NGUYỄN MẠNH TRINH
Tác phẩm: Mảnh trời xanh
trên thung lũng
Tác Giả : Tiêu Dao Bảo Cự.
Tiêu Dao Bảo Cự là một tác giả hiện sống ở trong nước.
Trước đây ông đă in một tác phẩm ở hải ngoại: Nửa Đời
Nh́n Lại và đă được đón nhận như một tiếng nói khá chân
thực vượt qua những ngăn chặn, những cấm đoán vẳng tới
thế giới bên ngoài. Theo ư nghĩ của tôi, đây là một biểu
hiện của một mẫu người trí thức, trước đây đă tham dự
vào cuộc chiến với vị trí của bên kia dù đang sống và
lớn lên ở phía bên này. Sau cuộc toàn thắng để chiếm
đóng cả nước, th́ tất cả những hào nhoáng của lư tưởng
kháng chiến chống ngoại xâm bị lột trần. Và, bây giờ, họ
dường như đi “giữa hai lằn đạn”. Tâm trạng ấy, rất rơ,
qua “Nửa Đời C̣n Lại“ đến tác phẩm này “Mảnh Trời Xanh
Trên Thung lũng“. Một câu văn ngắn đă mở đầu cho tập
“hồi kư – tiểu thuyết tự truyện“ này:
“Khi tôi nh́n mảnh trời xanh phản chiếu trong mặt nước
của chiếc ao yên b́nh bé nhỏ tôi hiểu rằng lắng ḷng lại,
tôi có thể soi thấu bản thân và hiểu được bầu trời..”
Thực ra, tôi cũng chưa tường tận lắm về hồi kư mà là
tiểu thuyết tự truyện. Không hiểu cái chân thực cuộc đời
của trang hồi kư có ǵ đối nghịch với cái hư cấu của
tiểu thuyết không? Nhưng, qua phương cách tả t́nh, tả
cảnh cũng như phác họa nhân vật th́ những sự kiện có
chất hiện thực cuộc sống nhiều hơn. Một điều hiển nhiên,
qua những trang sách tôi thấy rơ ràng hơn một xă hội mà
những ẩn ức, những bất măn dù bị đè nén nhưng vẫn chờ
dịp bùng phát. Một thế thời mà Hoàng Ngọc Hiến đă thấy
những điều vô lư khó có thể hiện hữu nhưng lại là sự
thực, để thốt lên “Ở nước ta nó thế !”. Một xă hội mà
cái giả trá và thủ đoạn tung hoành và cái tốt đẹp, cái
thiện bị vùi dập.
Đoạn đầu của cuốn sách, là th́ hiện tại và quá khứ trộn
lẫn. Tác giả kể chuyện hiện tại đang xảy ra chen lẫn vào
những hồi ức, những lá thư, những bài thơ hết sức thơ
mộng rất văn chương. H́nh ảnh người vợ thật tuyệt vời và
là một người đồng hành cùng chia sẻ với ông tất cả những
chuỗi ngày khốn khó.
Tiêu Dao Bảo Cự là một đảng viên Cộng Sản nhưng v́ có
những suy nghĩ đi khác với chủ trương của Đảng khi cùng
với Bùi Minh Quốc chủ trương tờ báo của thành phố Đà Lạt.
Với chủ trương đấu tranh cho tự do dân chủ và đa đảng đa
nguyên, ông bị gạt ra khỏi bộ máy quyền lực của thành
phố và là một thành phần bị công an theo dơi và quản chế.
Ông kể lại cuộc đời của ḿnh, tiếp từ ngày bị tŕnh diện
công an tỉnh đến công an phường, tháng này tiếp tháng nọ,
cũng như bị cô lập, theo dơi khít khao. Trước nhà, lúc
nào cũng có công an canh gác, nhất cử nhất động đều bị
báo cáo ở những người chung quanh. Điều an ủi của ông là
có những người đồng tâm tư, chia sẻ và giúp đỡ nhau cũng
như có một gia đ́nh sắt son hỗ trợ công việc mà có người
cho là đội đá vá trời. Đời sống đe nẹt đọa đầy như thế,
mà tác giả viết h́nh như cố nén xúc cảm chủ quan để có
phong cách b́nh tĩnh của người nh́n bóng nước soi chính
lại diện mạo ḿnh. Hồi trước, là một sinh viên khao khát
những chân trời, đi vào bưng để thành một đảng viên. Để
rồi, bây giờ hứng chịu những nhọc nhằn đầy ải do chính
cái chế độ mà ḿnh góp công góp sức, thấy trước mặt t́nh
đời đen bạc, sức mạnh của bạo quyền toàn trị đă đè nặng
lên đầu lên cổ dân chúng, ông nh́n lại để tự vấn ḿnh.
Những chua xót, những thất vọng, những phán đoán nhận
xét đă làm ông kiên quyết đi vào con đường tranh đấu.
Cái tâm trạng ấy biểu lộ rơ trong những câu thơ:
“Tôi một ḿnh kinh hoàng quằn quại
Tôi giận vô cùng
Giữa ngh́n trước ngh́n sau
Giữa người người lớp lớp
Tôi khát khao hơn sa mạc
Tôi rỗng không hơn hư vô
Tôi chết giấc trong quan tài thịt xương bé nhỏ
Tôi chỉ là tôi
Ai c̣n là tôi
Một đời tôi đói khát..”
Viết hồi kư, kể chuyện thực tại. Viết tiểu thuyết tự
truyện, kể chuyện qúa khứ, có phải ? H́nh như tác giả
không có dụng ư ấy. Bởi chất thơ, chất mơ mộng đă ăn sâu
vào xương tủy ông. Những bài thơ, những đoản văn, những
hồi ức về t́nh yêu, về một đời sống đă thành kỷ niệm hay
cả những lúc lao đao rối bời bị vùi dập, bị mất tự do
của hiện tại, đều phảng phất cái lăng mạn của người trí
thức miệt mài đi t́m chân lư nhưng muôn đời vẫn là những
hư ảo rỗng không. Trong cái chân thành soi rọi lại chính
bản thân vẫn có ư hướng tin tưởng vào công việc ḿnh làm
hiện tại và được sự giúp đỡ của những người tốt.
Bên cạnh cuộc đời của ông, tác giả c̣n phác họa được
cuộc sống và chân dung của nhiều người khác. Như Hà Sĩ
Phu, như Bùi Minh Quốc, như Trần Vàng Sao, như Nguyễn Hộ,
như Trăng Đầu Núi…, mỗi người mỗi vẻ. Đặc biệt với những
người hiểu biết, Trăng Đầu Núi chính là Nguyễn Đức Sơn,
tức nhà thơ Sao Trên Rừng, một thi sĩ khác thường sống
một cuộc đời kỳ lạ ngông nghênh khinh bạc... Chính v́
cái tâm tính có chút hoang tưởng ấy mà cả gia đ́nh bị
lôi kéo vào ngă đường cụt. Con th́ đông, sống thiếu dinh
dưỡng lại không được học hành tử tế, vợ th́ lam lũ khổ
nhọc, t́nh trạng thật bi đát…
Cuộc sống ở một thành phố nhỏ như Đà Lạt với thiên nhiên
đẹp như tranh vẽ nhưng lại có nét u sầu của những gam
màu tối thẳm. Cảnh với người h́nh như cùng đi vào tàn tạ,
khi những sân golf mênh mông với hàng rào bao quanh che
chắn tầm nh́n và giới hạn thiên nhiên để những kẻ hănh
tiến giàu tiền đóng vai chủ nhân ông. Thiên nhiên cũng
bị áp bức như con người chăng?
Đọc “Mảnh Trời Xanh Trên Thung Lũng“, cảm giác sau cùng
vẫn là nỗi ngậm ngùi. Có những quyết định, đă làm thay
đổi cả cuộc đời. Và cũng có, những người b́nh tâm nh́n
lại quá khứ, để trong góc sâu thẳm nào đó của tâm linh
thấy được những ánh sáng. Chiến tranh đă qua, bây giờ là
lúc phải ngoái cổ nh́n lại lịch sử để trong tương lai,
những kẻ broker đấu thầu chiến tranh hưởng lợi không thể
nào tạo chiêu bài lợi dụng những tâm huyết của người yêu
nước. Đến đoạn kết, tôi lại càng chia sẻ hơn với cái tâm
viễn mơ của Tiêu Dao Bảo Cự, khi gặp một cô gái và cùng
nắm tay phiêu du vào một thế giới nửa hư nửa thực có
bóng dáng anh chàng công an ngăn trở. Kỳ lạ thay, cây
súng và máy bộ đàm là vũ khí đàn áp của công an lại trở
thành hoa súng 16 cánh nở rộ. Và người đẹp hoa súng đă
trở về nguồn nước trong mặt ao để thành bóng gương soi
lại dáng h́nh hai vợ chồng chàng thi sĩ. Giấc mơ hoa
súng trổ bông ấy có phải là tâm nguyện của một người
đang lao đao trong chế độ công an trị khắc nghiệt và tàn
bạo? Tác giả muốn nói ǵ với chúng ta, bây giờ?
30.04.2007