Thùy An

 

 Về Sài G̣n, sợ nhất là đi ra đường. Xe nhiều quá, mạnh ai nấy chạy. Người điều khiển xem thường luật giao thông đă đành, kẻ có trách nhiệm cũng xem tính mạng người dân như cỏ rác.Tại các giao lộ gần nhà tôi, đèn đỏ không bao giờ được bật, chỉ có đèn vàng chớp nháy, xe cộ hồn nhiên qua vùn vụt, mặc cho khách bộ hành không thể băng qua đường.

Đầu năm, tôi có hai người bạn ra đi v́ bệnh, âu cũng đành. Nhưng Hồng th́ lại khác, khỏe mạnh, vui vẻ, yêu đời, vẫn phải bỏ cuộc chơi v́ tai nạn giao thông.

 

Trích đoạn : “NHẬT KƯ NGÀY VỀ.”

                                                 

                                                                  Nén nhang cho Hồng –Thùy An.

 

 

02 tháng 7

Buổi sáng, Thành chở đi ăn bún cá, đường rầy xe lửa ven lề đă bị xóa sổ, nên đường Đống Đa trông lạ hoắc. Rau xanh, bún trắng, cá vàng, ớt đỏ, thật tuyệt vời, ngon nhất là những miếng riêu cua.

Chiều, Thành nấu ḿ Quảng kêu các lăo bà đến nhà chơi. Bùi Thị Hồng từ bên kia sông, qua rất sớm. Thấy tôi, nó mừng như cá gặp nước, rồng gặp mây. Hồng rất thân với tôi suốt năm đệ nhị, bao nhiêu chuyện vui buồn tuổi dậy th́ đều kể hết cho nhau nghe. Nhớ có lần Hồng khen bàn tay tôi đẹp và chép tặng tôi 4 câu thơ của Nguyên Sa: “Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay, tóc em anh sẽ gọi là mây, ngày sau 2 đứa ḿnh xa cách, anh vẫn được nh́n mây trắng bay.” Hồng là em ruột của Bùi Giáng, nhớ hồi đi học, nó cho tôi tập thơ Mưa Nguồn, trong đó có lời đề tặng Kim Cương và Marylin Monroe của tác giả, tôi đă hỏi thẳng nó: “Anh mi có điên không?” Sau 75, tôi mất liên lạc với Hồng cho đến thế kỷ 21, khi báo chí đưa tin thi sĩ Bùi Giáng đang ở nhà người bà con dưới G̣ Vấp. Có địa chỉ nên tôi viết thư hỏi thăm và được biết Hồng vẫn ở Đà Nẵng. Bây giờ gặp lại, hai bà già nh́n nhau, nói toàn chuyện đau lưng, nhức mỏi, tóc rụng, mỡ cao… Tuyết Nhung tới, đem theo mấy chục bánh ít, bánh nậm, c̣n thêm chả ḅ. Hấp dẫn quá. Trang bận giữ cháu, chỉ có Yến Loan, Kim Oanh, Diệu Tâm lần lượt đến. Chuyện tṛ, ăn uống, hát Karaoke, chụp h́nh để Thành post lên mạng nội bộ kèm theo hai câu “tức cảnh thành thơ”:

Lâu nay cứ tưởng ḿnh già,
Bây giờ nh́n kỹ, quả là… y chang.

Bảy mươi năm trôi qua, bạn tôi mỗi người một hoàn cảnh, mạnh mẽ nhất phải nói là Thành. Thành học Sư Phạm Qui Nhơn, ra trường, đi dạy, v́ hoàn cảnh riêng, một ḿnh Thành nuôi dạy 5 đứa con thành đạt, hiếu thuận. Tôi thường nói vui với bạn bè, đi mô cho xa, nhà nước phải trao danh hiệu “Bà Mẹ VN Anh Hùng” cho Thành mới chính xác.
 


09 tháng 7

Mặt trời lên đỉnh đầu, phóng tia nắng gay gắt theo chân 6 bà già ham vui (Đàm, Oanh, Chi, Hồng, Trang và Ái). Gió biển mát rượi khi taxi leo gần hết con dốc, đến tận cửa tam quan, đưa chúng tôi vào thăm viếng cảnh chùa. Chùa Linh Ứng Băi Bụt xây trên khu đất rộng ở bán đảo Sơn Trà, kết hợp hài ḥa giữa kiến trúc thanh tân và truyền thống kiến tạo thẩm mỹ cổ truyền Á Đông. Đẹp nhất là tượng Phật Quan Thế Âm cao vút, đứng giữa ṭa sen, hướng ra biển, thánh thiện và trang nghiêm. Ngước nh́n lên đôi mắt hiền từ của bà, ḷng người trở nên thanh thản, mọi ưu tư muộn phiền dường như tan biến vào cơi vô thường.

Về tới nhà Hồng đă 2 giờ chiều. Con gái Hồng báo cáo, cá tươi không có nên nấu đỡ bún ḅ, mong các d́ thông cảm. Con trai Hồng c̣n mua thêm bánh bèo chả lụa đem về làm các d́ càng “thông cảm”, ăn đến no nê. Nh́n Hồng lăng xăng dọn chén bát, nụ cười răng khểnh vẫn tươi tắn như ngày xưa, nhớ hoài câu “thắc mắc” nó cứ nhắc đi nhắc lại măi: “Tụi bây thấy có vô lư không? Tại sao chúng ta lại 70 tuổi chớ. Vô lư, vô lư quá.” Tôi nói: “Vô lư cái nỗi chi. Mi vô duyên th́ có. Ḿnh phải già, nhường chỗ cho con cháu lớn lên chứ.”

Mai Xuân Lương gọi điện mời ra băi biển chơi, nhưng rồi trời mưa quá, đành phải cancel. Đi taxi về lại phố ăn cơm gà, tiệm gần nhà Trang. Quá dở…

 

Thùy An

 

 

Trang Thùy An

art2all.net