|
(Truyện Thiếu Nhi )
Sau nhà ngoại của Hương có một vườn hoa. Vườn không rộng lắm, quanh năm cây lá xanh tươi. Ông ngoại trồng nhiều loại hoa: Hoàng Mai, Phong Lan, Cẩm Chướng, Thược Dược, Tú Cầu… Đẹp nhất là những cây hồng Đà Lạt đủ màu, trắng, hồng, vàng, đỏ… và thơm nhất là khóm hoa nguyệt quế, tỏa hương suốt bốn mùa. Hương rất thích hoa hồng đỏ. Mỗi lần sang nhà ngoại chơi, Hương thường ra vườn hoa, ngắm nh́n say sưa những đóa hồng nhung rực rỡ rồi đưa ngón tay vuốt nhè nhẹ lên những cánh hoa đỏ thắm mịn màng. Cô giáo thường dạy: “Hoa làm đẹp thành phố, làm đẹp công viên. Hoa là của chung cho mọi người cùng ngắm. Hái hoa là hành động thiếu văn hóa.” Nhưng c̣n hoa trong vườn nhà ngoại th́ sao? Hoa ở đây đâu phải là của chung. Hoa chính tay ông ngoại trồng và có lần ông đă bảo Hương: “Cháu thích hoa ǵ cứ nói, ngoại sẽ dùng kéo cắt cho cháu. Cháu đừng tự tiện bẻ hoa kẻo làm hư cành đấy.” Như vậy, việc xin ông một cành hồng nhung để trên bàn học là điều hợp lư, tại sao Hương lại ngần ngừ? Hương có lư do đấy. Thứ nhất, Hương thích ngắm hoa trong vườn hơn là trong lọ; thứ hai, Hương không muốn hoa buồn v́ phải chia tay với các bạn bè thân thiết; thứ ba và cũng là lư do quan trọng: Hương sợ hoa đau! Hương nhớ có lần cô dẫn học sinh vào chơi ở công viên, nhỏ Thảo đă lén ngắt một nhành hoa mầu vàng. Nào ngờ cô thấy được, bắt nó phải trả lại chỗ cũ. Nhỏ Thảo cứng đầu, dám căi lại cô: “Thưa cô, hoa lỡ hái rồi c̣n trả ǵ nữa ạ.?” “Em im đi” – rồi cô bảo – “Hương, lấy cành hoa nơi bạn Thảo đưa cho cô. ” Hương cầm nhành hoa, thấy từ vết ngắt, một ḍng nước trắng đục chảy ra ướt cả ḷng bàn tay. Dù sau đó, cô giải thích loại hoa Huỳnh Anh ấy có rất nhiều mủ, Hương vẫn nghĩ đó là nước mắt của hoa. Nhỏ Thảo thật hư, đă không nghe lời cô, c̣n làm hoa đau đến phát khóc, Hương nghỉ chơi với nhỏ luôn. Chiều ba mươi tết, cúng tất niên xong, Hương nhất định ở lại đón giao thừa cùng ông bà ngoại. Tiết trời se lạnh. Hương kéo chăn lên tận cổ, lăn qua trở về, không sao ngủ được. Mắt Hương nhắm nhưng tai Hương nghe tất cả mọi tiếng động chung quanh. Tiếng xe nổ máy từ đằng xa, tiếng gió thổi qua hàng cây vi vút, tiếng chuông điện thoại nhà bên cạnh reo vang... -Hương ơi, Hương à… Hương giật ḿnh ngồi dậy. Đến giao thừa rồi sao? Hương dụi mắt. Ủa, nhỏ Thảo. Ai đưa nhỏ vào pḥng thế? H́nh như nhỏ Thảo không biết Hương đă nghỉ chơi với nhỏ nên cứ nắm tay Hương kéo ra vườn: -Mau lên, cô Hồng Nhung đang đợi chúng ta ḱa. Nhỏ Thảo chạy nhanh đến nỗi Hương theo muốn hụt hơi. Vừa thở, nhỏ Thảo vừa nói: -Tṛ nhớ giúp tui với nha. Giúp cái ǵ? Sao hôm nay nhỏ Thảo khó hiểu quá. Hương định hỏi lại th́ một luồng ánh sáng tỏa ra chói mắt. Khoảng vườn trồng hoa của ông ngoại bỗng trở nên rộng thênh thang trong vầng hào quang rực rỡ. Nhưng sao lạ quá, hoa đâu chả thấy, chỉ toàn là người – đúng hơn là các cô gái xinh đẹp ăn mặc lộng lẫy như đang tŕnh diễn thời trang. Các cô ngồi trên những chiếc xích đu làm bằng dây leo, vẻ mặt nghiêm trang cùng hướng về phía cuối vườn, nơi có một cái bục rất cao, trên đặt chiếc ghế gồm những cánh hoa ngũ sắc đan kết vào nhau. Hương th́ thầm: - Cái ghế đẹp quá. Không biết ai sẽ ngồi vào đấy nhỉ? - Suỵt… – một cánh tay mềm mại đưa ra chắn ngang đường – Hai em nhỏ, chỗ của các em ở đằng kia ḱa. Trên mô đất phẳng về phía trái, Hương nhận ra vài đứa bạn cùng khối lớp năm trường Hương như thằng Tùng, nhỏ Tuyết… ngồi chen chúc giữa đám trẻ lạ hoắc lạ huơ. Nhỏ Thảo ấn vai Hương xuống vừa lúc một giọng nói trong trẻo cất lên: - Nữ Hoàng Hồng Nhung đến! Tất cả đồng loạt đứng dậy. Một cô gái tuyệt đẹp mặc chiếc áo dài màu đỏ thắm bước lên bục cao, đưa mắt nh́n một loạt cùng khắp rồi mỉm cười: - Xin chào các thần dân của Vương Quốc Hoa. Đêm nay, chúng ta mở Hội Hoa Đăng chào mừng mùa Xuân mới. Nhân dịp này, ta sẽ ban cho các thiếu nhi ngoan những phần thưởng xứng đáng, đồng thời xử phạt các bạn hư, tùy theo mức độ phạm lỗi… Nào, thư kư Huỳnh Anh của ta hăy đọc bảng tổng kết đi. Thiếu nữ mang tên Huỳnh Anh bước ra. Cô mặc bộ áo quần bằng tơ vàng óng, tay cầm cuốn sổ dày. Cô lật trang đầu tiên: - Chào các em thiếu nhi! Suốt một năm các bạn của ta đă theo sát, nắm được mọi sinh hoạt của các em. Và bây giờ, ta bắt đầu nhé – bỗng cô nh́n thẳng vào mặt Hương – Trước tiên là phần thưởng dành cho bạn Thu Hương đă cứu con chim sẻ bị thương rơi trong vườn nhà ngoại. Một gói quà bọc giấy bóng rơi vào tay Hương. Hương vừa ngạc nhiên vừa sung sướng. Tài thật! Chuyện Hương nhờ ông ngoại cứu con chim sẻ đă lâu lắc từ đời nào, vậy mà các cô ấy cũng biết. Bỗng giọng cô Huỳnh Anh trở nên sắc lạnh làm Hương giật ḿnh: - Bây giờ, ta sẽ phạt các bạn nhỏ có tật phá hoa trong công viên – Cô nói lớn – Em Ánh Tuyết học lớp 5B đă rung cây nguyệt quế trong vườn bách thảo làm hoa rụng tả tơi. Em sẽ bị cô Nguyệt Quế phạt năm roi. Cô Nguyệt Quế mặc toàn mầu trắng cầm cây roi mây tiến về phía nhỏ Tuyết. Nhỏ Tuyết co rúm người lại trong khi nhỏ Thảo run bần bật: - Hương ơi, tṛ là thiếu nhi ngoan, tṛ xin tội cho tui với nha. Bây giờ Hương mới hiểu lời cầu cứu của nhỏ. Nhưng giúp làm sao được khi tội của nhỏ tầy đ́nh quá, dám xúc phạm đến cô Huỳnh Anh! Nét mặt cô nghiêm nghị như thế chắc là cô đánh đau phải biết! Trốn thôi. Hương nắm tay nhỏ Thảo chạy vào nhà. Nhưng ḱa, ngôi nhà quen thuộc của ông bà ngoại biến đâu mất, thay vào đó là một vườn hoa huỳnh anh vàng chói. Nhỏ Thảo thầm th́: “Chết tui rồi tṛ ơi.” Bao nhiêu giận hờn tan biến, Hương thấy tội nghiệp bạn ḿnh quá. Chưa kịp nghĩ ra cách giúp nhỏ Thảo th́ ánh sáng trong vườn bỗng vụt tắt, hơi sương từ đâu tràn xuống lạnh buốt. H́nh như có bàn tay ai giật mạnh, kéo nhỏ Thảo rời xa Hương. “Hương ơi, cứu tui với!” Hương kêu lên: “Thảo ơi, Thảo ơi..” Ánh nắng mai rọi qua khung cửa đánh thức Hương. Trời sáng rồi sao. Th́ ra Hương vừa trải qua một giấc mơ! Bà ngoại đang đắp chăn lại cho Hương: - Cháu ngủ say quá, đạp cả chăn xuống đất mà không hay ǵ cả. Hương ngồi dậy, ôm lấy cánh tay bà: - Ủa, mồng một tết rồi hở bà? Cháu chúc bà dồi dào sức khỏe, vạn sự như ư. Hương chạy ra vườn hoa t́m ông ngoại: - Năm mới, cháu chúc ông ngoại sống lâu trăm tuổi. - Ngoan. Cháu đến xem nè, đóa hồng nhung đẹp quá. C̣n khóm nguyệt quế này nữa, hoa nở rộ trông cứ như ngàn cánh hạc, phải không cháu? H́nh ảnh cô Hồng Nhung rực rỡ, cô Nguyệt Quế lạnh lùng, cô Huỳnh Anh nghiêm nghị vẫn c̣n in đậm trong trí Hương. Hương nh́n quanh: - Sao ông ngoại không trồng hoa huỳnh anh? - Vườn ḿnh nhỏ quá, làm sao trồng đủ các loại hoa chớ. Cháu thích hoa huỳnh anh sao? Hương nói nhỏ: “Cháu sợ…” rồi lảng sang chuyện khác: - Ông ơi, hái hoa là xấu lắm phải không? - Cũng tùy lúc tùy nơi thôi. Quan trọng là phải được phép của người lớn. Nhỏ Thảo đă không vâng lời cô khi hái nhành hoa huỳnh anh ấy, nhưng nhỏ đă biết lỗi rồi, tại sao Hương cứ giận nhỏ măi thế. Hương đến bên cây hồng nhung nở hoa đỏ thắm: “Xin cô tha thứ cho bạn của cháu”
Nhất định chiều nay Hương sẽ qua nhà nhỏ Thảo kể lại giấc mơ đêm giao
thừa cho nhỏ nghe.
|