Thùy An

 

TRƯỚC NGÀY ĐI

 

 

 

2. NHỮNG NGƯỜI Ở LẠI

 

Tôi không c̣n thời gian trở về Huế để thăm họ hàng nội ngoại cùng những con đường kỷ niệm tuổi thơ …

Ôi những mùa Xuân thơ ấu xưa,

Reo vui mứt bánh đón giao thừa,

Bên Me hái lộc mừng năm mới,

Áo tím đan hoa trẩy hội chùa…

Tôi cũng không thể ra Đà Nẵng gặp bạn bè của một thời Phan Châu Trinh hồn nhiên tươi trẻ: những Kim Oanh,Yến Loan, Lê Thị Trang, Như Hảo… bây giờ đă là bà nội bà ngoại… nhưng khi gặp nhau vẫn vui đùa nghịch ngợm như ngày nào c̣n cắp sách đến trường…

Thương vô biên những con đường Đà Nẵng,

Buổi học về im bóng lá Quang Trung…

Nhớ ngày rời trường đi xa trọ học, tôi đă viết những ḍng thơ:

Thôi xin giă từ mây trời thành phố

Hàng me nghiêng nghiêng ôm bóng Bạch Đằng

Mai này xa xôi vọng về quá khứ

Ghế đá ngậm ngùi tâm sự giá băng…

Ở Sài G̣n, tôi cũng có nhóm bạn Phan Châu Trinh vừa mới gặp lại khoảng 6, 7 năm nay. Khi đó, chúng tôi đều trên dưới 60 năm cuộc đời rồi, có người mạnh khỏe, có người yếu ớt, cũng có người đang mắc bệnh nan y… Nguyễn Văn Vượng, Nguyễn Phước Đăi, Phạm Ngọc Chấn, Phạm Ngọc Lâm, Huỳnh Bá An, Diêu Đức Châu, Lê Tự Rô, Nguyễn Luyến, Diễm Dương, Hồ Thị  Hồng, Quỳnh Cư, Phước Khánh, Trần Thể Sâm, Kim Hài và tôi. Thường thường, mỗi tháng gặp nhau tán dóc một lần … nay  nhà người này, mai nhà người khác hoặc trong các quán cà phê sân vườn, nhà hàng, quán Karaoke… lâu lâu, có bạn bè từ nước ngoài về (Bích Lan, Lạc Giao, Phạm Thị Duyệt,Thục Nhi, Hồng Vân, Mai Xuân Lương,Tôn Thất Toản…), hay ở Đà Nẵng vô (Lê Thị Trang, Yến Loan…)  nhập bọn cà phê cà pháo, ăn uống vui chơi, có khi c̣n tổ chức đi xa như Long An, Vũng Tàu… thấy tuổi đời như trẻ lại. Thời gian qua, nhiều người rời nhóm đi xa (Lê Tự Rô, Diêu Đức Châu, Nguyễn Luyến, Quỳnh Cư) và Phước Khánh cũng đă đi Mỹ định cư hơn một năm nay. Giờ nhóm chúng tôi vẫn duy tŕ nhưng chu kỳ họp thưa dần v́ càng già càng lười di chuyển, tỉ lệ thuận với t́nh trạng sức khỏe, nay ốm mai đau.

 

 

Kim Hài email: “Bạn bè muốn tổ chức tiệc chia tay mi đó.” Tôi reply: “Thôi chia tay chia chân làm chi.” Nhưng ra đi lặng lẽ không phải là tính cách của tôi. Nên sau vài ngày thư giăn ở nhà Nguyên –cô em gái, tôi gọi điện nhờ Kim Hài triệu tập nhóm ông già bà lăo Phan Châu Trinh đi ăn sáng uống cà phê đấu láo một bữa trước khi lên đường. Không dừng ở đó, tiếp theo là tiệc sáng, tiệc trưa, tiệc chiều… mỗi bạn mời tôi một lần nên suốt tuần ăn uống no say(nhưng vẫn không quên uống thuốc và đo tension mỗi ngày). Vui nhất là hôm ăn phở ở quán Đoàn Viên, xuất hiện một nhân vật mới toanh. Cô bạn này lập nghiệp ở Cần Thơ, chưa bao giờ họp mặt với nhóm , nhưng thỉnh thoảng lên Sài G̣n có ghé thăm tôi.  Hơn 40 năm trôi qua như giấc mộng, bạn bè không ai nhận ra, sau một hồi đoán già đoán non, những tiếng kêu cùng ̣a vỡ: “Trân Châu!” Vui quá, vậy là xúm nhau hỏi câu nọ xọ câu kia, toàn chuyện trên trời dưới biển làm cô bạn vừa đẹp vừa học giỏi ngày xưa của tôi không kịp trả lời.

Khi ra về, Trân Châu rủ tôi đi siêu thị Đinh Tiên Hoàng. “Ái thích ǵ? Châu mua.” Tôi chỉ vào căn tin: “Châu mua kem trái dừa đi.” Châu che miệng cười (vẫn giống như ngày xưa): “Không phải, Châu muốn mua cho Ái một vật kỷ niệm, để qua bên đó Ái nhớ tới Châu hoài.” À ra thế. Tôi vờ ngắm cửa hàng nữ trang lấp lánh, nheo mắt: “Vậy mua cho Ái… chiếc nhẫn hột xoàn được không?” Chợt nhớ ra Châu không phải là người thích đùa, tôi nói: “Giỡn đó”, rồi chỉ cây kẹp có đính hai đóa hồng mầu nâu: “Châu mua cho Ái đi, Ái sẽ diện khi lên máy bay”

Tôi có hai nhóm học sinh rất dễ thương. Đó là nhóm học sinh cũ trường QGNT h́nh thành từ năm 1990, gồm một số em cùng một vài thầy cô mới t́m lại được sau thời gian lưu lạc khắp nơi. Ban đầu chỉ trên dưới 10 người, nhưng dần dà, em này gọi em kia… đến bây giờ sĩ số lên đến bốn năm chục, phần lớn là các em những khóa đầu tiên . Dù bây giờ, tóc các em đă muối tiêu lẫn lộn, đă lên chức ông bà nội ngoại nhưng trước mặt thầy cô, các em vẫn kính cẩn ân cần, một ḷng tôn sư trọng đạo. Mỗi năm, cô tṛ gặp nhau vào ngày 20 tháng 11, tặng quà lưu niệm rồi cùng hát ḥ, ăn uống, tâm sự vui vẻ bên nhau… Qua thế kỷ 21, nhóm càng đông thêm, các em đến với tôi nhiều hơn qua những buổi đi ăn sáng, uống cà phê, nghe nhạc, hát Karaoke… làm cho t́nh cảm cô tṛ thêm gắn bó: Thanh Giang, Phạm Tiến Dũng, Linh Diệu, Ly Hương, Nguyễn Sỹ, Ngăi, Trịnh Thuận, Cao Hưởng… các em dự định làm một Đặc san kỷ niệm ngày tôi đi, lấy tên là Ngôi Trường Kư Ức, sẽ phát hành vào ngày 20 tháng 11 năm tới.

 

 

Thứ hai là nhóm học sinh cũ trường Phan Thanh Giản. Nhớ nhất là nhóm Tú tài IBM thường hay đi chơi với tôi như Diệu Bích, Nguyễn Tuấn, Nguyễn Văn Hải, Hà Nga, Mai Nguyễn, Mai Trần… Đặc biệt có em Trần Thị Lưỡng ở Đà Nẵng, 20 tháng 11 nào cũng gửi thiệp chúc mừng. Nghe tin tôi sắp đi, em gửi vào tấm khăn len với hàng chữ: “Khi cô quàng vào, đó là ṿng tay em ôm cô đó, cô ơi.” Nghe sao ấm ḷng.

Người buồn nhất lúc này chắc là Mai Hoa. Mai Hoa dạy QGNT nhiều năm hơn tôi, gần gũi thân thiết với học sinh hơn tôi, sinh hoạt ngoại khóa trong trường nhiệt t́nh hơn tôi… Hồi đó, tôi chỉ xem Hoa như đồng nghiệp, đứa dạy buổi chiều, đứa buổi sáng nên rất ít gặp nhau… cho đến sau 1975, trường đóng cửa, cô tṛ phân tán, t́nh cờ tôi gặp Mai Hoa tại Sài G̣n.

Hai đứa bỗng trở nên tâm đầu ư hợp v́ có nhiều điểm tương đồng:

-Không hộ khẩu.

-Mất dạy (không c̣n là cô giáo nữa)

-Cùng yêu thích Văn học Nghệ thuật  (một nhu cầu “xa xỉ” giữa một đất nước c̣n thiếu thốn đủ điều).

Giống như trong bữa cơm không thịt cá th́ ăn đậu hũ, thiếu gạo th́ độn thêm sắn khoai, rau muống luộc… miễn là nguôi cơn khát đói. Cho nên hai đứa không hề bỏ qua một sự “hưởng thụ” nào. T́m đọc cho được một bài báo, một cuốn sách hay cho dù trang giấy in đen thui, chữ nhập nḥe muốn chóng mặt, rồi c̣n đi xem phim, bất cứ phim ǵ, thượng vàng hạ cám, trong những rạp xuống cấp cũ kỹ, tường vách loang lổ, nệm bọc rách nát, một dăy ghế chỉ c̣n vài cái nguyên lành… Những đêm ca nhạc tại các tụ điểm, các nhà văn hóa… thường thấp thoáng bóng dáng hai người bạn không c̣n trẻ nhưng trái tim vẫn măi tuổi đôi mươi.

Không có ǵ thú vị bằng khi xem một vở kịch, một bộ phim… hay khi đọc một cuốn sách, một bài báo… có người bạn bên cạnh cùng chia sẻ, cảm thông. Giữa Thùy An và Mai Hoa có một sự đồng cảm. Và sự đồng cảm đó trải qua nhiều thăng trầm vẫn được nuôi dưỡng cho tới bây giờ –ngưỡng cửa U70. Lúc này, tâm hồn đă lắng xuống, không c̣n thích những chốn ồn ào náo nhiệt nữa, đôi bạn già t́m đến một chốn yên vui khác, đó là… những quán cà phê. Tùy theo trọng lượng túi tiền, hai đứa có thể hào phóng ghé Du Miên, Đồng Dao… ngắm nh́n hoa lá bên gịng suối róc rách nhân tạo, hoặc khiêm nhường hơn: những quán cóc ven đường… Ấn tượng nhất là ngôi quán nhỏ bên hông chợ Trần Hữu Trang, chủ nhân lịch sự, cà phê ngon, rẻ và đặc biệt là nhạc hay, đúng “gu” của hai đứa. Chính tại quán này, chúng tôi có những câu chuyện lan man không đầu không cuối, xoay quanh mọi lănh vực văn học, điện ảnh, ca nhạc, truyền h́nh… kể cả những scandal của các nghệ sĩ trẻ bây giờ (nói cho vui thôi, không phê b́nh, không chê bai, không lên án)… Cuộc vui nào cũng có lúc tàn, như những ḍng chữ Mai Hoa viết cho tôi: “… và khi Thùy An ở trời Tây, Mai Hoa ở trời Đông, khoảng cách không gian giữa hai đứa ḿnh xa vời vợi và khoảng cách thời gian chỉ c̣n ngồi đếm đợi tháng năm ngày.”

(c̣n tiếp –Phần 3: Chuyến Bay Băo Táp)

 

Trang Thùy An

 

art2all.net