Thùy An

 

TUỔI  CHẠNG VẠNG 

 

 

 

Hồi nhỏ, tôi rất thích chưng hoa trong ly nước lạnh để trên bàn học. Hoa ǵ cũng được, từ những thứ có sẵn trong vườn như chùm bông giấy, nhánh dâm bụt, cành tigôn… cho đến hoa bán ngoài chợ như lài, cúc, hồng nhung, cẩm chướng…

Không phải hoa nào cũng thơm, nhưng mỗi lần ngồi vào bàn học, soạn sách vở ra, tôi luôn cảm nhận một mùi hương nhè nhẹ lan tỏa trong không gian, làm tươi mới trí óc, sảng khoái tinh thần, có thể v́ vậy mà tôi mau thuộc bài chăng?

Mỗi độ xuân về, nhà tôi tràn ngập hoa tết. Thủy tiên, anh đào,  glaieul… rực rỡ không gian pḥng khách. Mai, cúc, thược dược, măn đ́nh hồng… xanh mát hiên ngoài.. Lúc này, tôi cũng vừa thi xong học kỳ 1 (đệ nhất lục cá nguyệt), rảnh rang không biết làm ǵ, nên thường chọn một cành glaieul đem về pḥng, cắm trong chiếc ly cao cổ, suốt ngày ngắm nghía, ví von. Ở độ tuổi mới lớn, tôi hay so sánh tuổi xuân con gái như những đóa glaieul tươi thắm mọc theo thứ tự trên phác hoa, bên dưới là những đóa nở rộ, càng lên cao càng khép cánh non tơ. Cô A hai lăm tuổi là đóa hoa dưới cùng, chị B hăm ba là đóa tiếp theo, đóa thứ ba là chị C vừa hai mươi… và vui vui thầm nghĩ rằng tuổi 15, 16 ḿnh trẻ nhất, đẹp nhất, chẳng khác ǵ những nụ hàm tiếu trên chót cành c̣n lóng lánh sương mai.

Những năm tiếp theo, chương tŕnh học đè nặng lên vai. Thi, thi… và thi… bán phần, toàn phần, đại học… Gạo, gạo… và gạo…thức khuya dậy sớm dùi mài kinh sử, một ngày ngủ vài tiếng đồng hồ, mặt mày hốc hác, nhan sắc tàn phai. Nhớ đến vở nhạc kịch “Mùa Thi” của ban hợp ca Thăng Long : “Thi ơi là thi, sinh mi làm chi. Bay! Nghẹn ngào. Bám! ồn ào. Buồn vui v́ mi.”, sao mà nghe thấm thía.

Giă từ trường lớp, bạn bè... dấn thân vào đời, bươn chải mưu sinh, tôi không c̣n thời gian mơ mộng nữa, khái niệm “tuổi xuân” trên những cánh hoa glaieul của những mùa tết năm nào đă mờ khuất dưới lớp bụi thời gian.

Cho đến một ngày, bạn bè con gái đến nhà, ṿng tay chào: “Thưa bác… thưa bác…”. Tôi bỗng giật ḿnh, nh́n vào gương, thấy đuôi mắt in dấu chân chim, da trổ tàn nhang, tóc muối tiêu pha trộn. Ôi, tuổi già đến mau vậy sao? Gần như bị sốc, suốt một ngày tôi ăn không ngon, ngủ không yên, ḷng tiếc nuối bâng quơ thời áo trắng học tṛ.

Đó là nói chuyện mấy chục năm về trước, giờ nghĩ lại, thấy buồn cười. Ḿnh không chịu già th́ con cái làm sao lớn được? Bây giờ th́ tôi không c̣n dị ứng với tiếng xưng hô nữa. Lên xe bus, đám trẻ nhường chỗ: “D́ ngồi đây đi d́.”. Vào hiệu sách, cô bán hàng vồn vă: “Bà chọn loại sách nào ạ?”. Ra chợ, chị bán rau mời: “Má, mua dùm con đi má…”,  các cô gái 18, 20 bán tôm cá c̣n gọi tôi là “bà bác, bà ngoại”, vẫn thấy b́nh thường, c̣n vui nữa v́ chưa nghe ai kêu ḿnh là “bà cố.” J J J

Bước qua tuổi chạng vạng, đau lưng, nhức mỏi là điều không tránh khỏi. Mới thấy giá trị của 4 chữ “sức khỏe là vàng”, suốt ngày nơm nớp sợ bệnh nên kiêng đủ thứ, không dám thưởng thức trọn vẹn một bữa ăn ngon, vậy mà vẫn không tránh khỏi “3 cao và 1 thấp” (cao đường, cao huyết áp, cao cholesterol, thấp khớp).

Ở tuổi nào cũng có những niềm vui riêng. Chỉ cần có sức khỏe th́ đây là thời gian rảnh rỗi để hoàn thành những ước mơ mà thời tuổi trẻ v́ cơm áo gạo tiền không thể thực hiện được. Trong số bạn bè tôi, có người thích đi tham quan những cảnh chùa, t́m an b́nh trong kinh kệ, trong những bài thuyết pháp của các bậc cao tăng… Có kẻ ngày này qua tháng nọ, đem lương thực, áo quần… theo những phái đoàn cứu trợ giúp đỡ bà con nghèo tận các vùng sâu, vùng xa. Một vài người tâm hồn phóng khoáng hơn, họ bắt đầu viết văn, làm thơ, sắm máy ảnh xịn tập làm phó nḥm hoặc đi học vẽ, học thư pháp…

Riêng tôi, đi du lịch là điều có lư nhất. Mấy năm trước, tôi cũng đă từng về miền Tây thăm ḥn đảo Ngọc, đi ngắm b́nh minh trên biển Nha Trang, ra Hà Nội thăm hồ Gươm, t́m lại h́nh ảnh quen thuộc của ba mươi sáu phố phường trong Tự Lực Văn Đoàn thời tiền chiến… Muốn phiêu du qua Mỹ một chuyến nhưng thi rớt phỏng vấn hai lần nên đành chịu. Bây giờ, bạn bè rủ đi các nước Đông Nam Á chơi th́ không đủ sức khỏe nữa rồi. Bệnh th́ không nhiều, nhưng đi bộ lâu sợ đau chân, không theo kịp phái đoàn th́ biết tính sao?

Ở tuổi U70, bạn bè tôi c̣n nhiều người rất khỏe mạnh, chẳng những đi du lịch nước này nước nọ, mà có người c̣n đi cả ṿng quanh thế giới!!! Nào qua tận Nhật Bản xem hoa anh đào nở, sang Trung Quốc làm hảo hán Vạn Lư Trường Thành, du hành trên biển Baltique, từ Phần Lan (Finlande) qua Thụy Điển (Suède)… có bạn c̣n chụp h́nh bên cung điện mùa đông của đất nước Nga huyền bí... h́nh ảnh gửi về đẹp quá, thú vị quá khiến ḷng tôi càng xúc động, nôn nao.

Nhưng biết làm sao đây. Yếu không dám ra gió, đành ngồi ở nhà du lịch theo cách của ḿnh vậy. Ti Vi bây giờ có kênh “Du Lịch và Cuộc Sống”, bật lên là được tham gia bao chuyến du hành thú vị. Ngoài những cảnh đẹp đổi thay theo bốn mùa xuân hạ thu đông, khán giả màn ảnh nhỏ c̣n được gặp gỡ nhiều nền văn hóa khác nhau, được ngắm nh́n những kiến trúc hoành tráng, những di tích lịch sử … khắp mọi miền thế giới, từ các xứ sở nhiệt đới đến nơi băng tuyết lạnh lùng…

Dĩ nhiên là du lịch bằng mắt không hấp dẫn bằng đến tận nơi, nh́n tận mắt, vận dụng tất cả giác quan để ḥa ḿnh cùng thiên nhiên, tham dự những phong tục tập quán của nhiều nền văn hóa khác nhau như câu chuyện cô bạn việt kiều Mỹ kể về một nghi thức cúng dường thực phẩm cho các nhà sư ở Lào sau chuyến đi tour qua Đài Loan và Lào trước khi ghé Việt Nam: “trời c̣n tờ mờ sáng, hai chiếc xe tuk tuk đă đến đón chúng ḿnh tại khách sạn, đưa đến một địa điểm ven đường, nơi mà từng đoàn sư áo vàng sẽ đi khất thực vào lúc trời chưa sáng tỏ.  Một số người trong đoàn du lịch là Phật tử, đă hoà đồng cùng người dân bản xứ, sắp sẵn một số thực phẩm cúng dường gồm xôi, bánh, hoa trái và một số tiền, đứng hoặc ngồi lặng lẽ chờ đoàn sư đến như là một cách để thể hiện ḷng tôn kính của ḿnh…”

 

Tháng 5 -2011

 

Trang Thùy An

 

art2all.net