|
PHẦN I
HIỆN THỰC VÀ NHỮNG HOÀI NIỆM - GIẤC MƠ THỜI TRẺ TUỔI
Chương 19 đến 22
|
|
19* Những người cùng cảnh ngộ
Không phải chỉ có tôi là người duy nhất bị ruồng bỏ, xua đuổi ở nơi chốn của ḿnh phải vào Sài G̣n để t́m đất sống. Từ trước đến nay đă có rất nhiều người như thế, trong giới trí thức văn nghệ sĩ cũng như nhiều giới khác. Sài G̣n là một đô thị rộng lớn, có cuộc tranh sống gay gắt, ác liệt nhưng cũng rất nâng đỡ và bao dung. Nhiều kẻ mới nhập cư đă thất bại, chịu vùi dập nhưng cũng không ít người thành công. Hiện nay, cùng thời gian này và cùng gần hoàn cảnh như tôi, có hai người bạn của tôi trong giới văn nghệ ở Miền Trung cũng vào Sài G̣n. Tôi vừa mới thuê một căn pḥng trọ nhỏ và t́nh cờ họ lại ở cùng khu vực tôi đang ở. Thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau nói chuyện. V́ không muốn phiền gia đ́nh nhà chú em, tôi đă cố gắng đi t́m pḥng trọ. Việc t́m kiếm thực ra không khó. Thời gian này báo chí đă được quyền quảng cáo và những người hành nghề môi giới gọi là "c̣ nhà" xuất hiện rất nhiều, hầu như ở đường nào cũng có những "văn pḥng lưu động" của số người này. Chỉ cần một ghế ngồi và một tấm bảng hay một tờ giấy quảng cáo dán lên tủ kính là xong. Thường họ ké vào một cửa hàng hay một quán café hay một xe giải khát, nơi đông người qua lại. Ai ở trọ cũng muốn tự do, không chung chạ với chủ nhà, có lối đi riêng, có toa lét riêng nhưng vấn đề là giá cả phù hợp với túi tiền của ḿnh. Đó mới là cái khó nhất. Cuối cùng tôi cũng t́m được một pḥng trọ , dĩ nhiên không vừa ư v́ túi tiền của tôi quá nhỏ. Đó là một pḥng gỗ áp mái, với chút lan can có thể bước ra nh́n xuống hẻm. Dưới cầu thang dốc ngược là toa lét. Muốn đi lên gác phải qua một pḥng trống hiện chủ nhà chưa ở. Đành tạm vậy rồi tính tiếp. Ở trong pḥng áp mái tôn, không trần, mới hiểu hết cái nóng của Sài G̣n. Dù có quạt cũng chẳng ăn thua ǵ trong cái ḷ hơi này khi trời nắng gắt. Buổi trưa nếu nằm ngủ dù cởi trần mồ hôi vẫn chảy đầm đ́a và làm người mê mệt ngầy ngật. Do đó, buổi trưa tôi thường ở lại cơ quan, ít khi về nhà. Các con tôi thỉnh thoảng đến chơi. Chúng vẫn ở kư túc xá và tôi bây giờ cũng như chúng thôi, bố con chẳng giúp ǵ được nhau ngoài niềm vui gặp mặt. Tôi đi thăm TV, người bạn cũ cùng cảnh ngộ, ở trong một hẻm không xa nơi tôi ở. Anh ta ở chung với gia đ́nh chủ trọ. Đó là một căn nhà xây hai tầng, có nhiều pḥng và một khoảng sân. Chỗ TV ở là một pḥng nhỏ với cửa ra vào không có cánh, có lẽ trước đây dùng chứa đồ cũ. Trên sàn xi măng, chỉ có một tấm mền mỏng lót nằm, mấy tờ báo mới và một cái xắc nhỏ để trong góc. Tất cả tài sản anh chỉ có thế. Chỗ này mát mẻ hơn chỗ tôi nhưng phải đi thưa về tŕnh với chủ nhà và không được tiếp khách v́ chủ nhà không muốn người lạ vào nhà. Ngồi nói chuyện vài câu, TV vội vàng kéo tôi ra quán café đầu hẻm v́ ở nhà không tiện. TV trước đây là thư kư ṭa soạn một tờ báo văn nghệ của thành phố thuộc một tỉnh Miền Trung. Trong cuộc đấu tranh đ̣i tự do báo chí do chúng tôi khởi xướng, anh là người ủng hộ nhiệt t́nh. Anh đă cùng kư tên vào các bản kiến nghị, tuyên bố, tổ chức các buổi gặp gỡ với công chúng, đăng tải các bài viết của chúng tôi mà các báo khác không dám đăng. Khi chúng tôi bị kỷ kuật, anh cũng bị kiểm điểm cùng với một số người khác ở ṭa soạn đă ủng hộ chúng tôi. Tiếp theo đó, để trừng phạt anh và tờ báo bất trị của anh, người ta đă chơi một đ̣n tổ chức ngoạn mục. Nhân việc tách tỉnh, người ta giải thể luôn hội văn nghệ thành phố, sát nhập vào hội văn nghệ tỉnh, đ́nh bản luôn tờ báo và không nhận anh về hội văn nghệ tỉnh. Thế là anh mất biên chế, mất nơi làm việc, mất tờ báo và mất luôn cả nhà ở v́ trụ sở cơ quan hội và tờ báo bị thu hồi giao cho cơ quan khác. Thật nhẹ nhàng và đau điếng, không kêu ca vào đâu được. TV có vợ và hai con nhỏ. Vợ không có nghề nghiệp chuyên môn ǵ, buôn bán linh tinh sống qua ngày. Anh ở chốn cũ không có việc làm đành phải vào Sài G̣n mưu sinh. Anh xác định với tôi trước hết phải kiếm sống và nuôi gia đ́nh đă, mọi việc khác gác lại, kể cả sáng tác, tự do dân chủ ǵ ǵ đó đi nữa mà một thời cũng như tôi, anh đă say mê theo đuổi và đấu tranh. Hiện tại anh đang t́m được chân sửa mo rát ở một tờ báo và viết các bài ngắn kiểu tin tức linh tinh. Anh giống tôi ở chỗ có thể làm bất cứ việc ǵ lương thiện nhưng khác tôi ở chỗ có thể làm với bất cứ ai. Tôi th́ không. Có những người tôi khinh ghét tôi không thể cộng tác được. Chúng tôi nói chuyện với nhau không có ǵ hào hứng, không buồn nhắc lại những ngày tháng đấu tranh hào hùng ngày trước v́ không ích ǵ và không gợi lên niềm phấn khởi nào. "Tha hương ngộ cố tri" không phải lúc nào cũng thú vị khi cuộc sống quá nặng nề. Anh bạn thứ hai là LKT cũng là nhà văn, hoàn cảnh tương tự như TV nhưng có khá hơn Anh có nhà quen rộng răi tại Sài G̣n để chung sống với vợ con, xin được làm ở ṭa soạn của một tờ báo mỹ thuật. Anh c̣n dịch sách và tham gia tổ chức galerie giới thiệu tranh của các họa sĩ trẻ. Thỉnh thoảng cả ba chúng tôi gặp nhau chuyện tṛ cũng không có ǵ hào hứng hơn. Có lần hai con trai tôi gặp họ, sau khi họ về, chúng nhận xét: "Mấy ông bạn của bố mặt ông nào cũng giống bị vợ bỏ" Không biết mặt tôi thế nào v́ chúng không nói. Có thể những trầm luân của cuộc đời của một người ít nhiều đă hiện lên nét mặt. Người ta có thể soi gương và thấy được đời ḿnh. Sau mấy lần lỡ hẹn, lần này tôi thật sự sống với Sài G̣n nhưng cuộc gắn bó này mở đầu khá gian nan. Trên căn gác ḷ hơi áp mái, mỗi khi đêm về nằm một ḿnh, tôi vẫn tự hỏi, có thể tiếp tục được không cuộc sống ở đô thị phồn hoa và nghèo đói, lạnh lùng này.
|
|
20* Ng̣i bút để làm ǵ ?
Tôi đi công tác cho ṭa soạn ở một tỉnh nọ để chuẩn bị nội dung số tạp chí sắp tới giới thiệu chuyên đề về địa phương này. Ông thư kư ṭa soạn đă liên hệ thống nhất trước với lănh đạo của tỉnh. Tôi là người đi thực hiện. Đây là một tỉnh trước đây tôi chưa hề đến. Tất cả đều mới lạ đối với tôi, kể từ bến xe xuất phát ở Sài G̣n. Tuy nhiên tôi không c̣n tâm trạng phấn khởi của chuyến đi khám phá vùng đất mới. Xuống xe tôi hỏi đường đến ngay nhà khách của Ủy ban Nhân Dân Tỉnh, nơi đă có hai cô gái là "nhân viên tiếp thị" của ṭa soạn cử đi trước liên hệ với các công ty xí nghiệp lớn của tỉnh để xin quảng cáo. Có hai cô này cũng đỡ v́ mọi chuyện ăn ở đều do hai cô lo. Hai cô bé trạc tuổi con tôi, khoảng trên dưới 20. Tôi cũng phục hai cô. Họ ăn mặc rất diện, nói năng liến thoắng. Cô nào cũng có một chiếc cặp mới tinh trong đựng đầy những số tạp chí mới của toà soạn và một hộp danh thiếp để giới thiệu với khách hàng. Hai cô có vẻ khoái chí với chức danh "nhân viên tiếp thị", một từ có vẻ mới lạ và quan trọng lúc này. Hai cô khoe đă xin được 5, 6 quảng cáo của một số công ty và vài nơi khác cũng đă hứa. Hai cô làm việc không có lương, chỉ ăn hoa hồng theo quảng cáo. Các cô không vào được đại học nên theo thời thượng đi làm nghề này, kiếm tiền không đến nỗi tệ nếu ăn nói khôn khéo, thuyết phục được các giám đốc. Hôm sau tôi làm việc với văn pḥng Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh, xin giấy giới thiệu để đi làm việc tiếp với các ban ngành và cơ sở. Tôi cũng đến làm quen với ṭa soạn của tờ báo địa phương và đặt bài viết với vài phóng viên ở đây về mấy cơ sở có nhiều thành tích nổi bật mà họ am hiểu. Để nắm được t́nh h́nh chung, tôi mượn ba tháng báo mới nhất của ṭa soạn đem về ngấu nghiến đọc cùng với báo cáo tổng kết năm của Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh và một số ngành trọng điểm. Tôi cũng có đi tham quan một vài cơ sở và thắng cảnh du lịch. Ngoài thời gian đi liên hệ và tham quan, tôi tập trung viết bài. Tôi viết nhanh như chớp. Trong ṿng một tuần lễ tôi viết bốn bài liền về một địa phương tôi mới đến lần đầu: một bài giới thiệu t́nh h́nh chung và kế hoạch phát triển sắp tới của tỉnh, một bài về công nghiệp, một bài về nông nghiệp, một bài về du lịch. Sau đó theo sự thống nhất trước, tôi đem nộp những bài này và những bài đă đặt các phóng viên ở đây viết cho Trưởng ban Tuyên huấn để ông này xem lại và tŕnh lănh đạo tỉnh duyệt v́ địa phương không muốn có ǵ sơ suất khi được đưa lên báo. Vậy là xong bước đầu. Có lẽ sau khi duyệt, tôi c̣n phải sửa chữa theo yêu cầu của lănh đạo địa phương. Để khỏi quá căng thẳng, thỉnh thoảng buối tối tôi ra ngồi quán café. Cũng như những nơi khác, quán café ở đây mở ra vô số nhưng ở tỉnh lẻ này không có mốt café đèn mờ mà hiện nay đang thịnh hành mốt café video. Có nơi người ta mở quán trên một khoảng sân rộng có vườn cây để hàng trăm ghế, khách vừa uống café vừa xem các phim video đang thịnh hành. Những màn đấm đá, phi thân, chưởng, kiếm khí cùng với tiếng đao kiếm, huỳnh huỵch vang lên khắp mọi nơi. Tôi nhớ lại dọc đường đi đến tỉnh này, ngang qua các thị trấn nhỏ, nơi nào cũng có café video kiểu này. Tôi thường có cảm giác cô đơn khi ngồi quán café một ḿnh, ở tỉnh lẻ xa lạ này cảm giác đó càng sâu đậm. Tôi không muốn làm quen với ai và cũng chẳng có ǵ chung với ai. Mấy ngày làm việc ở đây càng làm cho tôi thêm chán ngán. Công việc chẳng có ǵ khó nhọc nhưng đem tài viết lách của ḿnh để làm báo kiểu này thật quá nản. Đây là cách kiếm cơm chứ không phải là việc tâm huyết. Từ trước đến nay, khi viết ǵ, dù là một lá thư, một trang nhật kư, bài giảng giáo khoa, bài báo hay sáng tác thơ văn, tôi cũng đem tất cả tâm hồn ḿnh vào ngọn bút, có khi là cả máu chảy từ tim, với bao nhiêu hoài vọng, phẫn nộ, đắng cay, uất hận hay kêu đ̣i, gào thét. C̣n bây giờ chỉ là những bài tường tŕnh, với những khó khăn tạm thời, thuận lợi cơ bản và chiều hướng vươn lên dưới sự lănh đạo của Đảng đă được vạch ra trong nghị quyết... Dù chỉ là khách qua đường, trong các cuộc họp tôi cũng nghe, biết được những cuộc đấu đá trong nội bộ để tranh giành địa vị, quyền lực. Thói gia trưởng độc đoán của những anh Hai, anh Ba, anh Bảy, anh Tám tôi đă chán ngấy ở nơi chốn cũ của ḿnh bây giờ tôi lại chứng kiến nơi đây. Anh nào cũng công trạng đầy ḿnh và muốn lănh đạo, chỉ đạo tất cả. Việc xếp thứ tự các bài phát biểu và ảnh của anh nào trước, anh nào sau trong mục lục tờ báo sắp ra cũng là một vấn đề gây tranh căi và động chạm đến những chuyện sâu xa hơn trong cuộc tranh giành ngôi thứ và quyền lực. Chính những việc này đă làm cho t́nh h́nh đất nước ngày càng suy thoái. Sau khi có ư kiến của Trưởng Ban Tuyên Huấn về các bài viết, tôi sửa chữa sơ qua, giao lại cho ông và nói ông muốn tiếp tục sửa sao cũng được, khỏi cần hỏi ư kiến tôi nữa. Tôi không quan tâm bảo vệ bài viết kiểu này của ḿnh dù trước đây bài đăng báo của tôi không ai dễ ǵ sửa một chữ. Tôi bịa ra mấy bút hiệu mới để kư dưới các bài viết. Nhưng có một chuyện tôi quá ngán ngẫm. Khi tôi đă về lại Sài G̣n, ban lănh đạo tỉnh nọ, đă duyệt sửa chữa xong các bài viết và gửi cho ṭa soạn để đưa in, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy dưới một bài tôi viết, một gă nào đó ở địa phương đă ngang nhiên xóa bút hiệu của tôi và đề tên của hắn vào. Thật quá thể. Không phải là "đạo văn" mà là "cướp văn" giữa ban ngày. Tôi không thèm tức giận và cũng không muốn nói đi nói lại phiền phức và thấy cái gă nào đó có lẽ không biết viết nhưng háo danh hoặc có ư đồ ǵ đó nên tôi cũng sẵn sàng biếu không gă bài viết mà tôi chỉ cần ngoáy bút trong hai tiếng đồng hồ. Coi như làm phước, miễn là gă không lấy luôn tiền nhuận bút của tôi là được. Sau lần đầu đi công tác ở tỉnh nọ, ông thư kư ṭa soạn thấy tôi làm được nên cử đi làm tiếp một tỉnh khác cùng với hai cô nhân viên tiếp thị. Tỉnh này lại có phong cách đón khách kiểu mới. Ở một cơ quan được phân công tiếp chúng tôi, sau buổi làm việc đầu tiên, chủ mời khách đi chiêu đăi. Cả một bữa tiệc lớn mà thức ăn, bia rượu ê hề với số lượng người tham dự phía chủ gấp 10 lần khách. Dù mới quen nhưng cũng nâng ly ca tụng nhau và "dô dô" thoải mái. Tôi chẳng hề hào hứng ǵ trong chuyện này. Một lần khác tôi được cử đi với một ông cán bộ lănh đạo của cơ quan chủ quản của tờ báo ở Trung ương vào. Tôi không c̣n phải đi xe đ̣ mà được đi xe hơi cùng với bầu đoàn thê tử của ông ta. Trước khi đi ṭa soạn đă ứng ra cho họ mấy triệu đồng làm công tác phí. Đi đến đâu họ cũng ăn ở tại các nhà hàng khách sạn hạng sang. Khi về làm chứng từ thanh toán, họ làm sẵn và yêu cầu tôi kư vào. Họ muốn tránh tiếng v́ trong số chứng từ có những giấy viết tay của các chủ cửa hàng ăn tư nhân không có hóa đơn. Lần đi đó ông cán bộ của cơ quan chủ quản Trung ương không gặp may. Ông định đặt vấn đề làm tạp chí chuyên đề với một tỉnh nhưng lănh đạo tỉnh này từ chối. Lư do v́ tỉnh cũng có một tờ báo khá, phát hành được ra cả nước và không muốn người ngoài nhúng tay vào chuyện của địa phương. Khi ông cán bộ Trung ương nói giọng có hơi ép, ông chánh văn pḥng của Ủy Ban Nhân dân tỉnh đă phản ứng rất nặng lời và gần như đuổi khách. Thế là ông cán bộ này đành xách gói ra về. Chuyến đi công tác này chẳng có kết quả ǵ, chỉ là một chuến đi chơi của ông và mấy người trong gia đ́nh mà ông dẫn theo, chi phí do ṭa soạn chịu. Tôi khỏi phải viết một chữ nào. Tôi không viết lại càng hay v́ tôi đă bắt đầu thấy không thể viết nổi những bài báo như thế và cũng không muốn gặp gỡ bất cứ anh Hai, anh Ba, anh Năm, anh Bảy nào nữa. Ng̣i bút của tôi phải dành cho những chuyện khác.
|
|
21* Đêm Noel Tôi đi giữa thành phố bốn triệu người Một ḿnh Sao không với người thân yêu Em ở đâu Hỡi người yêu một thoáng Em đă mất tăm giữa biển người xa lạ
Đâu người thân yêu Tôi vẫn đi một ḿnh Bên đường phố hào hoa ánh điện Một góc buồn mẹ ǵa thắp đèn dầu đốt ḷ than chiên bánh Ai mua ? Trước cửa hàng ăn sang trọng Em bé bán thuốc lá vẫn kiên gan chờ đợi Lăi mấy đồng ?
Tôi đi măi trên thành phố đông Chàng trai cô gái dắt tay khoác vai ôm eo Hạnh phúc tràn trong mắt Quần áo mới Đủ kiểu đủ màu Diễu ngược xuôi không dứt Trong quán café bên ngả tư đường Tôi ngồi nh́n ḍng thác người chuyển động Xa lạ Như hai mươi năm trước đây tôi vẫn ngồi một ḿnh Xa lạ giữa đám đông 4 triệu người
Ánh mắt cô gái nh́n chàng trai Giống người yêu tôi một thời Đă qua Bao người tôi yêu trong một thời trẻ tuổi Có c̣n ai trong đêm nay Trong thành phố này Sao không gặp? Sự lạ tôi mong chờ không xảy ra
Tôi băng ngang đường Những chiếc xe phóng vào tôi sấn sổ Tôi đi ngang nhà thờ Đức Bà Một biển người tụ tập Đèn điện ngôi sao nhấp nháy Cửa sắt nhà thờ nặng nề c̣n đóng âm u Tôi đi vào công viên Các cô gái đêm sán lại gần hỏi anh có chơi không Trên ghế đá ngày xưa tôi ngồi với người yêu khuya vắng Một cặp t́nh nhân đang hôn nhau
Tôi đi ngang qua các rạp ciné, vidéo, nhà hát Phim Tàu, nhạc Rock, người xếp hàng Không có ai cùng tôi
Tôi trở về nhà Muốn ghé vào quán rượu Uống cho thật say Quán đóng cửa
Tôi soi ḿnh trong gương Mệt mỏi và xa lạ Tôi vào pḥng tắm Trần truồng và xa lạ Tôi nằm lên giường Tự nằm trong quan tài - nỗi cô đơn định mệnh Tôi chôn tôi
|
|
22* Sài G̣n ơi, chào giă biệt
Đêm có lẽ đă vào khuya. Tôi ngừng xe ở một ngă tư đường. Tôi không chú ư đường nào. Chỉ thấy đó là một ngă tư v́ tôi không biết ḿnh nên đi thẳng hay rẽ phải, rẽ trái. Xe cộ trên đường giờ này đă thưa vắng. Cơn mưa nhỏ thấm dần lên tóc lên má và quần áo nhưng ḷng tôi không hề dịu lại. Cái ǵ đang thiêu đốt trong tôi khi tôi đứng ngẩn ngơ ở một ngă tư đường trong thành phố vô cùng rộng lớn này. Tôi đang làm ǵ ở đây ? Mưu sinh ư ? Có cần phải như thế không ? Mưu sinh cho ai, để làm ǵ nếu ḿnh không c̣n là ḿnh ? Tôi sợ nhất là mất ḿnh. Mất ḿnh th́ cuộc sống không c̣n ư nghĩa. Có phải bao nhiêu năm qua tôi chịu nhiều đắng cay v́ không muốn mất ḿnh, không muốn nổi trôi bọt bèo theo ḍng chảy của cuộc sống ? Vậy th́ ở tuổi này lẽ nào tôi lại buông xuôi ? Không phải tôi không có khả năng chịu đựng và vươn lên, dù ở giữa đô thành lạnh lùng khắc nghiệt này. Hai người bạn của tôi, TV và LKT, sau gần nửa năm chật vật đă có thể tạm trụ lại và tôi tin sau một năm họ sẽ đứng vững, sau đó nữa họ sẽ ḥa nhập và đi lên. Tôi cũng có thể làm như họ nhưng tôi luôn tự vấn hàng ngày có nên làm việc như thế không. Tôi đă hơi quen thuộc với thành phố này. Tôi có thể chạy xe đi đây đi đó theo vô thức mà không cần nh́n bảng tên đường. Tôi có thể dành được sự tin cậy của ṭa soạn báo tôi đang công tác. Tôi cũng có thể viết một số bài báo vô thưởng vô phạt kư bút hiệu khác nhờ bạn bè ở các ṭa soạn cho đăng để kiếm thêm nhuận bút. Nhưng đó không phải là điều tôi có thể chấp nhận chỉ để sống. Đối với tôi, sống để phải làm ǵ chứ không phải sống chỉ để mà sống. Chung quanh tôi người ta sống, nghĩ và nói những điều khác tôi. Không phải tôi tự cho ḿnh hơn họ nhưng tôi thấy khó ḥa đồng. Tôi cũng được chú em và bạn bè kéo đi nhậu chỗ này chỗ khác. Quán nhậu bây giờ mở ra vô số kể. Không cần nhà hàng, cửa hiệu, mà lề đường, góc sân, nhà ở, trường học đều có thể trở thành quán nhậu, mỗi nơi giới thiệu một loại đặc sản. Lúc chiều về, khói nướng thịt cá quyện trong mùi bia rượu và tiếng ồn ào dậy lên khắp mọi ngă đường. Ở những nơi này, tôi ít chú ư đến bia rượu và thức ăn mà cứ bị ám ảnh bởi những người ăn xin, những em bán vé số, đánh giày năn nỉ mời chào. Làm sao tôi có thể ngất ngưởng "dô dô" khi dưới chân tôi là bà mẹ ǵa đang giơ tay cầu khẩn hay em bé cúi đầu lột giày cho khách đặt lên ḷng ḿnh để đánh xi. Có cái ǵ làm đau ḷng nhói buốt. Nhiều lần tôi theo dơi một người thổi sáo xin ăn. Một người trung niên gầy g̣, quần áo cũ kỹ. Anh ta len lỏi giữa các bàn nhậu với chiếc sáo nhỏ trên môi. Tôi cố nghe nhưng không nghe được anh ta thổi bài ǵ v́ trong tiếng ồn náo động và hỗn loạn của một quán nhậu, thứ âm nhạc này nghẹn ngào lắt lay hấp hối. Những người khác chẳng ai thèm chú ư. Tôi nghĩ có lẽ anh ta là một nghệ sĩ nghèo có ḷng tự trọng. Anh ta không nói ǵ, không mở miệng xin, chỉ lặng lẽ đứng bên bàn nhậu thổi một khúc nhạc, ai cho ǵ th́ nhận. Tôi gặp anh ít nhất ở ba nơi và thấy tiền anh nhận được không phải ít v́ trong những bàn nhậu chếch choáng này, nhiều kẻ vô tâm nhưng cũng không ít người hào phóng. Có lần tôi mời anh một ly bia, anh cám ơn và uống rất sảng khoái, không gợn chút mặc cảm hay buồn phiền. Th́ ra thứ âm nhạc mà tôi tưởng là đau đớn thẹn thùng này cũng là một cách hái ra tiền. Tự dưng tôi thấy bớt thiện cảm đối với anh ta.
Tôi đến thăm kư túc xá của các con và thấy chúng sống khổ hơn thời sinh viên của tôi nhiều. Ṭa nhà 5 tầng bẩn thỉu tối tăm thiếu nước thiếu điện. Một pḥng 10 sinh viên nằm giường tầng chen chúc không có chỗ nào để học, phải ra gốc cây ngồi. Con thứ tôi v́ trường không có kư túc xá phải ở tạm kư túc xá trường của anh. Mỗi lần ban quản lư đi kiểm tra phải leo cửa sổ trốn sang pḥng khác. Số ở chui kiểu này cũng khá nhiều và sinh viên bao che đùm bọc nhau. Chúng sống không vô tư v́ c̣n phải lo cơm áo. Chúng làm việc không kém ǵ tôi, c̣n vất vả hơn v́ vừa làm vừa lo học hành thi cử. Bố con tôi đôi lúc chuyện tṛ cũng tranh căi gay gắt. Tôi nói chuyện với con như bạn bè, để chúng tự do bày tỏ quan điểm. Có những điều chúng suy nghĩ khác tôi và tôi không thuyết phục được chúng.Tôi tôn trọng ư kiến của chúng và coi đó là điều tất yếu. Tôi không mang đến ǵ nhiều cho chúng ngoài t́nh yêu thương và một cách sống mà dù chúng thích hay không, chúng không thể coi thường hay khinh ghét. Tôi mừng khi thấy chúng cũng có máu ngang tàng. Tôi nghe kể hai lần chúng tham gia xuống đường cùng với sinh viên của kư túc xá. Lư do xuống đường của sinh viên không phải v́ chính trị, chỉ là do những vụ xung đột với thanh niên ngoài kư túc xá và một số sinh viên đă bị bắt. Chúng đă cùng một số sinh viên khác xông vào đồn công an để chất vấn và đ̣i thả những người bị bắt. Con trai thứ của chúng tôi không có giấy tờ ở kư túc xá đă bị nhốt gần một tuần. Những vụ xuống đường như thế rất hiếm trong sinh viên ở đây và không có chiều hướng phát triển. Nói chung sinh viên c̣n rất thuần và chỉ lo ăn học, khác xa thời kỳ sôi sục đấu tranh của chúng tôi ngày nào. Tôi không can thiệp ǵ vào chuyện này của các con. Tôi tin chúng đủ trưởng thành để tự lựa chọn trong một hoàn cảnh khác tôi ngày trước. Ở tuổi của chúng, tôi đă từng làm những việc kinh thiên động địa không cần đến ư kiến của ai. May chúng c̣n có tuổi trẻ, bạn bè và t́nh yêu. Con trai lớn của tôi kể chuyện có lần nó đến thăm bạn gái ở một kư túc xá nữ, hai đứa lên sân thượng nói chuyện suốt đêm bị bà quản lư bắt gặp la rầy, đ̣i đưa ra kỷ luật. Nó nói với bà : "Bộ hồi trẻ bà không vậy sao." Con trai thứ tôi có bạn gái học cùng trường hẹn ḥ đưa đón. Tôi bao giờ cũng nao ḷng khi thấy một cặp trai gái thân mật âu yếm nhau. Đó là h́nh ảnh đẹp nhất của tuổi trẻ và hạnh phúc một thời của đời người mà tôi đă trải. Đan Tâm có xuống thăm bố con tôi vài lần. Vợ tôi gầy đi nhiều và luôn lo lắng v́ sống xa chồng con. Chúng tôi bàn đến chuyện vợ tôi cùng về Sài G̣n nhưng thấy khó thực hiện v́ vợ tôi đang có việc làm ổn định trên đó. Cùng kéo nhau về khi không có nhà ở, không có việc làm th́ thật phiêu lưu. Thời gian qua chúng tôi tạm sống xa nhau và coi đó như một thử thách. Đă nhiều lần khi có xung đột, chúng tôi nghĩ vợ chồng nên có lúc sống xa nhau để mỗi người suy ngẫm, nh́n nhận lại ḿnh và mối quan hệ. Gần gũi nhiều rất dễ va chạm và khó có được b́nh tĩnh để suy nghĩ. Tôi biết thời gian qua Đan Tâm rất vất vả và lo buồn. Người phụ nữ sống đơn độc xa chồng con trong một ngôi nhà hiu quạnh thật không dễ dàng. Đan Tâm vừa dạy học ở trường, dạy thêm ở nhà và vẫn đan len. Việc đi giao nhận hàng không có tôi vợ tôi cũng phải tự đi. Tôi biết tính Đan Tâm hay lam hay làm và càng buồn, càng cô đơn càng muốn làm nhiều để khỏi thấy trống trải. Đan Tâm không oán trách nhưng tôi thấy ḿnh có lỗi. Những ǵ chúng tôi cùng mơ ước năm xưa khi về với nhau chúng tôi đă không thực hiện được mấy. Tôi mang đến cho em nỗi khổ nhiều hơn niềm vui, bất như ư nhiều hơn thỏa ḷng. Em đă v́ tôi mà chịu nhiều hệ lụy. Nhưng có phải tôi không c̣n thời gian và cơ hội ?. Chúng tôi đă có một căn nhà và một khu vườn, dù là nhà cũ kỹ mối mọt và vườn c̣n hoang sơ. Chúng tôi đă có con đang trưởng thành. Tại sao chúng tôi không cùng tiếp tục sống trong một căn nhà mà sau 20 năm về với nhau mới có được. Căn nhà đă là giấc mơ của chúng tôi một thời. Dù người ta có vây ép tôi đến đâu tôi vẫn có thể sống với khu vườn của ḿnh nếu tôi biết tận dụng từng tấc đất. Tại sao tôi không làm được. Đất Sài G̣n này sau gần nửa năm thử sức tôi thấy rơ không phải là chỗ ḿnh có thể dung thân. Dĩ nhiên cuộc sống chung trong hoàn cảnh này sẽ c̣n nhiều khó khăn, những khó khăn chúng tôi đă từng gặp, lẽ nào chúng tôi không khắc phục được. Vấn đề là sự chuyển biến và thích nghi của mỗi người. Điều quan trọng nhất là chúng tôi có c̣n yêu thương nhau không. Sau bao nhiêu thăng trầm sóng gió, dù có thể rời bỏ nhau cuối cùng chúng tôi vẫn c̣n và chỉ c̣n có nhau. T́nh nghĩa chúng tôi đối với nhau đă vô cùng sâu nặng, không ai và không ǵ có thể thay thế. Vậy th́ tại sao tôi không trở về? Tôi không biết ḿnh đă đứng ở ngă tư đường bao lâu trong đêm khuya vắng. Mưa đă trở nên nặng hạt từ lúc nào và tóc tai quần áo tôi ướt sũng, nước chảy ṛng ṛng trên mặt trên người nhưng tôi không hề để ư. Ngọn lửa trong ḷng làm tôi cảm thấy bớt lạnh. Ư nghĩ xoay chuyển trong đầu óc bừng bừng của tôi như một cuốn phim dài sắp đến hồi kết thúc. Tôi đă có quyết định. Ngày mai tôi sẽ trở lại xứ sở Sương Mù. Sài G̣n ơi, giă biệt. Xin hăy hiểu cho ḷng tôi. Cuộc thử thách này đă cho tôi thấy rơ tôi phải làm ǵ. Tôi lặng thầm chào từ biệt Sài G̣n trong đêm vắng. Ngày mai tôi sẽ trở về chốn cũ.
|