Thùy An

Vườn Cau Nước Dâng

 

Chương 01

 

Chiều soi bóng nắng qua những hàng tre xanh. Em ngồi vắt vẻo trên thân cây sung mọc nhoài ra bờ sông, mơ màng nh́n xuống mặt nước. Trời vắng gió cho ḍng nước phẳng lờ như một tấm gương. Tấm gương phản chiếu ṿm trời xanh biếc. Cụm mây trắng ngần và gương mặt ngây thơ của người con gái vừa tuổi trăng tṛn, mái tóc dầy rối tự nhiên buông chấm bờ vai nhỏ. Em cố ngắm kỹ nét mặt ḿnh nhưng mờ quá, loáng thoáng đôi mắt đen, sống mũi thẳng, nụ cười xinh và nổi bật nhất là chiếc áo cộc hoa em đang mặc, nền trắng hoa đỏ sáng hẳn lên trong ánh nắng chiều tà.

Có tiếng gọi em:

- Bảo Khuyên, Bảo Khuyên.

Mệ ngoại chậm chạp từ vườn trước ra sau:

- Bảo Khuyên, Bảo Khuyên, cháu mô rồi?

Em cẩn thận trèo xuống thân cây, đưa hai tay phủi bụi dính trên quần, chạy vội vào:

- Cháu đây ń, mệ.

Mệ ngoại hấp háy đôi mắt:

- Mi đi mô mơi chừ mà tao t́m không thấy?

Em cầm lấy tay mệ:

- Cháu ra sông chơi, chiều ni nước trong ghê, cháu ưa tắm rứa.

Mệ ngoại trừng mắt làm em giật ḿnh:

- Nói tầm bậy mi, lớn sầm sầm rồi mà đ̣i tắm sông, ai nghe người ta cười cho thúi đầu.

Em cười:

- Cười th́ hở mười cái răng, cháu không sợ mô.

Mệ ngoại ngao ngán lắc đầu:

- Ăn với nói. Cho mi đi học đi hành để chừ ăn nói rứa đó. Con gái phải giữ lời ăn tiếng nói một chút cháu ơi.

Biết mệ có tính nói dai, em đánh trống lảng:

- Mệ kêu cháu làm chi rứa?

Mệ như sực nhớ ra:

- À, hỏi mi có ai tới bẻ bắp chưa?

Em gật đầu:

- Dạ có, O Châu và O Nguyệt có qua khi hồi, nhưng cháu nói mệ c̣n ngủ, một chút nữa rồi tới.

Mệ ngoại có vẻ không bằng ḷng:

- Th́ mi coi họ cũng được chớ răng? Mi lớn rồi mười bảy tuổi rồi chớ bộ cái chi cũng mệ, cái chi cũng mệ, rứa lỡ mai tao chết rồi làm răng? Ngôi nhà ni ai coi? Khu vườn ni ai ngó?

Em phụng phịu:

- Mệ mạnh bắt chết mà chết chi. Khi mô mệ già hung mệ chết th́ cháu đă lớn, cháu đă có chồng...

Mệ ngoại chợt giận ngang:

- Thôi! Im cái miệng mi lại. Cấm mi không được nói đến chồng nghe chưa.

Mệ ngoại ngoe nguẩy bỏ đi. Em trố mắt, ngạc nhiên nh́n theo. Lạ ghê, không hiểu tại sao mệ lại ghét nói đến chuyện chồng con kinh khủng, dù bất cứ ai chứ chẳng phải riêng em. Mới hôm kia đâu, chị Lộc cạnh nhà sang cho phần đám hỏi, mệ không buồn nh́n, mệ bỏ đi vào pḥng rồi một lúc sau, đợi chị Lộc về rồi, mệ mới ra ngoài bảo em:

- Thấy cái mặt mấy đứa gần lấy chồng, tao không ưa. Tưởng mô hạnh phúc lắm, đừng ham mi ơi, không có chi khổ bằng. Mi đừng có bắt chước con Lộc nớ nghe.

Em nhăn mặt:

- Mệ nói chi lạ rứa. Cháu c̣n nhỏ mà bắt chước răng được, chị Lộc năm ni hai mươi hai tuổi rồi, c̣n năm năm nữa...

Vậy là mệ ngoại nhẩy chồm lên:

- Mi nói răng, c̣n năm năm nữa mi lấy chồng phải không? Đồ con gái hư, đồ vô ơn bạc nghĩa....

Mệ nói hơi dài rồi mệ buông ḿnh xuống phản, mệ thở, mệ khóc hu hu... em chẳng hiểu mô tê chi cả, em cũng không dám căi lại nữa. Mấy bà già thường hay chướng!

Em trở ra ḍng sông, ngồi xuống bờ cỏ, nhặt những chiếc lá tre đan vào nhau... Gió chiều đă lên, gợn nhẹ mặt nước... Em buồn thật buồn, trong những chiều Chủ nhật cô đơn nầy, bạn bè chung quanh vắng ngắt, anh chị em trong nhà cũng chẳng có một ai. Từ dạo mới mở mắt chào đời, em đă sống với mệ Ngoại trong ngôi nhà ngói bốn gian nầy, giữa khu vườn rộng lớn trồng bắp và cau. Em không c̣n nhớ mẹ em là ai nữa, chỉ loáng thoáng một cảm giác rất mơ hồ, gương mặt người đàn bà có nước da thật trắng và bàn tay gầy xanh thường ngồi bên song cửa, đôi mắt buồn xa xăm... Mệ ngoại nói mẹ tên là Bảo Ngọc, mẹ mất là v́ bị thương hàn từ năm em lên bốn, c̣n ba em th́ đă chết lâu lắm rồi, khi mẹ vừa mang thai em lận. Mẹ có người em ruột, d́ Bảo Châu, hiện làm tá viên điều dưỡng ở bệnh viện Đồn Thất Sàig̣n, d́ vẫn sống độc thân dù năm nay d́ đă ngoài ba mươi. D́ Bảo Châu ít khi về thăm nhà lắm, em nghe mấy bà trong thôn nói, tại Mệ ngoại khó khăn quá nên d́ Bảo Châu không thể có chồng được. Mỗi lần có người để ư đến d́ là mệ t́m cách ngăn, t́m cách cấm và nói nhiều lời va chạm đến tự ái người ta, nên những chàng yêu d́ Bảo Châu dần dần quay lưng đi cho tuổi xuân của d́ uổng phí trôi qua... Có lẽ v́ vậy mà d́ Châu giận mệ, d́ Châu xin đổi vào Sàig̣n dù lúc đó d́ đang làm việc nhàn hạ tại nhà thương lớn.

Trong nhà hiện giờ có ba người, Mệ ngoại, em và O Cam giúp việc. Mệ đă già, O Cam lại quê mùa lẩm cẩm em chả biết nói chuyện cùng ai, nên mỗi lần nghỉ học, em lại thơ thẩn một ḿnh giữa khu vườn rộng lớn mà nghe bơ vơ ngút ngàn.

Vườn nhà em rộng lắm, phía trước trông ra đường về Thuận An, trồng toàn cau và phía sau giáp sông Hương là một ruộng bắp mông mênh. Mệ ngoại nuôi em dư dả với lợi tức trong vườn thu được hằng năm. Bắp vườn em ngon nổi tiếng, cau th́ trái mập và sai nên khách đến mua rất đông. Ở Huế, mỗi lần đến đám cưới là người ta nghĩ ngay đến câu "Buồng cau Nam Phổ mâm trầu chợ Dinh", chứ thật ra, cau Vỹ Dạ vườn em cũng ngon lắm, mỗi lần có đ́nh đám hội hè, người ta vào vườn bẻ cau không kịp nữa đó. Bác Thuấn ở cạnh vườn em thường hay trêu:

- Mai mốt đám cưới của Bảo Khuyên th́ phải biết, chú rể khỏi cần mua cau mà có cả đến một rừng cau.

Nhưng có trêu th́ trêu chứ bác cũng tránh mặt Mệ ngoại, mệ mà nghe ai nhắc chuyện em lấy chồng là mệ lồng lên như con gà mái, giương lông x̣e cánh ra để bảo vệ đàn con. Bác Thuấn biết tính mệ lắm, bác thường hay nói với em:

- Tội nghiệp cô Bảo Châu, tại bà bên nhà khó quá nên phải bỏ Huế mà đi.

Em cũng thương d́ Châu lắm, và em cầu mong sao d́ gặp được ư trung nhân cho đời bớt cô đơn.

Em ra cầu ván, thả đám lá tre khô trôi theo ḍng nước, chợt em đỏ mặt quay vào: bên cầu ván bác Thuấn, cách em vài chục thước, có một người con trai đang đứng nh́n em đăm đăm.

Em thao thức không ngủ đưọc, hễ chợp mắt là toàn những mộng mị ǵ đâu ấy, có khi em c̣n thấy dáng vấp người con trai đứng trên cầu ván nhà bác Thuấn nữa đó, kỳ ghê. Em ôm chiếc gối xanh vào ḷng, im nghe hơi gió thoảng qua vườn cau xạc xào và tiếng lá tre khô chạm vào nhau như thầm th́ nói chuyện riêng tư. Em thiếp đi khi gà gáy lần thứ nhất cho đến lúc một bàn tay lay vai em:

- Con khỉ, ngủ chi vô hậu rứa mi?

Em mở choàng mắt, nh́n đồng hồ trên tường đă chỉ bảy giờ mười lăm. Như Mai đă đến rủ em đi học.

Em ngồi dậy, dụi mắt:

- Đi học chi mà sớm rứa mi.

Như Mai trợn tṛn mắt:

- Trời ơi, mi quên rồi răng. Sáng ni tụi ḿnh có mục hấp dẫn mà.

Em nhớ ra:

- À, đúng rồi, sáng thứ hai chị Cao có bánh bột lọc, chờ tao chút nghe.

Em nhảy phóc ra khỏi giường, chạy ba đến ảng nước, súc miệng rửa mặt. Khi em treo chiếc khăn lên sợi dây thép trước hiên nhà, như có linh tính, em nh́n ra ngơ, người con trai bên nhà bác Thuấn vừa đi ngang c̣n ngoái lại nh́n em, đôi mắt sáng và mái tóc bềnh bồng. Em luống cuống làm chiếc khăn rơi xuống đất. Như Mai vừa ra tới, kêu lên:

- Trời ơi, đă trễ đến nơi rồi mà c̣n rứa đó, mau lên kẻo hết bánh. Mi làm tao đói bụng là tao khỏ trọ mi đó.

Em vừa mặc áo vừa nguưt nó:

- Chừ ăn không kịp th́ ra chơi ăn chớ lo chi.

Như Mai trề môi:

- Sức mấy mà c̣n. Ra chơi cho mi vét nồi.

- Hết bánh th́ ăn chè.

Như Mai lại bĩu môi:

- Ngày mô cũng ăn chè, chán bắt chết. Thôi mau lên cho rồi con khỉ, ở đó mà con cà con kê.

Em đạp xe đi song song bên Như Mai. Qua khỏi cầu đập đá, em lại thấy người con trai đó từ trong quán phở bên đường bước ra. Anh chàng không thấy em, nhưng tim em vẫn đánh thật mạnh trong lồng ngực, em cố gắng nh́n thẳng về phía Ṭa Khâm và nghe hơi nóng hốc lên má nóng bừng.

Hai đứa vừa kéo nhau đến chiếc quán tranh của chị Cai dựng cuối sân trường th́ cũng vừa kiểng đánh vào lớp, Như Mai đập vô vai em:

- Đó, thấy chưa, trễ rồi, tao không biết. Tại mi đó, tại mi mê ăn mê ngủ đó.

Em cười:

- Nói lại nghe coi, tao mê ngủ c̣n mi mê ăn chớ bộ.

Như Mai lườm em:

- Thôi đi khỉ đột, làm tao nhịn đói rồi c̣n chọc nữa, xí nữa ra chơi mà hết bánh th́ mi chết với tao đó.

Em bắt chước giọng nó:

- Hết bánh th́ cho mi vét nồi.

Cả bọn ra xếp hàng. Tụi Tâm, Nguyên, Bích thấy nét mặt tiu nghĩu của Như Mai, bèn chọc tới:

- Mai ơi, sáng ni bánh bột lọc dẻo... rứa thê, ngon... rứa thê.

Nh́n cái miệng con Bích kéo dài chữ "dẻo" và chữ "ngon" làm em bưng miệng cười. Thu Tâm nh́n em rồi lại trêu Như Mai:

- Ngó con Bảo Khuyên cười tề Mai, tội nghiệp Như Mai của tui chưa. Đă đói bụng c̣n bị cười nữa.

Như Mai nổi cáu, nó bịt hai tai lại:

- Tụi bay lau nhau ỏm khu quá, cho gió bay tao không thèm nghe.

Bà Giám Thị đă ra trước micrô:

- Các em im lặng, làm lễ chào Quốc Kỳ.

 

Năm nay em học lớp Tám A trường Đồng Khánh. Lớp em có cô Tịnh Hương hướng dẫn, cô thương em ghê và em cũng thương cô nữa. Cô mới ra Sư Phạm Vạn Vật và được bổ dạy trường em, năm nay là năm đầu. Sở dĩ cô Hương để ư đến em là tại v́ hôm đó, cô gọi đọc bài chả ai thuộc, chỉ mỗi ḿnh em đọc khúc chiết rơ ràng và vẽ h́nh trên bảng lại đẹp nữa, cô khen, cô nói ngay giữa lớp:

- Các em nên noi gương Bảo Khuyên, vừa chăm học vừa nết na.

Cô thương em từ đó, mỗi lần ra chơi, cô thường đến nói chuyện với em, hỏi han săn sóc. Em có kể sơ hoàn cảnh của em cho cô nghe, giàu bạc tiền nhưng thiếu t́nh thương phụ mẫu. Cô thở dài, bảo em:

- Tội nghiệp Bảo Khuyên, em buồn cũng phải. Ở tuổi em, nếu mất mẹ, cần phải có một người chị tâm t́nh mới đỡ bớt cô đơn. Em nh́n cô Tịnh Hương, cô c̣n trẻ quá, suưt soát tuổi chị Lộc xóm em là cùng. Gương mặt cô hiền lành phúc hậu phảng phất nét mặt của mẹ Đồng Trinh và em chợt ước ao, giá cô Tịnh Hương trở thành chị ruột của em nhỉ.

Hai giờ Việt Văn trôi qua thật chán. Như Mai hí hớn rủ em xuống quán chị Cai xem c̣n bánh bột lọc không. May sao c̣n mấy chiếc, em ăn không thấy ngon, không thấy dẻo như lời nhỏ Bích, chắc tại em ham nghĩ đâu đâu, dường như trong tim em vừa xao xuyến một bóng h́nh.

 

 

 

Thùy An

Vườn Cau Nước Dâng

 

Chương 02

 

Em đem mấy bộ áo quần ra cầu ván giặt. Chị Lộc chui hàng rào dâm bụp sang chơi với em:

- Sáng ni Bảo Khuyên không đi học à?

Em vừa xoa xà bông vừa trả lời:

- Dạ bữa ni lễ. Chị ngồi chơi đợi em một chút hí.

- Bảo Khuyên cứ giặt đi, chị ngồi đây nói chuyện với em được rồi mà.

Tim em lại đập rộn ràng khi nghĩ đến sự liên lạc giữa người con trai ấy và chị Lộc, con gái bác Thuấn. Chắc hai người có họ hàng chi đây. Tuy nghĩ vậy chứ em chả dám hỏi, ai lại con gái mà đi hỏi thăm con trai bao giờ, chị Lộc cười cho th́ mắc cỡ chết thôi.

- Bảo Khuyên ń.

- Dạ.

- Xí nữa em có rảnh không?

- Dạ rảnh, chi rứa chị?

- Đi phố với chị chơi nghe.

Em cười:

- Chị đi mua áo cưới hả?

Chị Lộc cười, ánh nắng mai soi hồng đôi má.

- Mô có, chị c̣n lâu lắm.

Em ṭ ṃ:

- Rứa khi mô chị mới làm đám cưới lận?

Chị Lộc bứt một ngọn tre thả trôi theo ḍng nước:

- Chắc cũng phải hè Khuyên nợ, chờ anh ấy thi ra trường đă.

Em xả lại tấm áo cuối cùng:

- Rứa là hè ni em phải may áo mới, chị nhớ cho em ăn tiệc với hí. Chị Lộc cười thật tươi:

- Điều đó là cái chắc. Chị định rồi, chị định mời Bảo Khuyên làm dâu phụ đó.

Em đặt tất cả áo quần vào chậu, nh́n chị dí dỏm:

- Chà, chị tính chi mà sớm rứa?

Chị Lộc mơ màng:

- Đời con gái chỉ có một lần vui mà Khuyên, rồi Khuyên sẽ thấy, ḿnh không thể nào khỏi tính khỏi lo đến được.

Rồi chị nhắc lại chuyện cũ:

- Bảo Khuyên giặt xong đi phố với chị hí.

Em bưng chậu áo quần đứng lên:

- Xe đạp em đứt sên rồi.

Chị Lộc đi theo em vào sân sau:

- Khỏi đi xe đạp Khuyên nợ, chị có xe. Xe Jeep của ba chị đó. Sáng ni ông đi làm xe sở nên để xe ở nhà.

Em phơi áo lên dây thép:

- Chị lái xe được hả chị Lộc?

Chị Lộc lắc đầu:

- Không, người em họ của chị lái.

Em buột miệng:

- Em họ của chị? Mà ai rứa?

- Hải đó, Hải học Kiến Trúc ở Saigon về nghỉ hè ở đây đó, Khuyên biết không?

Em nhớ đến ánh mắt người con trai lạ, tay chân trở nên luống cuống:

- Ơ... Hải mô? Em không biết nơi.

Chị Lộc cố gợi em nhớ:

- Hồ Hải con của chú Tâm chị đó, dạo trước học Quốc Học và hay xuống nhà chị chơi hoài đó. Bảo Khuyên nhớ ra chưa?

Em hoàn toàn mù tịt:

- Em không nhớ chi hết, chắc là dạo đó em c̣n nhỏ quá.

Chị Lộc đến bên ảng nước rửa chân:

- Gia đ́nh chú Tâm của chị dọn đi Saigon lâu rồi. Năm nay Hồ Hải về Huế nghỉ hè, h́nh như anh chàng đă chán cảnh ồn ào náo nhiệt trong đó rồi.

Em thắc mắc:

- Nghỉ hè chi mà trễ rứa chị, ngoài ni trường em khai giảng đă lâu.

Chị Lộc ngồi xuống tảng đá cạnh gốc cau:

- Đại học khác với Trung học lắm Khuyên nờ. V́ thi cuối năm trễ nên nghỉ hè cũng trễ lắm.

Em gật gù:

- À, đúng rồi. Chị của con Như Mai bạn em cũng rứa, chừ mà cũng chưa đi học nơi.

Chị Lộc hỏi lại em:

- Răng? Chừ đi phố với chị không?

Nghĩ đến Hải cùng đi, em thẹn đỏ mặt, em t́m cớ thoái thác:

- Thôi lận, để cho em khi khác, em c̣n phải....

Chị Lộc ngạc nhiên:

- Ủa, răng khi hồi Khuyên nói Khuyên rảnh?

Em cười ḥa:

- Dạ, em quên... chừ nhớ lại em có mấy bài toán cần phải làm, mai nộp rồi. Thôi em xin lỗi chị hí.

Chị Lộc không nói ǵ, chị nh́n lên những hàng cau xanh. Em cười với chị:

- Mai mốt đám cưới chị, em để dành cho chị một buồng cau lớn nhất.

Mệ ngoại từ nhà bếp đi ra, hứ một tiếng:

- Đám cưới, đám cưới, mi nói chi mà có đám cưới hả Khuyên?

Em hoảng hồn đứng nép bên chị Lộc:

- Mô, cháu có nói chi mô nờ. Cháu hỏi chị Lộc khi mô làm đám cưới mà.

Mệ ngoại cau có bước ra mương nhổ băi nước trầu:

- Đi ra trước sân mà coi họ bẻ cau với O Cam tề, mi thiệt, càng lớn càng chi mô a.

Chị Lộc nháy mắt nh́n em, chị chào mệ thật nhỏ, xong chị chạy ra sau chui qua hàng rào dâm bụp mất dạng. Em nhăn với mệ:

- Mệ chi lạ ghê, chị Lộc qua chơi một chút mà mệ cũng khó chịu.

Mệ ngoại ngồi xuống tảng đá hồi năy:

- Cái con nớ gần lấy chồng rồi mi đừng giao thiệp với nó nữa.

Em trố mắt nh́n mệ:

- Ơ, mệ chi lạ rứa. Bộ sắp có chồng là tội lỗi lắm răng, mà mệ cháu chơi với chị Lộc?

Mệ ngoại xua tay:

- Thôi mi đừng có hạch hỏi tao nữa, mi con nít hỉ mũi chưa sạch biết chi đến chuyện người lớn.

Em chán quá, em bỏ ra sân trước, mệ ngoại gọi giật lại:

- Bảo Khuyên ở lại tao dặn cái ni đă.

Em bướng:

- Để cháu ra coi họ bẻ cau.

Mệ ngoại khoát tay:

- Ở đó, có O Cam ngoài nớ rồi, khỏi cần mi.

Em hỏi lại:

- Rứa răng khi hồi mệ sai cháu?

Mệ ngoại rút khăn tay lau lại khóe miệng:

- Tại tao ưa con Lộc nó về cho rồi, cái mặt ngó khó thương.

Em căi:

- Cháu thấy chị Lộc dễ thương, chị Lộc đẹp nữa.

Mệ ngoại xí một tiếng:

- Ừ, đẹp đi, dễ thương đi, rồi khổ đó cháu ơi. Cháu đừng có chơi với nó, đừng nghe lời nó rủ rê.

Em đi vào nhà trong. Mệ đứng dậy chạy theo:

- Mi đi mô rứa Khuyên?

- Cháu đi học bài.

Em ôm cuốn Vạn Vật thẫn thờ đi ra trước ngơ. Có tiếng c̣i xe hơi vang lên, em ngẩng nh́n. Chiếc xe Jeep trắng lướt qua cùng nụ cười của chị Lộc và tà áo xanh bay bay trong gió, em lại thấy một ánh mắt ấm nồng.

 

Buổi chiều Như Mai tới nhà rủ em ra ruộng bẻ bắp nướng ăn. Em nhờ O Cam quạt ḷ than rồi hai đứa loay hoay nướng. Mệ ngoại đi ra:

- Nướng có được không đó, đưa tao nướng cho.

Như Mai lau chau:

- Dạ được mệ ơi, nghề của cháu mà.

Mệ ngoại nh́n vào mặt Như Mai ṭ ṃ:

- Ở nhà cháu nướng bắp bán hả?

Em cười lớn:

- Nó xạo đó mệ, nó mà bán buôn chi, ăn rồi chơi không mà.

Mệ lắc đầu:

- Cho tụi bay đi học đi hành rồi nói năng lóc chóc như đồ con trai, không ai ưa mô.

Như Mai cười hích hích:

- Mệ sợ tụi cháu ế chồng hả mệ?

Mệ vứt trái bắp đang cầm trên tay xuống đất:

- Thôi im đi, tụi bây c̣n con nít mà cứ nói đến chồng hoài, hư quá mất.

Mệ ngoại hầm hầm đi vào trong. Như Mai ngạc nhiên nh́n em:

- Chi lạ rứa Bảo Khuyên?

Em nhấc trái bắp vừa chín ra khỏi ḷ:

- Tính mệ rứa, mệ không ưa ai nói đến chữ "chồng" hít a.

Như Mai le lưỡi rùn vai:

- A, tức cười chưa, không có chồng làm răng mệ đẻ ra me mi, rồi me mi không có chồng, làm răng có mi được à, tao biết rồi, chừ mệ già rồi mệ lấy chồng không được, nên mệ... tức.

Em xua tay:

- Thôi mi, đừng nói bậy nữa, mệ nghe mệ la chừ.

Hai đứa mang bốn trái bắp ra nhành sung leo lên ngồi ăn. Chị Lộc đang rửa trái cây nơi cầu ván cạnh đấy nh́n chúng em cười:

- Ăn bắp nướng ngon ghê ta.

Như Mai nh́n rổ ổi trên tay chị:

- Chà, ổi ngon quá, cho em một trái đi chị Lộc.

Chị Lộc chỉ vào vườn nhà ḿnh:

- Qua nhà chị mà hái, nhiều lắm.

Như Mai kéo tay em:

- Qua hái ổi ăn mi.

Em dợm đứng dậy, nhưng nghĩ đến Hải đang có mặt ở đâu đó trong vườn, em rụt tay lại:

- Thôi mi qua một ḿnh đi.

Như Mai trèo xuống:

- Ừ thôi mi ngồi đây, tao qua hái cho, giữ dùm tao trái bắp ni nghe.

Em ngồi đợi Như Mai thật lâu, em ăn hết hai trái bắp rồi mà vẫn chưa thấy nó về. Em bước xuống cầu ván rửa tay th́ nghe tiếng Như Mai gọi:

- Bảo Khuyên ơi, tới bưng dùm tao ń, nhiều lắm.

Em quay lại, Như Mai đang ôm một túi ổi làm bằng vạt áo dài, vừa đi vừa suưt soa:

- Ui cha là kiến, kiến cắn tao vô hậu.

Em cười đỡ mấy trái ổi trên tay nó:

- Mi hái chi mà nhiều rứa, con ni tham ăn ghê.

Như Mai nheo mắt:

- Tao mô có hái, có người hái dùm tao chớ bộ.

- Chị Lộc hả?

Như Mai ghé vào tai em:

- Tao nghe chị Lộc giới thiệu là ông em họ của chị Hồ Hải đó mi, cái tên nghe "tiếu ngạo giang hồ" hí.

Bàn tay em run run:

- Hồ Hải hái ổi cho mi hả?

Như Mai gật:

- Ừ, anh chàng "galant" ác, lại đẹp trai nữa mi ơi, giống tài tử ciné rứa ghê.

Em nghe thoáng xót xa trong hồn. Hải đă nói chuyện với Như Mai, Hải đă hái ổi cho nó và chắc có lẽ hai người đă nói chuyện với nhau nhiều lắm.

Sao em cảm thấy buồn buồn như mỗi lần thất vọng một điều ǵ và em chợt ghét ḿnh kinh khủng, sao ḿnh hay rụt rè e lệ? Sao ḿnh hay đỏ mặt ngại ngùng quá thế? Để Như Mai quen với Hải trước ḿnh mất rồi.

Như Mai khoát nước sông trong vắt lên rửa cẩn thận mấy trái ổi.

Em dợm đứng dậy:

- Để tao vô nhà lấy cái rổ.

Như Mai níu em lại:

- Thôi mi, hái ngọn lá chuối vắp lên rồi tụi ḿnh thanh toán luôn chớ rổ rá làm chi cho mệt.

Em lắc đầu:

- Dễ sợ, nhiều ri ăn đau bụng chết.

Em chợt ngừng nói v́ thoáng thấy dáng Hải trên cầu ván bên kia, anh chàng đang nh́n em đăm đăm.

Em lại mắc cỡ:

- Vô trong nhà ăn, Như Mai.

Như Mai đưa ổi lên miệng:

- Ngồi đây mát mẻ ri mà đ̣i vô nhà, ngó mi như điên.

Hải vừa quay vào, h́nh như anh ra cầu ván rửa tay. Em yên chí ngồi xuống cạnh Như Mai:

- Cho tao một trái chín, răng tao đau ăn cứng không được.

Như Mai ch́a hết cho em:

- Ổi nhà chị Lộc ngon lắm, trái mô cũng hườm hết a, không sống mô mà sợ cứng.

Như Mai ngốn một lúc hết ba trái, em kêu:

- Ui cha. Mi ăn nhiều giống cọp rứa.

Như Mai chun mũi:

- Nữ thực như hổ mà.

Rồi nó xích lại gần em:

- Ń Bảo Khuyên, Hồ Hải "beau" ghê hí.

Em trố mắt nh́n nó:

- Ơ hay, tao đâu có biết.

Như Mai véo em:

- Thôi mi làm bộ hoài.

Em thật thà:

- Thiệt mà, tao đâu có quen, tao đâu có thấy.

Như Mai lại véo em:

- Đía mi, mi không quen răng anh chàng biết mi?

Tim em bắt đầu đập mạnh:

- Biết tao à? Thôi mi, láo vừa vừa a.

Như Mai vênh mặt:

- Thề danh dự với mi đó. Hồ Hải hỏi thăm tao răng không thấy Bảo Khuyên sang chơi.

Em lặng người nghe Như Mai thao thao kể:

- Anh chàng hỏi tao, cô có phải là bạn thân của Bảo Khuyên không? Tao nói răng anh biết. Hồ Hải đáp lại, khi mô tôi cũng thấy hai người đi cặp kè với nhau.

Rồi Như Mai nói thật nhỏ:

- Mi không quen Hồ Hải, răng anh chàng lại biết tên mi?

Em ngập ngừng:

- Tao không biết à, chắc là chị Lộc nói.

- Anh chàng điều tra mi kỹ lắm, kể cả giờ giấc đi học. Anh chàng nói Bảo Khuyên đi học buổi sáng, trừ ngày thứ Sáu, Bảo Khuyên chỉ học hai giờ đầu buổi chiều thôi.

Tim em đập rối loạn:

- Răng mà... răng mà... biết rơ rứa?

Như Mai vẫn nói:

- Hồ Hải quen với cô Tịnh Hương, Hồ Hải nói cô Tịnh Hương khen mi hiền lắm, mà theo Hải nhận xét, mi c̣n hiền hơn lời cô Tịnh Hương khen nhiều.

Em vui vui nhưng em không tin:

- Mi đía quá, không lẽ Hồ Hải khen tao trước mặt mi, ai lại bất lịch sự rứa được.

Như Mai đưa lên miệng cắn trái ổi thứ năm:

- Sức mấy mà bất lịch sự, anh chàng khen mi một cách tế nhị, kín đáo rồi tự tao suy ra biết rứa chớ bộ.

Em chẳng hiểu Hồ Hải nói ǵ em để Như Mai "suy ra" những lời khen em quá như vậy, nhưng em cũng vẫn cảm thấy ngây ngây như vừa nhấp chút rượu say.

Em lơ đăng nh́n sang bên kia ḍng sông, bóng chiều đă nhạt và những mái tranh hiền ḥa c̣n vương vấn khói lam. Mây ửng ráng mặt trời hồng hồng sau dăy núi đằng xa, Như Mai đứng dậy:

- Thôi tao về, tối rồi.

Em gói mấy trái ổi c̣n lại vào tấm lá chuối:

- C̣n chừng ni đem về cho em mi ni.

- Mi ăn đi.

- Tao đau răng, mi đem về cho con bé Tí đi.

Như Mai đỡ gói ổi trên tay em:

- Bé Tí hay là tao đây? Thôi để dành tối nay vừa học bài vừa nhấp nháp.

Em đánh vào vai nó:

- Cha là chị, chị tham ăn chị bị chín quai đó.

Như Mai rút cổ:

- Chị ni là chị thương em thương út, chị sợ em đau bụng nên chị phải ăn dùm chớ bộ.

Em đưa Như Mai ra cổng, nghĩ đến gia đ́nh của nó đông đủ chị em, sao em thấy cô đơn lạ.

Em đi nhanh vào nhà trong. Em lại lặng người, em vừa thoáng thấy một ánh mắt bên kia hàng rào dâm bụp... Em cúi đầu, nghĩ đến những lời Hải khen em với Như Mai mà nghe bước chân như mọc cánh. Vào đến nhà ngang, mệ ngoại đang ngồi ăn cơm một ḿnh trên rương xe, thấy em mệ quay xuống nhà dưới:

- O Cam ơi, dọn cơm cho con Bảo Khuyên ăn.

Rôi mệ bảo em:

- Bữa ni mệ ăn chay, cháu ăn cơm với O Cam hỉ.

O Cam bưng mâm lên tươi cười:

- Chiều ni có cá nục tươi ngon lắm cô Khuyên ơi, tui kho một nửa, c̣n một nửa nấu canh với thơm.

Em ngồi xuống ghế:

- O ra vườn hái rau sống vô ăn đi.

O Cam đon đả:

- Rồi cô, tui có xắt bắp chuối nữa, ngon lắm.

Em cầm đũa:

- O ngồi ăn với tui hí.

- Dạ, cô ăn trước đi, để tui muối rổ cà đă, chà cà bát bữa ni rẻ ghê.

O Cam đi ra sau bếp, mệ ngoại bảo em:

- Khuyên nợ, bữa ni mi lớn rồi, nên tập ăn chay cho quen. Không ăn được mười ngày như tao th́ một tháng cũng nên ăn hai ngày rằm, mồng một. Thiệt ngày rằm mà thấy O Cam mua cá mua tôm về làm, răng tao đau ḷng quá.

Em gắp một miếng thơm bỏ vào miệng:

- Mệ nói rứa chớ cá tôm trời sinh ra cho người ta ăn chớ bộ.

Mệ ngoại lắc đầu:

- Nói như mi th́ tội lỗi lút đầu.

Em cười khúc khích, em trêu mệ:

- Tội lỗi xuống sông mệ ơi, mai mốt có chồng....

Mệ ngoại dằn mạnh chén cơm xuống mặt rương xe, em hoảng hồn, em bịt miệng ḿnh lại không kịp, mệ hét:

- Lại chồng, lại chồng, đúng là mi giao du với con Lộc rồi mi nhiễm cái tính hư.

Thấy mệ vô lư quá, em căi:

- Chị Lộc đàng hoàng rứa mà mệ kêu hư. Hư răng nhiều người theo, nhiều người đ̣i rứa?

Mệ ngoại đến gần em, nh́n sát vào mặt:

- Mi đừng tưởng rứa mà hănh diện, lầm rồi cháu ơi. Mi tưởng có đám cưới là oai lắm hả?

Em cúi mặt ăn cơm, chả buồn trả lời. Mệ chướng ghê, mệ hầm hầm đi ra sân rửa miệng, O Cam rụt rè lại gần em:

- Chi rứa cô Khuyên, chi mà mệ nổi giận rứa?

Em buông đũa đứng dậy:

- Mệ già rồi mệ chướng, hơi mô O để ư cho mệt. Thôi O ăn mau đi mà dọn, tui ăn rồi.

O Cam nh́n em:

- Cô ăn mau rứa, c̣n cá đây ń, cô ăn nể đi.

- Thôi O ăn đi.

 

Buổi tối trời nóng quá, em học xong bài Vạn Vật th́ mồ hôi mồ kê như tắm. Em xấp vở lại, thơ thẩn đi dạo trong vườn. Ánh trăng rằm tṛn vành vạch tỏa ánh sáng màu sữa bàng bạc ngàn cây. Em nghe hơi gió thoảng qua hoàng cau xạc xào, em nghe làm sương tỏa vuốt ve từng cánh là ru hồn em lâng lâng tan biến vào không gian trầm lặng và tim em rung nhẹ muôn cung nhạc êm đềm như tiếng sáo thiên thai. Em hát nho nhỏ: " Xuân tươi, êm êm ánh xuân nồng, nâng niu sáo bên rừng, dăm ba chú tiêng đồng...". Em đi qua ruộng bắp xuống cầu ván bên sông. Nơi đây gió thật mát và bóng trăng vỡ từng mảnh sáng lung linh trên mặt nước tỏa hào quang. Em ngồi xuống ván, tḥ chân xuống làn nước mát lạnh khua nhẹ cho vỡ vụn từng mảnh trăng vàng. Bỗng em cảm thấy nhột nhạt, h́nh như có ai đang nh́n em. Linh tính bén nhạy, em nh́n thật nhanh về phía cầu ván nhà bác Thuấn, có một bóng trắng đứng im ĺm tại đó: Hồ Hải. Em như dính người xuống ván, ḍng nước dưới kia như đặc quến níu chân em lại, em sững người, em đă bị thôi miên. Cho đến khi một tiếng kêu đầm ấm vang lên:

- Bảo Khuyên.

Em sực tỉnh, em rút chân ra khỏi mặt nước thật nhanh và đứng bật dậy.

Hải lại gọi lại:

- Bảo Khuyên.

Em ù té chạy. Em vấp phải ḥn đá, em ngă nhoài xuống con đường nhỏ len giữa ruộng bắp. H́nh như Hải đuổi theo em và Hải cũng trông thấy, em nghe giọng Hải đầy lo lắng bên kia hàng rào dâm bụp:

- Bảo Khuyên có sao không?

Em lồm cồm ngồi dậy tiếp tục chạy. Em quên cả đau, cho đến khi vào đến pḥng bật đèn lên, em nhận thấy áo quần ḿnh lấm lem dơ dáy và một vết trầy ở đầu gối khá lớn. Em chạy đi t́m dầu khuynh diệp. Mệ ngoại hỏi:

- Răng rứa cháu?

- Dạ cháu bị bổ.

Mệ ngoại vừa xức đầu cho em, vừa la:

- Con gái đi đứng cho cẩn thận bổ trong vườn không can chi chớ ra ngoài đường mà bổ th́ c̣n chi là duyên con gái nữa.

Em định nói:

- Mệ không ưa cháu có chồng mà mệ lại muốn cháu phải có duyên.

Nhưng em giữ lời kịp, coi chừng mệ nổi tam bành lục tặc lên th́ khốn.

 

 

 

 

Thùy An

Vườn Cau Nước Dâng

 

Chương 03 

 

Sáng nay đi học về em nhận được lá thư d́ Bảo Châu:

 

Sàig̣n, ngày.....

Cháu Bảo Khuyên thân mến,

Lâu quá d́ không có viết thư ra thăm cháu và Ngoại, chắc cháu mong lắm hí. Sở dĩ như vậy là tại v́ bữa ni d́ bận quá đi. Đáng lẽ viết thư nầy cho cháu từ đầu tháng nhưng măi đến bây giờ mới viết được, những chuyện nầy chuyện nọ dồn dập chiếm mất hết cả th́ giờ của d́. D́ có một chuyện quan trọng cần cháu thưa lại với Ngoại dùm d́: "D́ đă có chồng rồi cháu nợ, mới làm đám cưới gần một tháng nay, chú ấy là cán sự Y Tế, vừa từ Ban Mê Thuột đổi về làm cùng chỗ với d́ hơn nửa năm nay". Sở dĩ d́ không dám nói trước cho ngoại hay v́ đă biết là ngoại không chịu, ngoại sẽ t́m cách ngăn cấm d́ bất cứ bằng phương tiện nào. Như ngày xưa, dạo đó cháu c̣n nhỏ chưa biết, chứ d́ đă khổ tâm rất nhiều với Ngoại đến bỏ Huế mà đi. Ngoại mang thành kiến nặng nề với đàn ông, khắt khe buộc tội họ, nên Ngoại nhất định không cho d́ lấy chồng mặc dù dạo đó d́ c̣n trẻ, có rất nhiều người xứng đáng để ư thương yêu. Cái thành kiến cay nghiệt đó, khi nào có dịp, d́ sẽ kể cho cháu nghe tường tận hơn. Bây giờ chỉ nhờ cháu thưa lại với Ngoại là, d́ đành cam tội bất hiếu với Ngoại, d́ đă tự ư kết hôn mà không xin phép Ngoại một lời dù Ngoại c̣n sống. D́ đă lớn tuổi rồi, d́ đă kéo dài cuộc đời con gái của d́ quá lâu rồi, bây giờ d́ cần nơi nương tựa, xin Ngoại thông cảm mà tha thứ cho d́, d́ không thể chịu nổi cô đơn.

Cháu Bảo Khuyên ơi, hăy lựa lời cho khéo mà nói với Ngoại, nếu Ngoại bằng ḷng tha thứ cho d́, d́ sẽ dẫn chú về Huế tạ tội Ngoại và thăm đứa cháu gái thân yêu của d́.

Gắng giúp d́ nghe. Cho d́ gởi lời thăm Ngoại, bác Thuấn, O Cam, và Như Mai bạn của cháu, chắc hai cô bữa ni lớn lắm hí, mười bảy mười tám tuổi rồi c̣n ǵ.

Rất mong thư cháu,

BẢO CHÂU

 

O Cam gọi em ra ăn cơm, em vừa bước ra vừa gấp lá thư bỏ vào túi áo. Mệ Ngoại trông thấy, mệ hỏi:

- Thư ai rứa Khuyên?

Em không dấu:

- Dạ thư của d́ Châu.

Mệ ngoại chớp nhẹ đôi mắt nhăn nheo, chắc mệ đang xúc động. Mẹ nào mà chẳng thương con, d́ Châu đă v́ mệ, bỏ Huế đi đă sáu bảy năm nay rồi, em nh́n mệ đăm đăm, chắc mệ đang nhớ đến d́ Châu. Mệ che dấu xúc cảm bằng cách gọi O Cam:

- Mau xới cơm lên đi O Cam ơi.

Rồi mệ lẩm bẩm:

- Thư với từ, con cái bất hiếu, bỏ cha bỏ mẹ.

Em chưa dám nói chuyện d́ Châu, em cũng chả biết nên mở đầu câu chuyện như thế nào, em lo ghê.

- Cô Khuyên bữa ni ăn chi mà nhác nhớm rứa, có canh khế nấu thịt ḅ đây ń, răng cô không ăn?

Em cười với O:

- Tại sáng ni đi học về mệt quá, nên tôi không ưa ăn chi hết a.

Mệ Ngoại lo lắng nh́n em rồi nói với O Cam:

- Rứa th́ trưa ni O chịu khó nấu cho con Khuyên một đọi cháo tôm cua, chiều nó ngủ trưa dậy nó ăn.

O Cam hỏi mệ Ngoại:

- Rứa không để chiều nấu canh bún hả bà?

- Th́ O chia hai ra, có rứa mà cũng không biết tính.

O Cam dạ nhỏ rồi bưng ra nhà sau. Đợi mệ Ngoại uống miếng nước xong, em ngập ngừng đến ngồi cạnh mệ:

- Mệ ơi.

Mệ ngẩng lên, âu yếm:

- Chi rứa cháu? Thôi đi ngủ kẻo mệt, chiều dậy ăn cháo tôm cua.

Em nói thật nhỏ:

- Mệ ơi, con có chuyện muốn nói với mệ.

Mệ ngoại với tay lấy cơi trầu:

- Có chuyện chi rứa cháu?

Em liều mạng nói một hơi:

- Mệ ơi, d́ Châu có chồng rồi.

Mệ buông cơi trầu xuống bàn nước, đứng bật dậy:

- Khuyên, mi nói chi? Mi nói răng? Nói lại tao nghe nờ.

Em lập lại rơ ràng khúc chiết:

- D́ Châu mới lấy chồng, mệ nờ.

Mệ ngoại gieo người xuống ghế:

- Lạy Phật, mi ăn nói chi lạ rứa Khuyên? Mi điên hả?

Em nắm lấy bàn tay nhăn nheo của Ngoại.

- Thiệt mà, d́ Châu nhờ cháu thưa lại với ngoại rứa.

Mệ Ngoại bắt đầu nổi cơn thịnh nộ:

- Trời Phật ơi, ngó xuống mà coi, con tui nó giết tui đây ń.

Rồi mệ nắm lấy cánh tay em giật mạnh:

- Nó lấy chồng mà ai cho phép nó? Ai đứng ra nhận lễ cho nó?

Em nhăn mặt v́ đau:

- Mệ thả tay ra rồi cháu nói, mệ làm chi mà dữ rứa?

Mệ nới rộng bàn tay, rồi mệ thở hổn hển:

- Nói đi, nói cho tao nghe đi.

Em chậm răi:

- hai người đă quá tuổi vị thành niên rồi th́ cần chi ai đứng ra cưới. Họ tự ư làm đám cưới với nhau, mới đầu tháng ni thôi mệ ơi, chú nớ là Cán Sự Y Tế, làm cùng chỗ với d́ Châu.

Mệ ngoại chỉ vào mặt em:

- Tao cấm mi kêu thằng trời đánh, thằng đểu giả đó là chú. Tao đâu có nhận nó, tao từ luôn con Châu.

Em ôm lưng mệ, năn nỉ:

- Tội d́ Châu mệ ơi, d́ lớn rồi, d́ phải cần nơi nương tựa chớ. Mệ không nghe người ta nói, gái không chồng như phản gỗ long đanh à?

Mệ Ngoại xô em ra:

- Thôi mi đừng có đem chữ ra nói với tao, tao chán lắm rồi. Tao từ, tao từ hết.

Em van lơn:

- Thôi mà, mệ tha cho d́ Châu đi, rồi cháu viết thư nói d́ dẫn chú ra thăm mệ, rồi để có cháu ngoại bồng, vui lắm mệ ơi.

Mệ Ngoại trừng mắt:

- Vui, vui, vui cái mồ tổ mi chớ vui. Mi viết thư nói với nó là tao từ nó luôn, tao cấm cửa rồi, liệu mà đi mô cho mất đất, chớ về đây là tao lấy chổi tao xúc cả hai đứa. Nghe chưa?

Em năn nỉ:

- Mệ, tội d́ Châu lắm mệ ơi.

Mệ ngoay ngoắt đi vào buồng:

- Tội th́ mi cuốn gói đi theo nó đi. Đồ con gái hư đốn, mất nết mô a.

Em chán nản đến bên song cửa, dở thư d́ Châu ra đọc lại một lần nữa, rồi em nói nhỏ một ḿnh:

- Cháu thất bại rồi d́ ơi, d́ đừng giận cháu nghe d́.

 

oOo

 

Em ngủ trưa một giấc đến gần ba rưỡi mới dậy. O Cam đă nấu xong cháo để trên bàn từ hồi nào, đậy nắp lồng bàn cẩn thận.

- Ăn cháo cho khỏe cô Khuyên, tui có xắt hành ng̣ và rau răm thơm lắm.

Em súc miệng xong đến ghế ngồi:

- O ra hái cho tôi trái ớt đi.

O Cam chỉ tay:

- Cô giở lồng bàn lên đi, có ớt mọi nơi a, cay xé lưỡi luôn.

Rồi O ḥ:

- Ớt nào là ớt chẳng cay. Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng

Em lừ mắt nh́n O Cam:

- O đừng có nói đến chữ "chồng", mệ tui nghe được, mệ la chừ.

- Bà đi rồi cô ơi.

- Ủa, mệ tui đi mô rứa?

O Cam mách:

- Tui nghe bà trăn trở hoài, bà không ngủ được, bà dậy từ hai giờ, bà nói bà đi chùa.

- Thôi O ra sau làm việc đi, rồi ngó nhà tui đi đây một chút.

- Tui hái bắp nấu chè cô đi về ăn nghe.

Em gật đầu:

- Ừ, nấu nhiều nhiều a, bà về bà ăn cho khỏe.

Em ăn xong thay áo quần rồi dắt xe đạp ra ngơ, em định đạp một ṿng bờ sông cho mát rồi ghé thăm cô Tịnh Hương, nghe nói cô đau mấy bữa nay, nhưng v́ bài vở nhiều quá, em không có th́ giờ đi thăm. Nhà cô Tịnh Hương ở chợ Cống, phải vào một con hẻm sỏi đá gập ghềnh. Em dựng xe ngoài cổng, đưa tay bấm chuông. Cô bé giúp việc chạy ra, em hỏi:

- Có cô Hương ở nhà không em?

- Dạ cô em đi bác sĩ rồi, mới vừa đi đó.

Em quay xe trở ra:

- Xí nữa cô Hương về, em nói có cô Bảo Khuyên tới thăm cô hí.

- Dạ.

Em vừa ngồi vào yên xe, th́ nghe tiếng Honda từ trong nhà cô Tịnh Hương chạy ra. Em luống cuống suưt té v́ nhận ra người lái xe Honda là Hải. Hải tỏ vẻ mừng rỡ khi gặp em:

- Bảo Khuyên, Bảo Khuyên đến thăm cô Tịnh Hương hả?

Em cúi đầu đáp lí nhí:

- Dạ.

Anh Tài, em của cô Tịnh Hương cùng đi từ ngoài hẻm vào:

- A Hải, a Bảo Khuyên, hai người đi mô rứa?

Em chết đứng người v́ thẹn, Hải vui vẻ đáp:

- Ồ không, ḿnh đi t́m cậu, c̣n Bảo Khuyên đến thăm chị Hương t́nh cờ gặp nhau ở đây, và cùng ra về v́ không ai gặp ai cả.

Anh Tài vỗ vai Hải rồi nh́n em:

- Chừ gặp ḿnh đây rồi, cậu vô nhà chơi đi, cả Bảo Khuyên nữa, cô Hương cũng sắp về rồi đó, Bảo Khuyên vào nhà đợi nhe.

Em lắc đầu:

- Thôi lận, để khi khác Khuyên đến, chừ trời gần tối rồi, Khuyên phải về kẻo mệ Khuyên la.

Hải cũng cho xe nổ máy:

- Ḿnh cũng về luôn, hẹn cậu khi khác.

Anh Tài nheo mắt:

- Hải tháp tùng Bảo Khuyên về nhà hả? "Suya" quá rồi, nhà hai người ở cạnh nhau mà.

Chưa bao giờ em lại ngượng đến như vậy, em quên cả chào anh Tài, đạp xe đi một nước, Hải cho xe chạy song song với em:

- Bảo Khuyên.

Em không đáp, em không nh́n, em hoảng hốt đến tội nghiệp. Ra khỏi con hẻm, Hải bảo em:

- Bảo Khuyên đi vô phía lề đi, kẻo xe.

Em cố gắng lắm mới nói được:

- Anh đi về trước đi, để Khuyên về một ḿnh.

Hải như không để ư đến lời em: