phẩm của Từ Công Phụng làm tôi chú ư lắng nghe:  TRÊN NGỌN T̀NH SẦU. Người hát là một em nam sinh lớp 12, gương mặt hiền lành, mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ… Tôi nghe hắt hiu từ mắt em ngát tạnh, môi thâm khô từ thuở định hôn người, ngày tháng hạ khi không mà trở rét, giọt nắng vàng như sương mờ lạnh ngắt, sao khi không người ngoảnh mặt kiêu sa… nghe sao dằn vặt, da diết quá. Có phải những lời tự sự của Anh đă chắp cánh cho tiếng hát em bay cao hay chính chất giọng trầm ấm mượt mà của em đă làm thăng hoa bài t́nh ca ấy?… Chiều qua đó chân ai c̣n ríu rít âm thưa, lời ai ru như mơ cho trời xuống thật gần… Người trông ngóng hương đưa mùi mái tóc đêm mưa, nhẹ theo lá oan khiên lả tả mái hiên ngoài… Chỉ biết rằng sau đó, nhiều chủ nhân pḥng trà đă t́m đến em. Em trở thành ca sĩ nổi tiếng rất nhanh và c̣n được mời đóng phim nữa (ca sĩ –diễn viên Nguyễn Chánh Tín bây giờ cũng vào tuổi lục tuần).

Vào một ngày cuộc đời không c̣n màu hồng nữa, cơn lốc cơm áo gạo tiền cuốn tôi vào nỗi nhọc nhằn bươn chải, tôi lại gặp Anh. Từ rất lâu, tôi đă quên mất thói quen xem phim, nghe nhạc (có lẽ tôi chưa thích ứng với loại phim, loại nhạc của thời bấy giờ), th́ một buổi sáng mưa lất phất bay, tôi đang thơ thẩn trước hành lang kiểm tra học sinh thi cá nguyệt, bỗng cảm thấy tim ḿnh bị hụt một nhịp khi nghe văng vẳng trong không gian một giọng nữ trầm… Một chiều êm tay đan tay d́u nhau trên lối, đưa em đi nhè nhẹ vào đời, bằng ṿng tay anh nâng niu mùa thu thức giấc, đưa em vào ngày tháng vỗ về… Cô bạn thân đang coi thi lớp bên cạnh, chạy ào ra, th́ thào bên tai tôi:

-Mi có nghe chi không?

Tôi gật đầu:

-Có, Từ Công Phụng.

-Mi biết bài chi không?

-Có, TUỔI XA NGƯỜI

-Mi đoán ra giọng hát của ai không?

-Có, Khánh Ly

-Ai dám mở cuộn băng đó hè?

-Vụ này th́ tao không biết.

Cô bạn rùn vai: “ Gan quá.” Rồi hát nho nhỏ theo…Một ḿnh đi lang thang trong mùa đông rét mướt nghe bơ vơ hồn ḿnh lạc loài, buồn dậy lên trên dung nhan gầy xanh của tuổi trên tháng ngày hằn vết đời ḿnh. Trời mùa đông hong khô đi niềm tin sỏi đá trên đôi tay này ḿnh c̣n ǵ, và gịng sông trôi đi vô t́nh mang tất cả, cuộc đời này của người hay tôi…

Gịng sông đời tôi đă vô t́nh mang theo tất cả: tiền tài, ước mơ, danh vọng… trong một sáng một chiều, tôi đă mất tất cả. Nh́n hai bàn tay trắng, tôi rơi vào nỗi muộn phiền tưởng không bao giờ thoát ra được. Cho đến một ngày…

Chuẩn bị cho con gái thi vào Nhạc Viện, tôi thường chở cháu đi học kư xướng âm và tiết tấu tại nhà thầy giáo ở đường Trần Quang Khải vào các tối thứ 3, 5 và 7. Đầu hẻm nhà thầy có quán cà phê Hạ Trắng đèn hoa lấp lánh rất nổi bật. Nghe đồn quán này mới mở, chỉ được phép tŕnh diễn nhạc ḥa tấu. Tuy nhiên, bà chủ quán rất chịu chơi, nên thỉnh thoảng, lên sân khấu tặng khách quen những bài t́nh ca vượt thời gian, trước là để thay đổi không khí, sau là thỏa măn niềm đam mê ca hát của ḿnh. Tôi rất thích, nhiều lần muốn ghé vào, nhưng sợ tốn kém nên đành thôi. Một đêm thao thức không ngủ được, tôi lại nghĩ đến quán cà phê đầy ma lực ấy, chợt thấy ḿnh hà tiện không đúng chỗ, hoàn toàn khác với con người tôi từ trước đến nay là “vouloir c’est pouvoir”, vả lại, nếu nhịn hoài th́ ngược đăi bản thân ḿnh quá. Cho nên, tối hôm sau, đưa cháu vào lớp xong, thay v́ trở về nhà chờ đến giờ đi đón cháu, tôi gửi xe vào quán một ḿnh, gọi ly cà phê sữa đá. Tối thứ bảy, khách khá đông nhưng không thấy ai lên hát cả. Ban nhạc chơi hoài những bản êm dịu nghe buồn chán, tôi định ra về th́ bà chủ quán xuất hiện, nh́n ra phía cửa, nói lớn:

-Nhanh lên, sao hôm nay đến muộn thế?

Tôi nh́n theo, thấy một người đàn ông trung niên đẩy chiếc xích lô tấp bên hiên quán, rồi nhanh nhẹn bước vào:

-Xin lỗi, hôm nay gặp mối sộp.

Anh ta ngồi xuống ghế uống một hơi hết ly sinh tố để sẵn trên bàn. Bà chủ bước lên sân khấu:

-Xin giới thiệu với quí anh chị và các bạn, tiếng hát của anh T…

Tiếng vỗ tay đồng loạt, nồng nhiệt đến bất ngờ. T. đứng dậy, đón chiếc micrô, gật đầu chào, rồi say sưa hát… Chiều vàng vương gót mỏi ta dừng chân phiêu du, lặng nghe sóng gọi ngọt ngào…

 Tôi lặng người, đây là bài hát tôi thích nhất trong tập nhạc tuyển của Anh: KIẾP DĂ TRÀNGThân mang kiếp dă tràng đem đời se tơ duyên, trên băi cát vàng hăo huyền, chợt nghe lớp sóng xô lên đời ḿnh niềm cay đắng… cuộc t́nh trên tháng ngày muộn phiền, c̣n in vết hằn đời ḿnh, người ơi hăy ru hồn ta ngủ quên…

Tiếng hát T. không hay lắm nhưng tràn đầy t́nh cảm lay động trái tim tôi. Tôi lại ch́m vào u uất, nghĩ đời ḿnh bây giờ nào khác chi kiếp dă tràng se cát, mỏi ṃn,  vô vọng, thân xác ră rời... Nước mắt tôi bỗng ứa ra không kiềm chế được. Rồi T. hát tiếp một bài nữa, cũng của Anh: GIỌT LỆ CHO NGÀN SAULối rêu  xưa sẽ mờ dấu chân người, người buồn cho mai sau, cuộc t́nh ta tan mau… lệ rơi trên tim tôi, lệ rơi trên đôi môi, yêu nhau một thời xa nhau một đời, lệ này em nhỏ xuống hồn tôi… Qua màn nước mắt, tôi thấy T. giới thiệu tên hai bài vừa hát, rồi nghiêng ḿnh chào mọi người trước khi bước ra hành lang đẩy chiếc xích lô xuống đường.

Tôi quyết định vào quán Hạ Trắng một lần nữa. Chỉ có vài người khách. Bà chủ quán đến bên tôi:

-Chào cô. Tôi nhận ra cô rồi. Cô vẫn khỏe chứ?

-Dạ, cám ơn chị. Hôm nay sao vắng quá?

-Ngày thường mà cô, thứ bảy chủ nhật mới đông.

Do dự một lát, tôi hỏi:

-Mấy giờ anh T. mới đến hở chị?

Bà chủ lắc đầu:

-Anh ấy chỉ đến tối thứ bảy thôi. Sĩ quan mới đi học tập về đó cô, vợ đau yếu quanh năm, con th́ gần nửa tá, không có nghề nghiệp ǵ nên buôn bán đủ thứ ngoài chợ trời, thỉnh thoảng lại mướn xích lô chạy– rồi bà chép miệng – một ḿnh nuôi sáu miệng ăn muốn nát thở, thiệt tội nghiệp!

 Ḷng tôi bỗng dịu xuống, thấy ḿnh sao bi quan quá, cuộc đời ḿnh đâu đến nỗi bế tắc như ư nghĩ lâu nay. Nh́n lên không bằng ai nhưng nh́n xuống c̣n khá hơn nhiều người. Tuy cuộc sống tôi chưa ổn định, nhưng vẫn có một bờ vai để nương tựa, con th́ chỉ một đứa, nuôi dạy cũng dễ dàng. Cụ Nguyễn Công Trứ nói thật đúng: "Tri túc tiện túc, đăi túc hà thời túc? Tri nhàn tiện nhàn, đăi nhàn hà thời nhàn?" (Biết đủ th́ đủ, đợi đủ th́ bao giờ mới đủ? Biết nhàn th́ nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?).

Tôi không quen Anh, chưa gặp Anh, chỉ biết Anh qua những ca khúc lăng mạn nhưng đầy ray rứt, bi quan, những cuộc t́nh trong nhạc của Anh không bao giờ trọn vẹn. Viết về Anh, bảo nhạc Anh hay th́ chẳng khác chi khen “pḥ mă tốt áo”, nên tôi ghi lại một vài kỷ niệm liên quan đến những t́nh khúc một thời vang bóng của Anh c̣n lưu dấu trong miền kư ức xa xăm.

Sự thành công của người viết văn, làm thơ, vẽ tranh, sáng tác nhạc … là tạo được cho ḿnh một phong cách riêng. Từ Công Phụng cũng vậy, giai điệu nhạc của Anh không lẫn vào đâu được.

Bước vào tuổi hoàng hôn, tôi vẫn c̣n gặp Anh trên truyền h́nh, trong các CD, VCD, DVD… Tại các pḥng trà, quán cà phê “Hát với nhau”, c̣n rất nhiều người hát nhạc của Anh. Thỉnh thoảng, đi Karaoke với bạn bè, học sinh cũ, tôi thường hát Bây Giờ Tháng Mấy, Mắt Lệ Cho Người, Bài Cho Em… sau này, có bổ sung thêm Mùa Xuân Trên Đỉnh B́nh Yên, Mùa Thu Mây Ngàn, Kiếp Dă Tràng, Giọt Lệ Cho Ngàn Sau…

 Tôi rất thích bài NHƯ NGỌN BUỒN RƠITrên từng thung lũng buồn, từng thung lũng buồn, mùa thu đă trở ḿnh trên gót nhỏ d́u em đến người bằng ṿng tay nâng niu hạnh phúc. Trên từng cơn lốc mềm, hồn em đă ngủ vùi trong tiếng thở, t́nh tôi cũng mù theo cơn lũ nào, là lần em khóc cho t́nh yêu… nhưng cho đến bây giờ, trong list bài hát Karaoke, vẫn chưa có bài này./.

 

Tháng 5/ 2011

Thùy An

 

___________

1. Để nghe nhạc, xin bấm vào những đầu đề ca khúc có gạch dưới  ở trong bài.

2. Nguồn nhạc : http://saigonocean.com/nghenhacTuCongPhung/NHACtucongphung.htm

 

 

Trang Thùy An

 

art2all.net