|
TẢN MẠN U80 ...
Lớp đệ thất 1 (1957)
Bạn bè khen tôi có trí nhớ tốt, con cháu th́ vui mừng
v́ thấy tôi đă hơn bảy bó rưỡi vẫn chưa bị ngẩn ngơ, quên trước quên
sau, quên đủ thứ…
Năm 1957, nữ sinh chưa mặc đồng phục áo dài trắng,
nên trong lớp tràn ngập thời trang đủ loại, quần tây, áo dài, áo đầm,
tay phồng, tay ngắn, có hoa, không hoa, xanh đỏ tím vàng… loạn xà ngầu
như một cái chợ
Tôi không nhớ hết các giáo sư phụ trách môn. Về Cô, chỉ nhớ cô Kim Đính dạy Vạn Vật, người mảnh khảnh, giọng Huế dịu dàng, cô Liệu dạy Anh Văn cũng người Huế rất nghiêm nghị, cô Nhơn dạy Thể Dục hiền lành dễ mến, cô Trương Thị Lệ An dạy nữ công lúc nào cũng áo dài thêu, quần xa tanh láng bóng, trang điểm đậm giống như các diễn viên sân khấu. Về Thầy, nhớ thầy Đăng dạy Pháp Văn mập mạp bao nhiêu th́ thầy Đáo dạy Việt Văn ốm o bấy nhiêu, thầy Khánh dạy Vẽ cao lớn phương phi như một ông Tây, đối nghịch với thầy Hoàng Bích Sơn dạy Nhạc nhỏ bé nhưng đầy tài năng. Chính thầy là tác giả bài PHAN CHÂU TRINH HÀNH KHÚC mà giai điệu hào hùng vượt không gian thời gian tồn tại măi cho đến bây giờ…Phan Châu Trinh muôn đời quyết theo gương người, Phan Châu Trinh muôn đời chí khí hiên ngang… Là học sinh Phan Châu Trinh ta quyết tiến bước theo chân người giữ vững dân quyền, rèn tâm chí quyết chí, cùng nhau tiến quyết tiến , ghi nhớ ơn người đoàn ta quyết đi lên…
C̣n một vị rất đặc biệt mà tự nhiên tôi… quên mất
tên. Suy nghĩ cả tiếng đồng hồ mới nhớ ra, đó là giáo sư hướng dẫn lớp
–thầy Nhân dạy Toán. Thầy trắng trẻo, cao ráo, có dáng dấp thư sinh và
đôi mắt mơ màng, mỗi lần giảng bài, thầy thường ngước lên cao để thấy
hàng mi cong vút, hơi giống diễn viên Vân Hùng trong ban thoại kịch Kim
Cương. Năm đó, thầy c̣n trẻ lắm, lại đang có người yêu nên cũng thường
lơ là trong công việc chăn dắt bọn trẻ chúng tôi. Ngoài lần cho chúng
tôi đi chơi Kỳ Lam (một địa danh ở Quảng Nam trồng rất nhiều mía) bằng
xe lửa, thầy bận hẹn ḥ nên ít có mặt trong những sinh hoạt nội bộ, để
mặc chúng tôi muốn làm chi th́ làm, chẳng thèm góp ư
Kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt năm đó, tôi được làm chemise Việt văn nên thầy Nhân giao cho nhiệm vụ làm tờ báo tường nhân dịp lễ Hai Bà Trưng. Thế là tập họp bạn bè bàn lui bàn tới, lựa người viết chữ đẹp, vẽ đẹp, trang hoàng đẹp. Các bạn tôi hưởng ứng nhiệt t́nh, gửi bài tới tấp. Ngoan quá. Con nít đâu biết viết ǵ nên phần lớn là chôm mấy bài sưu tầm trên báo, chuyện ngụ ngôn, chuyện cười, lời hay ư đẹp… chỉ nhớ chúng tôi lấy tên tờ báo là MẦM NON viết theo mẫu tự hoa ḥe hoa sói trong các cuốn dạy thêu bán đầy chợ. Nhớ tôi có vẽ h́nh cô bé gánh nước, minh họa cho một bài viết của Yến Loan (nhớ không Loan?) Và nhớ nữa là bức tranh màu nước do Bích Lan vẽ, h́nh hai bà Trưng cưỡi voi thật oai hùng làm tờ báo càng thêm rực rỡ.
Và nhớ nhất là mùa Xuân năm đó, mỗi lớp phải có một
tiết mục hát, múa hay kịch, để thầy cô chọn tŕnh diễn trong đêm văn
nghệ tất niên. Tính tôi háo thắng, muốn bước lên sân khấu một lần cho
biết, lại nghe thầy hứa hẹn 20 điểm hiệu đoàn, nên xung phong đứng ra
làm… đạo diễn. Chuyện bây giờ mới kể, tôi để hết một ngày chủ nhật, nghe
lại các bài hát, vở kịch trong chồng dĩa 33 tua, lựa xem có ǵ vừa hay
vừa đơn giản để dễ… bắt chước
Vở kịch trôi qua thật suôn sẻ, chắc chắn thành công
nếu không có một sự cố xảy ra làm chúng tôi muốn đứng tim. Số là đang
diễn, tự nhiên Duyệt không hát nữa, mà núp mặt sau vai Bích Lan, v́ dưới
sân khấu, nhao nhao tiếng trêu chọc của bọn con trai: “Tây lai, tây lai,
mười hai…” (Duyệt là cô bé lai Pháp rất xinh). Màn hạ sớm nên cũng chưa
đến nỗi… bể dĩa
4 “diễn viên” Ái, Hồng, BLan, Duyệt trong vở nhạc kịch KÉO GỖ LÀM Đ̀NH (Xuân 1958)
Năm học trôi qua trong t́nh thân ái, chúng tôi quyến
luyến nhau khi mùa hè sắp đến, và những cuốn Lưu Bút Ngày Xanh được trao
tay, ấn tượng nhất là hai câu thơ không biết của ai, nhưng đă trở thành
“thương hiệu” : Bạn về bạn nhớ tôi chăng? Tôi về tôi nhớ hàm răng bạn
cười
Dịch Covid vẫn c̣n tràn lan khắp thế giới, ḷng tôi luôn bất an, vậy mà bên Việt Nam các bạn tôi gan cùng ḿnh, chẳng kiêng cử ǵ hết, vẫn họp mặt, vẫn rong chơi, vẫn điệu đàng chụp h́nh cùng những danh lam thắng cảnh post lên FB, mấy mệ sao cứ trẻ măi không già rứa hè???
Cuộc đời lên thác xuống ghềnh, hơn bảy mươi năm qua
đi, kẻ c̣n người mất, chúng tôi bây giờ như những chiếc xe cũ kỹ, nay hư
chỗ này, mai hư chỗ khác, có xe chạy chậm ŕ
Thùy An
4 “diễn viên” Hồng, Ái, BLan, Duyệt tại Hội Hoa Xuân Tao Đàn SG (2010)
4 bạn lớp đệ thất 1 ngày xưa đang rong chơi trên từng cây số: Thành, Nhung, Trang, Tâm (2020)
|