|
Thùy An
THỜI TRANG ÁO DÀI
Có phải em mang trên áo bay
Hai phần gió thổi, một phần mây?
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thở cho làn áo trắng bay?
(Nguyên Sa)
Một bà lăo viết về… thời
trang, chắc ai cũng tức cười
. Cười
vài giây thôi nghe, rồi nghĩ lại, có ǵ lạ hè, ai cũng có một thời tuổi
trẻ, hẹn ḥ, chưng diện, vui buồn, yêu thương, giận ghét… Phía trước
những người già đâu c̣n chi nữa, nên mới quay lưng lại nh́n về phía sau,
qua lớp bụi mờ kư ức… nhờ ơn Trời Phật, ḷng tôi c̣n cảm nhận và đôi mắt
tôi c̣n thấy rơ khoảng trời thơ mộng tuổi thanh xuân.
Nhiều ư tưởng tràn về, tôi sẽ từ từ kể cho các bạn nghe, trong “hợp
đồng” này, hai bên đều có lợi. Bên A sẽ được nhắc lại nhiều chuyện thú
vị mà có thể bạn đă quên, và những tế bào thần kinh bên B sẽ được hoạt
động đều đặn giúp pḥng ngừa bệnh Alzeimer, hữu hiệu quá, phải không các
bạn ?
Không biết ngoài Bắc hay trong Nam ra sao, chứ ở Huế tôi, các bé gái mới
chập chững biết đi là được mẹ may áo dài chưng diện rồi. Năm nào cũng
vậy, mới qua mùa thu, Mẹ đă may áo quần Tết cho chị em tôi. Một quần lụa
trắng, một áo dài hoa cho mỗi đứa, cất kỹ trong tủ, lâu lâu Mẹ đem ra
ướm thử lên người hai cô bé, săm soi, ngắm nh́n, nhưng phải đến sáng
mồng một, chúng tôi mới được mặc đi du xuân (có kèm theo h́nh minh họa
nè ).

H́nh như có một nguyên tắc bất thành văn, các phụ nữ
Huế ra đường không thể không mặc áo dài. Áo dài hiện diện khắp nơi.
Trong phố chợ, công viên, trường học, công sở và trên mọi nẻo đường …
Nét đặc trưng của Huế là các chị, các d́, các o, các mệ, dù trên vai oằn
nặng gánh hàng rong, vẫn luôn mặc áo dài.

Những tà áo dài theo tôi suốt đời thiếu nữ. Năm tôi thi đậu vào đệ thất
Phan Châu Trinh, Mẹ may cho tôi 3 áo dài trắng mặc ngày thường và một áo
dài mầu xanh da trời mặc vào ngày đầu tuần là sáng thứ hai trong buổi lễ
chào cờ trang trọng. Chất liệu may áo hồi đó không nhiều, vải quyến, vải
phin, lụa nội hóa. Đẹp và đắt nhất là lụa Hồng Hoa rất nổi tiếng, mềm
mịn, hoa văn mai, lan, cúc, trúc… không thiếu một loại hoa nào. Dù vải
mỏng hay dày, nữ sinh phải mặc áo lót bên trong đàng hoàng. Kiểu may đơn
giản, cổ cao kín đáo, tay dài, tà rộng... Có thay đổi th́ chỉ chút xíu
thôi, như tay bó hoặc rộng ra, ngắn trên cườm tay, cổ thay đổi từ 5cm
xuống 1, 2cm cho đỡ… khó thở
. Áo nào
cũng chít eo, rộng chật tùy thích, có khi c̣n luồn vào một sợi dây nhỏ
cột lại, khiến thân h́nh trở nên “thắt đáy lưng ong” nh́n rất đẹp mắt.
Những năm cuối cấp, có phong trào mặc áo cổ thuyền, nhưng đến khi lên
đại học, chúng tôi mới dám may kiểu này. Thật đẹp cho những cô gái có da
trắng cổ cao mặc trong thời tiết mùa hè.

Rồi đến thời trang áo dài thêu, áo dài vẽ với mực màu giặt không phai.
Khoe với các bạn một chút, tôi có một loạt áo dài vẽ do chính tay bác
Thiềm Quốc Hùng –một danh họa về tranh thủy mạc, hoa điểu… –Giáo sư
trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế phóng bút. Khen bác vẽ đẹp chẳng khác chi
khen pḥ mă tốt áo, chỉ biết rằng, rất nhiều quí bà quí cô ở trong nước,
ngoài nước… đă gửi áo dài đến nhờ bác vẽ với mức giá tính bằng đô. Với
tôi th́ hoàn toàn miễn phí v́ bác là bạn của Ba Mẹ tôi, thương tôi như
con nên có một lần cao hứng, bác vẽ một nhành hồng lên chiếc dù xanh của
tôi, thấy bạn bè xúm vào ngắm nghía, tôi vênh mặt lên, cứ muốn x̣e dù ra
măi, đúng là trẻ con.

Thời áo trắng học tṛ, Mẹ vẫn sắm cho tôi những áo
dài lụa Hồng Hoa đủ màu, hàng soie Thái Lan hoặc Orlon có pha nylon nên
không cần phải ủi, để mặc trong những buổi tiệc tùng, đi chơi đây đó.
Nhưng tôi rất ít mặc, v́ tính tôi ham học hơn ham chơi, suốt ngày làm
con mọt sách, chả muốn đi đâu. Cuối thập niên 60, Orlon và soie Thái Lan
trở nên lỗi thời, thay vào là đủi, gấm, độc đáo nhất là soie Pháp, không
có loại hàng nào may áo dài thích hợp bằng. Ở Huế, có hai tiệm may áo
dài nổi tiếng trên đường Trần Hưng Đạo là Hùng và Tân Nghiệp. Nhớ năm
1967, tôi học ở Sài G̣n. Trước khi về Huế ăn tết, tôi đi dạo phố mua
được hai xấp vải hoa tuyệt đẹp, định diện tết nhưng không tiệm nào nhận
may v́ quá cận ngày. Thay v́ đem về, tôi để lại tiệm Hùng với lời hứa
của ông chủ: “Ra tết, tôi sẽ may ngay cho cô.” Và như các bạn đồng trang
lứa tôi cũng biết rồi, sau tết Mậu Thân, những ngôi nhà trên đường Trần
Hưng Đạo chỉ c̣n là đống gạch vụn.

Cũng thời gian này, một nhà may ở Sài G̣n cho ra đời
kiểu áo dài tay raglan làm rúng động ngành thời trang hồi đó. Đây là
kiểu tay ráp, giải quyết hết những yếu điểm mà kiểu may áo dài thường
không làm được, ôm kín từng đường cong, xóa bỏ những nếp nhăn bên nách
làm phía ngực trở nên thẳng đẹp, tôn vinh thêm nét thanh xuân cho người
mặc. Lập tức, tay Raglan lên ngôi! Từ đây, thời trang áo dài bắt đầu
biến tấu. Tay ráp khác với thân, màu nhạt hoặc đậm hơn (ton sur ton),
hoặc bằng reng mỏng thêu hoa mỹ thuật. Tà áo khi th́ vừa vặn b́nh
thường, khi th́ dài lết đất, cũng có khi ngắn tới dưới đầu gối gọi là tà
mini, không chít eo, mặc kèm với quần ống rộng nhịp nhàng theo bước
chân, trông rất năng động và trẻ trung. Có một kiểu xẻ giữa tà, đính một
hàng nút dài, được gọi là áo 3 tà, trông cũng ngộ nhưng ít thấy ai mặc.
Sài G̣n bấy giờ có nhà may áo dài raglan nổi tiếng là Thiết Lập trên
đường Pasteur, nhưng chỉ có người giàu mới theo nổi v́ tiền công rất
mắc. Vậy mà tôi theo được đó, các bạn biết sao không? Tôi có người quen
giới thiệu một nhà may gia đ́nh trên đường Trần Quốc Toản (nay là đường
3 tháng 2), trong một hẻm nhỏ đối diện với Học viện Quốc Gia Hành Chánh.
Chủ cửa hàng là chị thợ chính của nhà may Thiết Lập, cho nên sản phẩm
không kém chất lượng nhưng công may chỉ bằng 1/3. (Hồi đó may áo nhung,
loại vải khó cắt nhất, tiền công trung b́nh là 2000 đồng, nhưng ở đây
chỉ 700 đồng thôi.). Lúc này, thỉnh thoảng, một tiệm vải ở Crystal
Palace lại đổ ra hàng đống bán xôn, toàn hàng đẹp, và tôi đă may không
biết bao nhiêu là áo, đến nỗi cuối tháng, không c̣n một đồng lương.

Khi giă từ bục giảng, tôi không c̣n nhớ tới hai chữ “áo dài” nữa, mà
h́nh ảnh chiếc áo dài cũng trở nên xa lạ trong kư ức mỗi người. Cho đến
năm 1989, cuộc thi Hoa Hậu Áo Dài được tổ chức ở Nhà văn hóa Thanh Niên
(?) đă làm dậy sóng tâm hồn bao thiếu nữ đương thời. Giai điệu rộn ràng
của bài hát trong đêm chung kết cuộc thi HHAD “… tung bay… tà áo tung
bay, xôn xao một trời nắng đỏ, tung bay… tà áo tung bay, áng mây trắng
đầu ngọn gió, tung bay… tà áo tung bay, tím biếc những chiều hoàng hôn…”
(Một Thoáng Quê Hương của Từ Huy –Thanh Tùng) trở nên “hit” và những tà
áo dài bắt đầu được tái sinh. Lúc này, tôi đă U50, thân h́nh deformer
nhiều nên không hề nghĩ là sẽ may một cái áo dài. Nhưng rồi tôi cũng
may, một chiếc áo dài cổ thấp, không chít eo, hàng lụa Thái Tuấn màu
xanh ngọc, nhân ngày vu qui con gái vào đầu năm 2000. Áo chừ để đó, chưa
xỏ tay lần thứ hai.
Thời điểm internet kết nối, thời trang áo dài bùng nổ đến chóng mặt. Các
nhà may áo dài nhiều như nấm mùa mưa, sáng chế ra những bộ áo dài gọi là
“cách điệu”, cổ áo kết reng, vạt áo ngắn ngủn, phủ lên đôi ống quần bó
chặt hoặc x̣e ra như chiếc váy, trông cũng hay hay. Các bạn trẻ đua nhau
ghi danh học ngành thiết kế thời trang để trở thành những nhà tạo mẫu
phi thường. Thượng vàng hạ cám, tùy theo ư thích mỗi người. Có những
kiểu áo dài nền nă sang trọng, nhưng cũng có những kiểu phá cách không
giống ai, tay ngắn như sườn xám hoặc sát nách, bên có bên không, cổ
khoét rộng hết cỡ, vạt áo dài lết đất, có khi dài cả mấy thước, chất
liệu vải khi th́ mỏng dính, khi th́ dày cui, ngọc đá lấp lóe đính dày
đặc, nặng nề, thấy mà thương cho các cô người mẫu.

Có thời gian, bạn bè ở Mỹ gửi vải và kích thước về
nhờ người quen đặt may áo dài dùm. Cách này không được ổn lắm, v́ khi
gửi qua bị chật chỗ này, rộng chỗ kia, rất khó sửa. Bây giờ, khu Little
Sài G̣n có bán áo dài may sẵn, dĩ nhiên là ở VN gửi qua rồi, đủ màu đủ
cỡ, tha hồ chọn lựa, tôi thấy giá rẻ và cũng đẹp lắm.
Ngày trước, quần mặc với áo dài chỉ hai màu đen trắng, nay có rất nhiều
màu, phối hợp với sắc hoa văn áo, lịch sự và bay bướm, rất đẹp.

Áo dài thích hợp cho mọi lứa tuổi, nên các bạn tôi, những U70, U80 tha
hồ xí xọn. Diện áo dài vào, người nào cũng tha thướt đẹp tươi, mặt mày
rạng rỡ, yêu đời phơi phới. Đó cũng là liều thuốc tiên chữa bệnh “gia
huyền” đó nghe.

Trang Thùy An
art2all.net |