|
TẢN MẠN NGÀY NẮNG ĐẸP
Sáng nào tôi cũng ra vườn sau tắm nắng, hôm nay, bỗng dưng trong đầu lóe lên một thắc mắc ngẵng đời: “50 năm nữa, thế giới này sẽ có chuyện ǵ xảy ra?” Dĩ nhiên là lúc đó, bạn bè đă xa chơi miền cực lạc hết, con cũng không, chỉ c̣n hai thằng cháu ngoại, nhóc anh 68 tuổi và nhóc em th́ “ngũ thập niên tiền nhất thập tam”, dễ thương chưa? À quên, c̣n cháu cố nũa chứ, không biết tôi sẽ có bao nhiêu đứa hè? Khi đó, tôi đang ở đâu? Có thể là hiện thân một áng mây, một làn gió hoặc một cánh hải âu bay lượn trên làn sóng biếc xanh.… Ra sông, biết mặt trùng dương, biết trời mênh mông,biết đời viễn vông, biết ta hăi hùng… Ra khơi, thấy ḷng phơi phới, thấy t́nh thế giới, thấy mộng ngày mai, thấy niềm tin mới… Hăy ghé bến bờ, có những xóm dừa, chiều nhuộm vàng làn tóc ngây thơ, có những núi mờ đứng măi ngóng chờ, chờ người về đầu non trắng xóa… (Viễn Du – Phạm Duy) Và tôi sẽ đi thăm, Huế –Đà Nẵng –Sài G̣n, những địa danh phồn hoa của một thời thơ ấu, hoa niên, trung niên và… bô lăo. Đường xưa lối cũ ấy không thể tưởng tượng nổi, sẽ thay đổi như thế nào sau nửa thế kỷ tương lai? Nhớ ngày trở về chỉ sau hai năm, đă thấy Sài G̣n khác xưa nhiều quá, những chiếc cầu vượt, những ngă năm ngă sáu, những chung cư đồ sộ mọc lên như nấm sau mưa… đă đưa tôi vào những ngỡ ngàng của tâm trạng hai chàng lăng du Lưu Nguyễn. Hồi chưa đi, tôi có chút tiền gửi ngân hàng, cô em họ nói hoài: “ Đến một ngày nào đó, chị sẽ không c̣n đủ sức đi lấy tiền lời, chi bằng mua vàng để dành sẽ có lợi hơn.” “Đi không được th́ ủy quyền cho con cháu, sợ chi hè.” Nói cho vui chớ tôi cũng ỷ y, mới ngoài 60, c̣n trẻ chán. Với lại, cũng tùy, có nhiều gia đ́nh, anh chị em không thương nhau, tranh dành từng mảnh vườn, ao cá, nhà cửa… cha mẹ để lại, chỉ chờ chút sơ hở là lừa lọc, lùa hết phần lợi về ḿnh. Báo chí đăng hà rầm, có những đứa con cháu trời sợ, đánh cả người thân để giựt tiền, có khi c̣n gây ra án mạng nữa, vô phúc quá. Nói không phải khoe chớ gia đ́nh tôi từ trước đến giờ trên thuận dưới ḥa, anh chị em thương yêu nhau, mấy đứa cháu ngoan hiền nhân hậu, mai mốt không đi nổi th́ nhờ chúng nó đi lănh tiền lời cũng được, đâu có sao.
Lại có một suy nghĩ không giống ai nhưng chắc ai nghe
cũng vỗ tay tán đồng. Vẫn biết, qui luật muôn đời là SINH LĂO BỆNH TỬ,
nhưng nếu không có chữ “bệnh” th́ đường đời của chúng ta trải thảm hoa
hồng rồi, phải không? Thử tưởng tượng suốt một đời người dù giàu hay
nghèo nhưng không bệnh hoạn, chỉ nhức đầu sổ mũi qua loa, cho đến ngày
sinh nhật lần thứ 80 th́ ngủ một giấc đi vào thiên thu, thật nhẹ nhàng
thanh thản, hạnh phúc biết bao!!! Được như vậy th́ tôi đă không mất mẹ
quá sớm và các bạn thân yêu của một thời chung lớp chung trường vẫn c̣n
quây quần bên tôi trong những lần họp mặt: Lê Tự Rô, Nguyễn Hữu Lân, Lưu
Thị Lựu, Bùi Thị Hồng, Phạm thị Duyệt, Phạm thị Quỳnh Cư…
Ư tưởng này đúng là ảo tưởng, mơ ước chỉ là ước mơ,
bởi vậy cho nên đến một ngày định mệnh, chữ BỆNH đổ ập xuống tấm thân
gầy c̣m, đưa bà lăo 75 cái xuân xanh vào trung tâm cấp cứu, rồi một tuần
ở bệnh viện và hơn một tháng trong Rehab. May lúc đó chưa có dịch Covid
nên con cháu vào thăm cũng dễ dàng. Bạn bè gọi điện muốn cháy máy nhưng
tôi đang mệt nên không muốn nghe, vả lại c̣n hơi đâu để trả lời
Nhờ ơn Trời Phật, qua được lúc nào hay lúc đó. Tôi
bây giờ ốm nhom ốm nhách như bộ xương cách trí, nhưng thấy khỏe nhiều
nên cố gắng giữ tinh thần lạc quan cho tâm trí nhẹ nhàng. Đối với một
người có tâm hồn ăn uống như tôi, th́ điều buồn nhất là ăn không biết
ngon. Bonjour tristesse!!! Bây giờ chả phượng nem công, bào ngư vi cá
đối với tôi chẳng khác ǵ đá sỏi, nhưng cũng phải ráng nuốt để duy tŕ
mạng sống trong thời gian chữa trị. Vào thăm trang nhà các bạn, mới thấy
dịch Covid giữ chân mọi người, nên ai cũng t́m việc làm cho đỡ nhàn cư
vi bất thiện như làm vườn, vẽ tranh… hoặc suốt ngày nghe nhạc, xem phim,
karaoke (nhiều ôn mệ hát hay không ngờ
Thu Hà email thăm hỏi, tôi viết vài ḍng cho bạn yên
tâm. Hà reply: “Ái ơi, thấy Ái hồi âm Hà mừng lắm, đêm nào trước bàn thờ
Phật, Hà cũng cầu nguyện cho Ái được b́nh an.” Ḷng vui vui khi nghe Hà
nhắc lại những kỷ niệm hồi đi học, những lần hai đứa tập làm thơ… rồi
thay phiên nhau làm chemise Việt Văn cho thầy Đáo năm đệ thất, Hà làm
chemise Pháp Văn cho cô Thúy, và tôi làm chemise Toán cho thầy Tăng năm
đệ nhị… không ngờ cô nàng nhớ c̣n nhiều hơn tôi
Tôi vẫn thích nhắn tin hơn là gọi điện. Nhưng nhớ
những cú phone bạn bè gọi mà tôi không bắt máy, thật là có lỗi, thế là
gọi cho Trương Công Siêu, Trần Duyệt Tảo, Vũ Văn Long, Phan Thanh Ḥa,
Tôn Thất Toản, Phước Khánh, Hồng Đóa, Thục Nhi, Phong Vân… Hồng Đóa reo
lên: “Trời ơi, mi đó hả Ái, tao thấy tên mi là mừng muốn đứng tim luôn
đó.” Siêu vui mừng gọi vợ: “Bà Thu ơi, bà Ái gọi nè.” Thục Nhi th́ hào
hứng rủ: “Sang năm 2021, ḿnh cùng về Sài G̣n gặp nhau nhé.” Tóm lại, ai
cũng vui mừng v́ thấy tôi chưa chi
Cuộc đời thật vô thường, nay khỏe mai mệt, không nói
trước được điều ǵ
Sáng nay gọi điện cho Nancy Nhi, tiếng cười trong
trẻo vang lên: “Nghe giọng chị, em mới tin.” “Tin chi?” “Tin chị đă đỡ.
Thấy chị vắng trên FB lâu quá.” “Chị không viết bài, nhưng có comment
mà.” “Em không tin, em nghĩ là con gái chị comment, nhắn tin dùm chị kẻo
sợ bạn bè lo.” Đúng là Tào Tháo. Lần này, có status mới, tin chưa cô em
đồng nghiệp bé bỏng của tôi
Thùy An
|