TIÊU DAO BẢO CỰ

 

PHẦN II

 

NHỮNG HOÀI NIỆM VÀ NIỀM HỨNG KHỞI MỚI CỦA TỰ DO

 

Chương 32 đến 36

                  

 

 

32*  Người đi giữa hai lằn đạn

 

Trước khi Đan Tâm xuất viện và đưa em về Đà Lạt, tôi dành thời gian đi thăm một số người quen ở Sài G̣n, trong đó có Hồ Hiếu. Hồ Hiếu vừa bán căn nhà cũ ở một khu phố yên tĩnh nhưng không mua bán làm ăn ǵ được để mua một căn nhà mới ở ngay trong đường hẻm vừa là chợ của một khu đông đảo nhộn nhịp. Nhà bề ngang rất nhỏ nhưng có hai tầng lầu. Anh ở tầng trên, c̣n tầng dưới cho người khác thuê để mua bán. Như thế anh cũng có thêm một ít thu nhập để sinh sống v́ hiện nay anh không có lương hướng ǵ cả. Sau khi ở tù ra, anh bị khai trừ đảng rồi tiếp theo là buộc thôi việc, đưa ra khỏi biên chế nhà nước không có một chế độ nào cả. Anh hoàn toàn trắng tay. "Cách mạng" đối xử với anh c̣n tệ hơn cả đối với tôi trong khi "thành tích cách mạng" của anh c̣n cao hơn tôi nhiều, gần ba mươi tuổi đảng và mười lăm năm tù dưới chế độ của chính quyền miền Nam. Tôi dù sao cũng có chút đỉnh tiền theo chế độ thôi việc b́nh thường. Có lẽ do anh bị vu là tay sai CIA, nhận mấy trăm ngàn đô la của Mỹ để tổ chức biểu t́nh nên bây giờ không cần tiền chăng?

Vào nhà anh nói chuyện thật mệt. Đường hẻm trước nhà anh vừa là chợ nên dắt xe vào rất khó khăn, lại không có chỗ để v́ người ta bày hàng la liệt. Anh thường tiếp khách ở lầu một. Nói là lầu cho oai chứ thật ra là một pḥng nhỏ xíu, tối mờ mờ và nóng bức. Tôi khó chịu nhất là hay đến anh vào buổi trưa v́ lúc đó anh mới rảnh hay có ở nhà, mùi xào nấu thức ăn ở tầng trệt bốc lên nồng nặc quyện trong không khí không tan làm cho cái mũi dị ứng của tôi không sao chịu nổi. Cái quạt máy nhỏ xíu anh đă ưu ái để sát vào người tôi cũng không làm giảm bớt bao nhiêu sức nóng và mùi thức ăn. Ấy thế mà anh thường xuyên ngồi ở đó đọc sách, viết bài và dạy thêm cho mấy đứa con nít.

Chúng tôi thường bắt đầu chuyện tṛ với nhau không phải là chuyện chính trị mà là chuyện gia đ́nh, nói một cách sâu xa tâm đắc chứ không phải hỏi thăm nhau sơ qua theo lịch sự. Mấy lần trước về Sài G̣n tôi đều cùng đi với Đan Tâm đến thăm anh. Thấy chúng tôi lúc nào cũng đi với nhau, anh cười cười nói: "Ông bà hạnh phúc quá. Có bí quyết ǵ hay chỉ cho ḿnh với". Thế là bắt đầu và Đan Tâm cũng tham gia câu chuyện với anh.

Hồ Hiếu có một bi kịch gia đ́nh mà bạn bè đều biết. Vợ trước của anh là một "đồng chí" cũ, một nữ sinh viên tranh đấu nổi tiếng ở Đà Lạt ngày xưa và cũng là một đảng viên cộng sản. Hai vợ chồng sống ḥa thuận và đă có một con gái lớn. Thời gian anh bị bắt, bị vu cáo và gây khó dễ trăm bề, vợ anh rất đau khổ. H́nh như v́ chứng bệnh cũ, cộng với sự căng thẳng thần kinh, chị gần như bị tâm thần và chẳng bao lâu qua đời. Người chiến sĩ dạn dày trong đấu tranh cách mạng đă không chịu nổi sự o ép và trù dập của "đồng chí" và bộ máy tổ chức. Bạn bè anh chị vô cùng thương tiếc v́ lúc c̣n sống chị rất được bạn bè yêu mến ngưỡng mộ. Cái chết của chị là một đ̣n nữa giáng mạnh xuống hoàn cảnh cực kỳ khó khăn của anh theo kiểu "phước bất trùng lai, họa vô đơn chí". Mọi người đều thương cảm anh nhưng không sao chia sẻ được sự mất mát, thương tổn lớn lao mà anh đang gánh chịu.

Đùng một cái, vợ mất chưa đầy năm, anh tuyên bố sẽ tái gía. Bạn bè đều sửng sốt. Có người mạnh dạn can ngăn, có người trách móc anh, khuyên anh muốn tái gía cũng cố đợi vài năm nữa. Thế nhưng anh vẫn kiên quyết làm theo ư ḿnh. Vợ sau của anh là một người bạn cũ từ thời sinh viên cho đến nay vẫn c̣n sống độc thân. Trước sự việc này, bạn bè chung của anh bàn tán rất nhiều. Lúc đó, chỉ có tôi và một số ít người không phê phán anh. Tôi nói theo kiểu "con tim có lư lẽ riêng mà lư trí không hiểu được". Không thể v́ thế mà bảo anh không yêu, không chung thủy hay phản bội người vợ trước. Làm thế nào được khi anh c̣n phải tiếp tục sống, cần có người chia sẻ trong đoạn đời hiện tại cực kỳ khó khăn và đă t́m được người như thế.

Tiếc thay cuộc hôn nhân mới của anh không hạnh phúc, đă rạn vỡ chỉ sau vài tháng chung sống. Anh bị du vào một t́nh thế rất phức tạp, tế nhị, đáng buồn và bức xúc. Tôi nghe nói sự mâu thuẫn giữa hai người rất căng thẳng nhưng không lẽ mới lấy nhau vài tháng đă ly hôn dù họ đă từng nói đến điều đó. T́nh h́nh càng rắc rối hơn khi chị có thai và sinh con. Đứa con cũng không thể hàn gắn hai người khi sự mâu thuẫn bắt nguồn từ những căn bản rất sâu sắc và toàn diện. Hai người chưa ly dị nhưng đă sống gần như ly thân. Ly thân nhưng phải ở chung nhà. Chồng ở tầng một, vợ ở tầng hai, ăn uống riêng, đi ra đi vào gặp nhau không nói chuyện. Đúng là một t́nh thế khó xử và khó chịu trong khi anh vẫn bị o ép trăm bề về mặt chính trị và kinh tế. Bạn bè lại có dịp bàn tán về chuyện của anh.

Nói chuyện với anh, v́ là vấn đề tế nhị, chúng tôi không tiện hỏi và anh cũng không tiện nói về những vấn đề cụ thể nhưng qua những điều rất trừu tượng anh nói, chúng tôi hiểu hai người khác nhau rất nhiều, không thể đáp ứng yêu cầu của nhau và không có quá tŕnh chung sống lâu dài để hiểu nhau và t́m ra phương cách ḥa hợp. Tôi làm "thầy đời" khuyên anh nên tự trách, tự vấn và nhận lỗi về ḿnh, tỏ hết sức thiện chí để tạo thông cảm và hàn gắn. Anh nói anh đă thử nhưng không có kết quả. Đúng là trong những chuyện như thế này không ai có thể khuyên hay giúp ai được. Tôi chỉ buồn cho anh. Anh lại chịu thêm một nỗi đau nữa. Mà nỗi đau này sẽ c̣n dằn vặt, dai dẳng, làm anh tốn hao rất nhiều tâm lực và mất đi niềm vui sống.

Hồ Hiếu lớn hơn tôi vài tuổi. Em trai anh là một người bạn cũ  của tôi. Anh có khuôn mặt cương nghị, tóc bạc muối tiêu. Anh để ria mép và ria cũng bạc như tóc. Tuy vậy anh không có vẻ ǵa v́ anh có đôi mắt sáng, hơi trẻ thơ và nụ cười rất tươi với hàm răng trắng đều. Anh nói chuyện chậm răi và rất chân t́nh. Trước đây tôi có tặng anh một bản photo cuốn tiểu thuyết "Nửa đời nh́n lại" của tôi, anh đọc xong, khi gặp tôi anh nêu một nhận xét: "Chúng ta đều là những kẻ đi giữa hai lằn đạn. Bên nào cũng bắn và ta có thể bị ăn đạn cả hai bên." Đó là một sự thật cay đắng. V́ vậy, nụ cười và đôi mắt sáng, đẹp và trẻ thơ của anh không che dấu được vẻ khắc khổ hằn lên khuôn mặt phong trần của anh.

Mới đây anh có một bài viết nẩy lửa, gây tiếng vang rất lớn. Trong một buổi hội thảo do một đoàn thể tổ chức mà anh được mời dự, anh có đọc một bản tham luận. Anh chứng minh phân tích và phê phán mạnh mẽ với lời lẽ hết sức gay gắt, nặng nề những kẻ trong bộ máy cầm quyền trước kia to mồm hô hào chống Mỹ nhưng bây giờ mới ngửi thấy mùi đô la đă tái xanh và quỳ mọp trước đồng tiền.

Anh đă bị trù dập và hiện vẫn thường xuyên bị gây khó khăn nhưng không v́ thế mà nhụt nhuệ khí hay bị khuất phục. Có lẽ anh rất căm hận chuyện bị vu cáo nhận tiền của CIA trong khi chính những kẻ vu cáo đó đang thèm khát và t́m đủ mọi cách để ḅn rút đô la nhờ chức quyền của ḿnh. Những người như anh đă sống dưới chế độ miền Nam, nếu ham tiền th́ đă chạy theo đồng tiền từ lâu, không đợi phải đến bây giờ. Giờ đây anh đang thất nghiệp v́ không nơi nào dám nhận anh làm việc dù anh có bằng đại học. Anh đành phải dạy trẻ em hàng xóm và đi kèm cặp học sinh tại nhà, mỗi nơi vài đứa để sống qua ngày.

Hồi anh mới bị bắt lần đầu, lúc đó tôi chỉ biết chứ chưa quen anh. Em anh là bạn tôi ở Đà Lạt có nhờ tôi góp ư viết một đơn khiếu nại, nhân danh cha của hai anh, gởi đi các cấp có thẩm quyền. Nhờ thế tôi mới hiểu rơ hoàn cảnh gia đ́nh và quá tŕnh của anh. Lúc đó tôi cũng đă giúp đánh máy  nhiều bản đơn khiếu nại v́ em anh không dám dùng máy chữ của cơ quan và cũng không ai dám giúp việc này. Sự tuyên truyền vu khống anh rất rộng răi làm nhiều người lo sợ khi phải dính líu vào.

Cha anh là một bác sĩ, đảng viên, tập kết ra Bắc, sau thống nhất mới trở lại đoàn tụ gia đ́nh. Gia đ́nh anh kể cả cha, con, dâu, rể dư đảng viên để thành lập một chi bộ. Mới hơn mười tuổi anh đă tham gia hoạt động cách mạng và dưới chế độ của chính quyền Sài G̣n anh đă bị tù nhiều lần, tổng cộng đến mười lăm năm, trong đó thời gian dài nhất ở Côn đảo. Thường anh hoạt động nơi này bị lộ lập tức chuyển sang  địa bàn khác. Có thời gian anh từ Sài G̣n lên Đà Lạt để tổ chức chỉ đạo phong trào sinh viên học sinh  tranh đấu vào một thời kỳ căng thẳng nhất mà sinh viên học sinh bị đàn áp dă man đă chiếm và đốt đài phát thanh. Thời đó tôi cùng một phái đoàn sinh viên tranh đấu Huế vào Đà Lạt để điều tra vụ thảm sát và hỗ trợ phong trào tranh đấu ở đây. Chúng tôi có làm việc với một vài lănh tụ sinh viên Đà Lạt nhưng rất vội vàng v́ lúc đó  phong trào bị đàn áp tan tác, họ đang chuẩn bị trốn chạy nên tôi không nhớ có gặp anh trong lần đó không. Sau này tôi nghe  đến anh nhiều khi anh tham gia Câu lạc bộ Những người kháng chiến cũ do Nguyễn Hộ lănh đạo. Anh  là một trong mấy người của Câu lạc bộ bị chĩa mũi dùi tấn công mạnh nhất v́ là người chịu trách nhiệm chính trong Ban liên lạc cựu sinh viên học sinh tranh đấu, một lực lượng mà nhà cầm quyền đánh gía rất nguy hiểm v́ có tư tưởng tự do, tinh thần phản kháng mạnh mẽ và có nhiều kinh nghiệm đấu tranh trong đô thị. Anh lại c̣n là người đóng góp công sức nhiều trong việc tổ chức xuất bản tờ báo Truyền thống kháng chiến của Câu lạc bộ. Trước khi bị bắt anh đă giữ nhiều chức vụ khá quan trọng trong bộ máy của thành ủy Sài G̣n. Thế là cả hai chế độ anh đều bị ở tù. Lần này tuy bị vu cáo tội trạng nặng nề nhưng không có bằng chứng ǵ, cuối cùng người ta đành phải thả ra nhưng tiếp tục dùng mọi biện pháp khắc nghiệt để uy hiếp khống chế anh.

Trong những ngày tháng hết sức khó khăn, có thể nói là vô cùng đen tối của đời ḿnh, tôi thấy Hồ Hiếu vẫn không bi quan hay tuyệt vọng. Anh vẫn tiếp tục suy nghĩ và làm những ǵ có thể cho cuộc đấu tranh v́ những giá  trị nhân bản mà anh đă theo đuổi suốt một đời. Anh thà ngă gục giữa hai lằn đạn chứ không chịu đầu hàng.

 

                  

 

 

33*  Bao nhiêu  người đang thao thức

 

Sau khi các tác phẩm của chúng tôi ở Đà Lạt được công bố ở nước ngoài, một số tác phẩm khác, phần lớn là chính luận cũng được tiếp tục công bố, trong đó gây tiếng vang nhiều hơn cả là " Nhận thức và cuộc sống" của Nguyễn Hộ, một nhà cách mạng lăo thành, người lănh đạo Câu lạc bộ những người kháng chiến cũ. V́ có chỗ để đăng tải, chúng tôi viết nhiều hơn. Bùi Minh Quốc viết hồi kư về đời hoạt động văn nghệ của anh với những sự kiện kinh khủng mà trước đây chưa ai công bố. Hà Sĩ Phu tập trung cho một tác phẩm dài hơi, tiếp tục đào sâu thêm nữa những luận điểm đă nêu trong  hai tiểu luận trước. Mai Thái Lĩnh và tôi viết những bài chính luận ngắn về đủ mọi lănh vực. Có bao điều cần phát biểu mà các báo chí công khai không nói được v́ bị kiểm soát nghiêm nhặt. Các phương tiện điện thoại viễn liên, fax đă giúp đưa các bài viết nhanh chóng ra nước ngoài. Ở ngoài bài viết đăng tải trên các báo và đài phát thanh lại dội về trong nước, cùng với phương  tiện photocopy, các bài viết được phổ biến rộng răi trong nhiều giới độc giả.

V́ cuối bài viết chúng tôi đều đề tên thật, địa chỉ và số điện thoại nên các đài báo nước ngoài bắt đầu liên lạc trực tiếp với chúng tôi để làm quen,  phỏng vấn, và đề nghị viết bài cộng tác, không những chỉ ở Mỹ và Pháp mà c̣n nhiều nước khác như Anh, Canada, Úc, Đức, Tiệp. Điện thoại viễn liên quả  là một phương tiện thông tin liên lạc lợi hại. Có khi trong một ngày, tôi nhận được ba, bốn cú điện thoại từ mấy nước gọi về. Có bài, tôi đọc luôn cho họ ghi âm nên chỉ một thời gian ngắn sau các bài viết đă được công bố. Trước đây, các bài viết trong nước gởi ra ngoài rất hiếm, nay có nhiều nên các đài, báo bên ngoài đều chuẩn bị máy ghi âm và không ngại tốn tiền điện thoại. Thường mỗi lần tôi nói chuyện và đọc bài cho họ ghi mất gần cả giờ đồng hồ.

Tôi có dịp nói chuyện với những người đă nghe tiếng nhưng chưa quen biết hay những người chưa từng quen biết. Ở Pháp, ngoài anh Lân và chị Mỹ Lan, c̣n có Nguyễn Gia Kiểng  hay gọi về.

Qua anh Lân và những bài viết đă được đọc, tôi biết Nguyễn gia Kiểng là người chủ chốt và lư thuyết gia của  nhóm Thông Luận. Anh có kiến thức rộng trên nhiều lănh vực, lư luận sắc sảo, đặc biệt nhiều bài viết có tính châm biếm sâu cay và ư tưởng độc đáo, đôi khi nghịch  thường hay gây ra những cuộc tranh luận ngay trong nhóm  và với nhiều độc gỉa. Ở  trong nước, cũng có một số người không đồng quan điểm với anh về một số vấn đề  và riêng tôi, tôi cũng đă tham gia viết bài tranh luận với anh về một số quan điểm. Điều đáng quư là những bài viết của tôi và những độc gỉa khác với quan điểm của  Nguyễn Gia Kiểng hay cả nhóm đều được báo Thông Luận đăng tải đầy đủ. Thế mới là tôn trọng tự do tư tưởng và thật sự có tự do báo chí, có dân chủ. Mỗi lần nói chuyện với tôi, Nguyễn Gia Kiểng đều hỏi thăm tôi tỉ mỉ về gia đ́nh, việc làm, vườn tược, thời tiết và nói tràng giang đại hải về những chuyện  xưa hoặc t́nh h́nh ở nước ngoài. Tôi cảm thấy Nguyễn Gia Kiểng là người có nhiều tham vọng, hơi bạt mạng nhưng cũng rất chân t́nh.

Các báo chí ở Đông Âu cũng bắt đầu tiếp xúc với chúng tôi. Lần đầu tiên có một cô ở Đức tự xưng tên T là cộng tác viên của báo Thiện Chí gọi điện cho tôi để đề nghị có một cuộc tṛ chuyện với Yên Phong, tổng biên tập của báo. Cô giới thiệu sơ qua về tờ báo và về tổng biên tập. Tôi nhận lời và hẹn thời gian gặp qua điện thoại. Tôi cũng hỏi thăm về cô nhưng cô tỏ ra ngập ngừng. Cô chỉ nói trước ở Sài G̣n, có thời gian làm báo và nay vẫn muốn theo nghề cũ nhưng chỉ làm nghiệp dư thôi. Tôi hiểu cô c̣n gia đ́nh ở Việt Nam nên có giữ ǵn nhất định, ngại bộc lộ thân phận ḿnh tuy cũng không muốn dấu giếm v́ sợ tôi hiểu lầm. Tôi nói tôi rất thông cảm và cô chỉ  nên nói những ǵ có thể, tôi hỏi chỉ v́ muốn biết ḿnh đang nói chuyện với ai chứ không phải quá  ṭ ṃ hay có ư truy vấn.

Sau đó Yên Phong nói chuyện với tôi nhiều lần. Thực ra trước đó tôi đă có dịp đọc một số báo Thiện Chí. Số báo này có  người gởi tặng cho Hà Sĩ Phu v́ trong đó  có bài của Yên Phong viết về anh. Bài viết cũng có nhắc đến tôi và tác gỉa gọi hai chúng tôi là những "hiền  sĩ ở cao nguyên". Yên Phong không nói cụ thể nhưng tôi hiểu anh là một trí thức của miền Bắc, du học ở Đức rồi ở lại luôn bên đó. Sau khi chủ nghĩa cộng sản ở Đông Âu sụp đổ, anh nh́n thấy rơ hơn về con đường phải đi của đất nước nên tập họp một nhóm bạn bè làm báo Thiện Chí để thống nhất nhận thức trong cộng đồng người Việt ở Đông Âu, ở nước ngoài nói chung và đối thoại với nhà cầm quyền trong nước. Cũng như tờ Thông Luận, tờ Thiện Chí nặng về chính trị nhưng đọc cũng khá hấp dẫn nhờ những bài chính luận sắc bén.

Nguyễn Hữu Hùng, tổng biên tập một tờ báo khác ở Đức, tờ Tự Do cũng liên lạc với tôi. Ban đầu Hùng  tỏ ra rất ngạc nhiên sao chúng tôi ở trong nước mà dám viết những bài mạnh mẽ như thế. Tôi nói đây là quyền tự do căn bản của người dân và là việc tối thiểu mà người trí thức cầm bút có thể làm. Dĩ nhiên chúng tôi biết có thể sẽ phải trả gía nhưng nếu v́ thế mà không dám làm th́ quá hèn nhát. Chúng tôi nói chuyện nhiều lần và dần dần thông cảm nhau hơn. Hùng  thường  thông tin cho tôi những hoạt động của người Việt ở Đức, nhất là các vụ biểu t́nh phản đối nhà cầm quyền Việt Nam trước sứ quán bên đó.

Ở Tiệp Khắc, có Trần Ngọc Tuấn và hai người bạn gọi điện thoại cùng nói chuyện với tôi. Họ đều c̣n trẻ và là du học sinh của miền Bắc, nói chuyện rất cởi mở và thoải mái. Họ cho biết đang thực hiện một  tờ báo văn nghệ mới, tờ Tao Đàn, chủ trương văn học không biên cương và ḥa giải ḥa hợp dân tộc, muốn mời tôi và Bùi Minh Quốc tham gia ban chủ biên. Ban đầu chúng tôi nhận lời v́ thấy tôn chỉ mục đích tờ báo rất phù hợp và họ rất nhiệt t́nh nhưng sau đó Quốc  và tôi hội ư lại, thấy v́ lư do cách bức, thông tin liên lạc không bảo đảm, tham gia chủ biên khó ḷng hoàn thành trách nhiệm nên sau đành từ chối, chỉ hứa cộng tác bài vở.

Ở Mỹ, Vũ Thư, người phụ trách thông tấn xă VNN cũng hay gọi điện cho tôi. Anh không phỏng vấn nhưng tôi hiểu qua buổi tṛ chuyện rất b́nh thường về nhiều vấn đề anh cũng có thể viết thành một bản tin. Đó là một cách làm việc rất linh hoạt và vẫn bảo đảm tính chính xác. Đặc biệt Bùi Tín, một cán bộ cao cấp của Đảng Cộng sản đă ra nước  ngoài từ mấy năm trước, tác gỉa của hai cuốn sách viết về nội t́nh của Đảng làm Đảng rất đau đầu, thỉnh thoảng cũng hỏi thăm tôi. Anh không chủ ư gọi nhưng khi có mặt ở các trụ sở đài, báo lúc có người gọi cho tôi, anh cũng xen vào nói  mấy câu. Tôi hiểu hầu hết các tổ chức và các nhóm người Việt ở nước ngoài quan tâm đến vấn đề chính trị đều rất chú ư tạo mối quan hệ với những người bất đồng chính kiến trong nước để t́m một tiếng nói chung.

Các đài phát thanh có ưu thế là rất nhanh chóng, phỏng vấn chúng tôi xong họ có thể phát ngay hoặc chỉ vài ngày sau và chúng tôi có thể nghe được. Một đài phát thanh nội địa mới thành lập ở Mỹ mời tôi cộng tác thường xuyên dưới dạng "Thư từ Việt Nam" viết cho đài hàng tháng, đề tài do tôi tự chọn, thời lượng khoảng nửa tiếng, giọng đọc của tôi được trực tiếp phát trên đài. Công việc cũng thú vị nhưng viết bài thường xuyên có chất lượng không phải là việc dễ. Đinh Quang Anh Thái, nhân viên của đài có trách nhiệm liên lạc và thu bài của tôi là một anh chàng rất mồm mép, giọng ấm áp, nói chuyện có duyên, tôi rất có cảm t́nh. Chuyện tṛ nhiều lần, chúng tôi gần như trở thành bạn bè. Lê Đ́nh Điểu, giám đốc của đài thỉnh thoảng cũng nói chuyện thăm hỏi tôi trước khi Anh Thái  làm việc với tôi.

Việc cộng tác với các báo đài nước ngoài chúng tôi xác định rất rơ quan điểm. Chúng tôi coi đây là những cơ quan truyền thông đại chúng có trách nhiệm truyền tải thông tin, nên chúng tôi gởi bài v́ trong nước chúng tôi không có điều kiện công bố quan điểm của ḿnh. Chúng tôi chỉ chịu trách nhiệm về nội dung bài viết của ḿnh chứ không liên quan ǵ đến các hoạt động khác của những đài, báo đó.

Tuy thế đối với các đài, báo của những tổ chức mà chúng tôi biết rơ là quá cực đoan, chúng tôi không hợp tác, c̣n việc họ tự ư đăng tải bài của chúng tôi do họ thu thập được là quyền của họ, chúng tôi không có ư kiến. Có lần, một hội nghị lớn của nhiều tổ chức Việt kiều ở Mỹ mời tôi tham gia phát biểu như một tham dự viên trong nước. Họ thông báo cho tôi chủ đề, đề nghị tôi viết bài phát biểu đọc cho họ ghi âm và sẽ phát trong hội nghị. Tuy nhiên v́ tôi không biết rơ về các tổ chức  và tính chất, mục đích của hội nghị đó nên tôi từ chối.

Sự thông tin nhanh chóng và việc giao lưu giữa những người trong và ngoài nước đă giúp tôi hiểu thêm t́nh h́nh chung và nh́n nhận mọi vấn đề một cách cởi mở hơn. Phần lớn người ở nước  ngoài có quan điểm chống cộng với ư nghĩa là chống sự độc tài lănh đạo của Đảng Cộng sản nhưng không c̣n cực đoan hay lên án bằng những sự đả kích, chửi rủa nặng nề như trước đây. Họ đă nh́n nhận một thực tế là Đảng Cộng sản đang lănh đạo đất nước. Cuộc đấu tranh trên lĩnh vực tư tưởng của họ là làm thế nào để đẩy mạnh công cuộc dân chủ hóa đất nước Việt Nam từ đó có thể có những người lănh đạo tài đức và trí tuệ, có đường lối chính sách đúng đắn nhất để giúp đất nước phát triển. Những người ở các nước Âu Mỹ có tầm nh́n rộng thoáng, dùng quan điểm tự do dân chủ của phương tây để phân tích t́nh h́nh đất nước có nhiều vấn đề rất đáng chú ư dù đôi khi họ nh́n nhận thiếu thực tế v́ không sát t́nh h́nh. Những người ở các nước Đông Âu, phần lớn đă là đảng viên cộng sản hoặc sống dưới chế độ cộng sản nên nh́n nhận vấn đề khá xác thực, gần gũi với quan điểm của người trong nước và cũng có nhiều kinh nghiệm hay v́ họ hiểu t́nh h́nh sụp đổ của các nước cộng sản Đông Âu.

Dĩ nhiên  trong các tổ chức chính trị của người Việt ở hải ngoại có những tổ chức và cá nhân cực đoan, vẫn c̣n muốn báo thù rửa hận hay nuôi dưỡng những ư đồ cá nhân, tuy nhiên qua những người tôi hiểu biết và có quan hệ, tôi thấy phần lớn họ đều có nhiệt t́nh và mong muốn góp phần xây dựng và phát triển đất nước  trong thời kỳ mới. Nhiều người trong số họ đă thành đạt ở nước ngoài trên nhiều lănh vực, từ khoa học kỹ thuật đến giáo dục, kinh tế, họ có thể sống thoải mái ở nước ngoài nhưng họ vẫn không ngớt ray rứt v́ đất nước. T́nh cảm tự nhiên và thiêng liêng đối với quê hương và cội nguồn thúc đẩy họ phải làm một cái ǵ.

Điều đáng tiếc là nhà cầm quyền trong nước luôn luôn coi các tổ chức của Việt kiều ở nước ngoài là lực lượng thù địch. Mọi hoạt động của họ, nhất là các báo đài đều bị coi là diễn biến ḥa b́nh, phản động, âm mưu lật đổ. Dĩ nhiên nhà cầm quyền phải luôn cảnh giác và làm mọi việc để bảo vệ an ninh tổ quốc nhưng nếu v́ thế mà xem người Việt ở hải ngoại là thù địch, hoàn toàn không chấp nhận họ th́  đă từ chối ḥa giải ḥa hợp, không muốn xóa bỏ hận thù và mặc nhiên làm suy yếu tiềm lực của dân tộc, nhất là trong thời kỳ mà đất nước đang rất cần sự góp sức của mọi người, đặc biệt là những người có trí tuệ và tŕnh độ khoa học kỹ thuật, kinh nghiệm quản lư tiên tiến ở nước ngoài.

Về phần ḿnh, chúng tôi không có thành kiến với bất cứ ai và cũng không lệ thuộc vào ai.

Chúng tôi  phê phán nhà cầm quyền trong nước và cũng tŕnh bày, tranh luận với những người ở nước ngoài về mọi vấn đề được đặt ra. Chúng tôi mừng v́ khắp mọi nơi đă có bao nhiêu người thao thức v́ vận nước. Chúng tôi hi vọng đến một ngày nào đó Việt Nam sẽ được phát triển với những người lănh đạo và quan điểm ngang tầm thế kỷ , trong một thế giới văn minh đầy cạnh tranh gay gắt mà đất nước đang ở một mức xuất phát quá thấp, quá nghèo nàn lạc hậu sau bao nhiêu năm chiến tranh tàn phá.

 

                  

 

 

34*  Gương mặt tượng đá khổ đau

 

Tôi đă cho Trăng đầu Núi mượn bản chính cuốn sách "Nửa đời nh́n lại" của tôi sau khi tôi có không lâu. Tôi hơi ngại cuốn sách bị thất lạc v́ tôi chỉ có một cuốn duy nhất và chưa photo ra được. Tuy nhiên tôi đă hứa nên đành phải cho anh mượn.

Phải đến mấy tháng sau anh mới mang trả tôi cuốn sách. Trong thời gian đó tôi nghe nhiều người quen nói về chuyện anh và cuốn sách. Họ cho biết anh đă mang cuốn sách cho nhiều người mượn đọc và yêu cầu góp ư. Có người anh chỉ cho đọc tại chỗ những chương viết về anh rồi lấy lại ngay, có người anh cho mượn một vài ngày rồi đến lấy lại chuyển cho người khác. Anh đưa quá nhiều người đọc đến nỗi khi trả lại tôi, cuốn sách đă cũ mèm và sờn rách. Thế cũng tốt v́ nhờ thế mà cuốn sách có thêm độc gỉa. Đối với những người anh đă cho đọc,  anh đều nói ngay là tôi viết về anh không đúng, thậm chí có lúc anh c̣n chê về mặt nghệ thuật cuốn sách rất kém. Tôi nghe nhưng không giận v́ tôi biết tính khí Trăng Đầu Núi, anh đă từng chê phần lớn mọi tác gỉa và tác phẩm nổi tiếng. Tôi đợi khi gặp sẽ nghe trực tiếp ư kiến của anh.

Lần nào đến thăm tôi anh cũng mang biếu một túm nhỏ trà hay café do anh tự làm từ cây chung quanh nhà. Hồi c̣n cùng ở với anh trong thị xă, thỉnh thoảng anh cũng mang biếu tôi một ít thức ăn Ohsawa do anh chế biến, có khi chỉ là một chén mít non luộc. Đan Tâm và tôi cũng cảm kích về chân t́nh của anh.

Khi tôi  hỏi ư kiến Trăng Đầu Núi về cuốn sách, anh không trả lời trực tiếp mà chỉ kể lại ư kiến của những người anh đă cho mượn đọc. Phần lớn đều cho tác gỉa rất dũng cảm khi dám công bố một tác phẩm có nội dung phê phán đảng và nhà nước như thế, tuy mới chỉ là một phần nhỏ của toàn bộ sự thật và ngạc nhiên sao tôi chưa bị xử lư. Có người nói thể loại tác phẩm không thuần nhất nhưng đọc cũng hấp dẫn. Có người nói cuốn sách không mô tả được những cảnh hoành tráng trong một bối cảnh không gian và thời gian rộng lớn, lâu dài nhưng lại đi sâu được vào những tâm cảnh tuy bé nhỏ nhưng phức tạp, tế nhị và có tính điển h́nh. Trăng Đầu Núi cho đó là những nhận xét sắc sảo.

 Tôi gặng hỏi ư kiến của riêng anh, anh vẫn không trả lời mà chuyển sang vấn đề khác. Anh nói thà tôi chửi anh c̣n hơn là viết về anh không đúng, tôi đă không hiểu anh và không quan tâm đầy đủ đến anh khi đưa anh vào tác phẩm.Anh trách tôi sao trích thơ anh quá ít, chỉ có một bài ngắn loại thơ hai chữ trong khi trích những người khác quá nhiều, lại là thơ bậc thang, in tốn hết bao nhiêu trang sách. Tôi không nhịn được mỉm cười khi anh nói thêm, may ra chỉ có câu chửi thề: " Đù mẹ, đổi mới cái c.c." của anh là đúng. Tôi nói đây là tôi viết về Trăng Đầu Núi theo cách nh́n của riêng tôi chứ không phải là Trăng Đầu Núi tự nh́n nhận chính ḿnh. Tôi c̣n chưa hiểu hết chính tôi làm sao hiểu anh đầy đủ. Vả lại đây chỉ là một nhân vật tiểu thuyết mà anh là nguyên mẫu thôi, tôi có quyền sáng tạo thêm dù thực ra với nhân vật đó tôi cũng không sáng tạo  nhiều lắm.

Anh c̣n cho tôi biết thêm về thái độ chính trị của những người anh cho mượn đọc cuốn sách của tôi. Điều lạ là phần lớn thuộc nhiều giới  tán thành thái độ phê phán nhà cầm quyền của tác gỉa nhưng một số ít người, lại là những người có liên quan nhiều đến chế độ cũ, chê trách tác gỉa xu thời, phản bội, hai mặt và có ư ganh ghét. Anh nhận xét những người đó là những người nay làm ăn được và đang có quan hệ mật thiết với những người đương quyền. Tôi cho điều đó cũng dễ hiểu v́ thái độ chính trị của nhiều người đă thay đổi nhanh chóng do hoàn cảnh xă hội. Một lớp người ăn nên làm ra trong t́nh h́nh mới do cấu kết với nhà cầm quyền lại không muốn có bất cứ một xáo trộn nào và công khai ủng hộ chế độ.

Cũng c̣n nhiều lư do khác như sự cầu an hay do chuyển biến nhận thức mà người ta thay đổi thái độ chính trị, như trường hợp của TV. TV là người đồng cảnh ngộ với tôi và hiện đang làm việc cho một ṭa soạn báo ở Sài G̣n, sau một thời gian cùng với tôi long đong t́m việc dạo nào. Trước đây tôi có tặng anh một cuốn "Nửa đời nh́n lại" của tôi cùng với một tập những bài giới thiệu, phê  b́nh cuốn sách ở  nước ngoài. Sau đó không lâu có dịp về Sài G̣n tôi đến thăm anh ở ṭa soạn. Thời gian này có lẽ anh đă được tin cậy và giữ một vai tṛ ǵ đó khá quan trọng trong ṭa soạn. Tôi đến gặp lúc ban biên tập đang họp, cô nhân viên trực bảo tôi ngồi đợi. V́ không có nhiều thời gian, tôi đề nghị cô nhân viên vào báo cho TV ra cho tôi gặp năm phút thôi nhưng cô ta nhất định không nghe, bảo đă có lệnh khi ban biên tập đang họp, không ai được ra vào. Tôi bực ḿnh nên đích thân đến gơ cửa pḥng họp và yêu cầu gặp TV. Mọi người trong pḥng có vẻ ngỡ ngàng và hơi bực bội nhưng rồi TV cũng ra ngoài gặp tôi.

Anh đưa tôi ra quán  café phía trước ngồi nói chuyện. Hỏi thăm về gia đ́nh, anh bảo đang thu xếp đưa vợ con vào v́ qua mấy năm làm việc, anh đă tích lũy được vài chục triệu và đang được cơ quan giúp  mua một căn nhà trả góp. Về công việc, anh bảo làm ở đây thoải mái, t́nh h́nh tự do báo chí cũng khá cởi mở và những người làm báo cũng đang đấu tranh cho dân chủ. Về cuốn sách của tôi, anh bảo bạn bè ai viết được ǵ anh cũng mừng nhưng anh không thích thái độ của bọn nước ngoài về cuốn sách. Anh bảo bọn đă phản bội tổ quốc, bỏ nước mà đi không có tư cách ǵ để bàn chuyện đất nước. Tôi kinh ngạc trước sự thay đổi nơi anh. Tôi thử tranh luận với anh một chút nhưng v́ thấy quan điểm hiện nay của chúng tôi khác nhau quá xa, nói nhiều chỉ làm đổ vỡ t́nh bạn nên tôi thôi tranh luận. Sự cách biệt bất ngờ có cái ǵ cay đắng làm chúng tôi không ai uống hết nổi ly café. Tôi chia tay TV trong nỗi buồn và nghĩ rằng có lẽ ḿnh đă mất một người bạn. Trong sự thay đổi to lớn và gay gắt này của toàn xă hội, có thể người ta sẽ c̣n mất nhiều thứ nữa.

Trước khi chia tay, Trăng Đầu Núi c̣n nói lại ư trách tôi sao đă trích thơ anh quá ít. Tôi hiểu anh có nhu cầu bức xúc muốn công bố tác phẩm v́ bao nhiêu năm qua nghe nói anh đă làm hàng ngàn bài thơ nhưng chỉ để đó. Tôi thanh minh là tôi rất muốn nhưng không làm được v́ anh chỉ chép đưa tôi mấy bài trong đó có những bài không thích hợp để đưa vào tác phẩm. C̣n có những bài khác rất hay anh đă đọc cho tôi nghe nhưng khi viết tôi lại không có văn bản. Kể cũng rất đáng tiếc.

Thời gian này, Trăng Đầu Núi hay lên Đà Lạt chơi và đi đây đó v́ anh mới sắm được chiếc xe gắn máy. Một chiếc xe kỳ quặc hiệu Monkey ǵ đó, bánh nhỏ, thấp lè tè mà anh ngồi lên trông như đang ngồi bệt xuống đất. Đây là chiếc xe độc nhất vô nhị tôi đă từng thấy không biết anh đào ở đâu ra.

Tuy vậy anh rất tự hào với chiếc xe phong trần không kém ǵ anh. Dù sao nó vẫn hơn chiếc xe đạp cà khổ trước đây. Anh có thể đi Sài G̣n, Đà Lạt chở theo vợ và đôi khi một đến hai đứa con nhỏ. Với bộ vó cà tàng muôn thuở, chiếc bê rê đen trên đầu, khăn quàng cổ mầu nâu vắt thơng, áo len xám bạc mầu, đôi bốt đen bết bùn dưới chân, anh có thể ngự lên con ngựa sắt lùn để ngao du cho thỏa chí giang hồ. Tôi không hiểu dạo sau này vợ chồng anh làm ăn sinh sống ra sao ngoài thu nhập ít oi từ vườn trà cũ trên đồi chung quanh nhà nhưng thấy anh thỉnh thỏang đi chơi được tôi cũng mừng cho anh.

Thuở ấy, sau một thời gian sống chui lủi trốn quân dịch, đến ngày thống nhất, anh mang vợ con trở lại thị trấn miền núi cũ. Không c̣n ở được nơi cái ḷ bánh ḿ ngày trước, anh cùng gia đ́nh lên núi ở một nơi không xa thị trấn lắm mà  trước đây một nhà sư nổi tiếng anh quen biết đă lập ra một  thiền viện nay bỏ hoang hóa. Thiền viện chẳng sót lại dấu tích ǵ sau cơn binh lửa, chỉ c̣n lại một bể chứa nước lớn đă vỡ và mấy sào trà c̣i cọc. Ban đầu gia đ́nh anh ở ngay trong bể nước vỡ, chỉ cần che mấy tấm tôn làm mái là xong. Ra vào bằng lỗ chỗ vỡ, ban tối lấy miếng ván chặn lại càng an toàn giữa chốn đồi núi hoang vu. Thời gian sau anh kiếm thêm được ít cây gỗ và tôn, dựng một cái nhà sàn kiểu nửa kinh nửa thượng, tuy xấu xí nhưng cũng thoáng mát và thoải mái hơn. Tôi đă nhiều lần lên thăm anh tại nhà sàn này. Về sinh kế, vợ chồng con cái anh bắt tay khôi phục lại mấy sào trà, trồng thêm  các thứ rau quả mà trước đây anh đă có kinh nghiệm, thỉnh thoảng vào sâu trong núi kiếm củi và hái sim, măng mang ra chợ bán. H́nh như anh cũng được bạn bè xa gần giúp đỡ v́ nhiều người yêu qúy anh và ai cũng biết anh rất nghèo túng.

Điều kỳ lạ là với cuộc sống như thế, vợ chồng  Trăng Đầu Núi lại rất đông con. Lâu lâu gặp lại hỏi thăm đă có thêm  đứa nữa, tổng số lên đến gần chục đứa. Ấy thế mà anh chị và các con đều ăn chay trường từ bao năm nhiêu năm qua. Ai bảo ăn chay diệt dục quả là sai lầm. Bạn bè đôi lúc nói đùa về "khoản đó" anh c̣n mạnh hơn rất nhiều người khác.

Trong hoàn cảnh sống đó, gia đ́nh đông con là một bi kịch lớn mà Trăng Đầu Núi dù có thừa nhận hay không cũng chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc nuôi dạy con cái. Bạn bè khi nói chuyện với nhau thường trách anh về điều này. Các con anh đều c̣i cọc v́ suy dinh dưỡng, ăn mặc rách rưới và không đứa nào được đi học trong khi anh thông kim bác cổ, chữ nghĩa đầy ḿnh. Măi sau này mới có vài đứa được gởi vào chùa hay trại xă hội, được học chút ít nhưng đều  bị quá tuổi so với bạn bè cùng lớp nên mặc cảm, học hành cũng chẳng ra ǵ.

Có thể ban đầu anh nghĩ anh và gia đ́nh sẽ sống một cuộc sống khác thường bên ngoài xă hội, theo quan niệm riêng của ḿnh nhưng không thể được. Vợ con anh sinh đẻ, bệnh tật anh phải đưa vào bệnh viện, con cái anh lớn phải ra đời tiếp xúc với xă hội để kiếm sống, đất anh trồng trọt bị lấn chiếm và có lần chính anh bị đập suưt bể đầu khi chống lại những kẻ lấn chiếm và sau đó vụ việc đưa ra pháp luật, anh phải vác chiếu hầu ṭa... Anh là Trăng Đầu Núi nhưng lại có vợ con, gia đ́nh nên không thể thoát ra khỏi cuộc sống xă hội. Mà dù chỉ có một ḿnh anh sống ẩn dật trong rừng ǵa như các Yogi trên đỉnh Himalaya cũng không thể được v́ anh phải chịu quản lư hộ khẩu và c̣n tham  vọng văn chương. Điều này càng làm cho bi kịch của đời anh, gia đ́nh anh càng lớn.

Tôi chưa nói thẳng với anh nhưng tôi nghĩ cuộc sống như anh không nên có gia đ́nh là hơn v́ những người khác sẽ không v́ anh mà hệ lụy. Bây giờ con anh có đứa đă lớn, bỏ đi buị đời và thề sẽ chống lại anh đến cùng dù trước đây nó hoàn toàn chịu khuất phục trước người cha kiêu ngạo và cứng rắn. Những đứa con nhỏ, vợ chồng anh nuôi không nổi phải gởi vào chùa hay cả trại xă hội. Và vợ anh, chao ôi, người phụ nữ này chắc phải chịu nhiều đau thương gấp bội lần niềm đau tư tưởng siêu h́nh và sáng tạo của anh.

Tôi nhớ măi khuôn mặt chị hơn hai mươi năm trước khi tôi đến an ủi chị tại nơi ở là ḷ bánh ḿ cũ trong lần sau cùng anh bị bắt. Dù chị đă tiều tụy v́ vất vả và lo lắng nhưng khuôn mặt trái xoan thon dài của chị vẫn c̣n nét đẹp mê hồn. Đôi môi hồng với hàm răng trắng đều, chiếc mũi thẳng thanh mảnh và đôi mắt nâu long lanh nước mắt với hàng mi dài rợp bóng liêu trai ánh lên niềm đau và nỗi tuyệt vọng làm tôi nao ḷng và lặng người đến độ không sao thốt lên một lời an ủi cho ra hồn. Đó là một vẻ đẹp mong manh đang bị thương tổn và quằn quại trước  những chà đạp thô bạo  của một phận người.

Mấy năm sau lần tôi gặp chị trước căn nhà sàn trên núi lúc chị vừa gánh củi về, nh́n vào mắt chị tôi lại thấy nhói đau. Giữa khuôn mặt sạm đen và mái tóc rối bù cháy nắng, đôi mắt dài long lanh ngày nào đă u hoài mờ mịt nhưng lại ánh lên một nét căm hờn vẫn c̣n mang một vẻ đẹp hoang dă. Lần đó tôi đă gần như chạy trốn  khi từ chối lời mời của anh chị ở lại dùng cơm.

Và bây giờ, chị đang ngồi trước mặt tôi lặng im nghe Trăng Đầu Núi và tôi nói chuyện khi anh chở chị đến thăm chúng tôi. Chị mặc bộ đồ cũ - với quần jean, áo sơ mi, áo khoác, khăn quàng -  loại đồ mà người ta vẫn gọi là hàng sida, cùng với đôi giày sờn rách, toàn thể toát lên một  ǵ cũ kỹ,  quá thời, tàn tạ. Và khuôn mặt chị như đă hóa đá. Tôi chưa từng thấy một khuôn mặt nào như thế. Những tượng người  của những nhà điêu khắc lừng danh thế giới mà tôi đă được  xem chưa bao giờ làm tôi xao xuyến như khi ngắm nh́n khuôn mặt chị bây giờ. Đó là một tượng đá c̣n sống, một tượng đá khổ đau. Khổ đau từ trong thẳm sâu hồn xác hiển hiện lên từng lỗ chân lông, từng tế bào, từng nét nhăn, từng thớ thịt, trên đôi mắt hầu như đứng tṛng, trên hàng mi dài xác xơ, trĩu nặng, trên đôi môi lạnh lẽo như đă vĩnh viễn khép lại nụ cười. Trên khuôn mặt người phụ nữ tôi đă từng quen biết hơn hai mươi năm này, vẻ đẹp liêu trai mê hồn năm xưa đă hóa thân thành nỗi đau thương cô đặc, đúc thành tượng đá thịt da, được phủ lên một lớp bụi thời gian từ thiên cổ.

Tôi hỏi chị vài câu nhưng chị chưa kịp trả lời th́ Trăng Đầu Núi đă giành nói trước. Đó vẫn là thói quen của anh, Tôi bỗng thấy giận Trăng Đầu Núi vô cùng. Có phải v́ anh, v́ cuộc sống chung với anh, cuộc thử nghiệm điên rồ của một kiếp người đă làm chị trở thành như hôm nay. Tôi không nghe Trăng Đầu Núi nói nữa. Tôi h́nh dung ra thảm cảnh mà chị đă sống trải trong đời. Qua những ǵ mà tôi đă chứng kiến và chính anh chị đă kể lại cho tôi nghe. Gần mười lần  sinh nở, lần đầu phải tự đi bộ đến nhà thương và tự trở về, lần tự sinh con không cần người đỡ, lần phải được khiêng từ trên núi xuống giữa đêm khuya. Một căn bệnh nan y làm chị đau vỏ óc suưt nữa ĺa đời nếu không cấp cứu kịp. Nỗi đau ḷng của người mẹ khi nh́n những đứa con lớn lên không giống ai lạc loài trong trường đời khắc nghiệt. Những công việc vất vả của cuộc mưu sinh rút dần sinh lực, xương thịt, vẻ đẹp trời cho. Và những xung đột triền miên với người chồng tài hoa, cao ngạo, theo đuổi một cuộc sống phi thường nhưng đầy nhọc nhằn khổ ải... Thật quá nhiều cho một kiếp người.

Tôi  không dám nh́n vào khuôn-mặt-tượng-đá-khổ-đau của chị nữa. Câu chuyện văn chương, triết lư giữa Trăng Đầu Núi và tôi bỗng trở nên tẻ nhạt. Tôi chợt hiểu rằng không có ǵ quư hơn hạnh phúc của con người. Bất cứ điều ǵ, dù là chính trị, văn chương, triết lư... nếu phá vỡ hạnh phúc của con người, chỉ có thể trở thành thuốc độc dán nhăn hiệu hoa ḥe để lừa bịp mà thôi.

 

                  

 

 

 

35*  Hoài niệm về những phút bay bổng của tâm hồn

                

               

Ngôi sao nhỏ

 

Giữa tiệc rượu

Câu chuyện tràn hơi men

Tôi chỉ thấy đôi mắt em hay cười hiển hiện

Tôi đi ra đường đêm

Cuối chân trời một ngôi sao nhỏ im ĺm

Như em xa xôi khó hiểu

 

Sông buồn như một cánh tay êm

Quàng thành phố nhẹ bâng mờ sương khói

Những đường khuya ta đă đi không mỗi

Gió và cây đều thăm thẳm vào đêm

 

Ta đi bên nhau như lời t́nh tự

Không nói đến t́nh yêu

Không phải là t́nh yêu

Mà sao xa ngân lên khúc nhạc xanh đằm thắm

 

Tôi đi măi đến chân trời có ngôi sao nhỏ

Quên cả vầng trăng mới lên

Đang soi một ḿnh tôi trên đường thăm thẳm vào đêm

 

                  

 

 

 

36*   Đan Tâm - những trang nhật kư chưa xa

                                     

"Ngày chín  tháng năm

Trong cuộc đời ngắn ngủi nhiều tham vọng và khát vọng của anh, đây là câu chuyện trung tâm và dài nhất mà anh đă sống trải. Về phía em cũng như thế. Đă có mở đầu, những khúc quanh, những bước ngoặc, những cao trào, những lặng lờ, những sóng gío, những êm ả... Chúng ta như hai con suối gặp nhau, cuộn ḥa vào nhau, cùng trôi ra biển cả, nhưng nguồn nước khác nhau, phù sa khác nhau nên ḥa mà không tan, một mà vẫn hai và ḍng chảy vẫn chuyển động không ngừng. Và những ngọn suối khác vẫn tiếp tục đổ vào, ở nơi này nơi khác. Ai ngăn được những ḍng suối nhỏ men theo lũng sâu và đổ vào ḍng sông lớn. Và ḍng sông nào có từ chối bao giờ những ngọn suối mê say cùng ḥa nhập để đồng hành ra biển cả.

H́nh ảnh so sánh chắc là không chính xác. V́ thực ra không có ǵ so sánh được. Đó chỉ là gợi mở cho những suy nghĩ  và quyết định mới.

Chúng ta vừa nói đến một bước ngoặc mới, có thể dẫn đến chia ĺa nhưng anh cảm thấy chúng ta đă nói đến một cách dễ dàng hơn, nhẹ nhàng hơn, với rất ít nước mắt và nỗi đau nhức. Dĩ nhiên mới nói đến thôi, chưa kết luận, chưa dứt khoát. Kết luận không thể giản đơn v́ gỉa sử ḍng sông chung có tách đôi hướng v́ một cuộc động đất th́  trong mỗi ḍng vẫn tràn đầy chất ngọt đắng của ḍng chung và ḍng riêng tự đầu nguồn.

Không có động đất ở đây. Và thực ra động đất cũng không là chuyện bất ngờ. Sự rùng ḿnh tàn phá đó của một hành tinh đă có nguồn gốc từ  hàng triệu năm và những chấn động ngầm vẫn âm ỉ thường xuyên bên trong bề mặt im ắng có thể đẹp hay buồn, xanh mầu lá hay khô vàng nắng cháy.

Có thể ta đă nhận ra  nhau và nhận ra  bản chất đích thực của cuộc sống chung này. Anh đă nói với em những  lời rơ rành nhất từ trước đến nay.

Không ai, không cái ǵ có thể độc chiếm anh được. Nếu điều đó xảy ra, tức khắc anh sẽ bùng nổ, phản kháng. Và có lẽ cuối cùng anh vẫn sống được theo phương châm từ thời c̣n trẻ "Tự do hay là chết". Đă có lúc anh mất tự do nhưng chưa chết được. Nhưng sau cùng anh phải lựa chọn một trong hai thôi. Không thể nào khác được đâu.

Những điều em gọi là dối trá nơi anh, thực ra anh đă làm v́ thương em thôi. Em nên hiểu rơ điều đó v́ anh không bao giờ là một thằng hèn đâu, dù có thể có nhiều điều xấu khác.

Nhưng nếu em không chấp nhận,. Trước mắt có hai giải pháp mà em và anh đều đă nói ra. Một là chúng ta chia tay một cách tự nguyện. Hai là chúng ta vẫn sống chung nhưng mỗi người bộc lộ đầy đủ tự do của ḿnh và người kia không ngăn cản, can thiệp.

Đó là điều khái quát nhất. Dĩ nhiên không có cách nào dễ dàng cả, trong việc lựa chọn và cả trong những ǵ sẽ xảy ra sau này, lâu dài, sau lựa chọn đó.

Dù sao bước ngoặt này khá rơ ràng và tỉnh táo dù trong việc này có lúc không thể nào rơ ràng và tỉnh táo được. Không có lư trí đơn thuần ở đây mà là lư trí cộng t́nh cảm, cộng xúc cảm, cộng đột biến và cộng cả sự điên rồ nữa.

Viết cho em trong lần kỷ niệm ngày sinh này không phải là lời chúc tụng đẹp đẽ nhưng là lời chia sẻ trách nhiệm cần thiết nhất trong thời điểm này. Em là kẻ muốn trung thực tới cùng. Anh cũng không khác hơn."

 

"  Em trong tôi  [ Quà sinh nhật cho vợ hiền ]

Em trong tôi. Cô bé nghèo nàn trong một gia đ́nh đông đúc, công việc cực nhọc, trách nhiệm nặng nề đè lên đôi vai gầy bé nhỏ, ít cảm thông, ít t́nh thương suốt những năm ấu thơ dài lê thê không tan trong hồi ức.

Em trong tôi. Cô sinh viên cô đơn vừa đi học vừa đi làm, đôi mắt mơ màng sau cặp kính cận thị, đă cùng tôi chia sẻ nỗi hoang vu của phận người, trong những góc quán café mờ ảo gỉa tạo, trên những con đường rợp bóng cây Sài G̣n, đă sẵn sàng từ bỏ tất cả gia đ́nh, bạn bè để cùng tôi đi tới chân trời góc bể, với những giấc mơ xanh trong cuộc đời cháy nắng.

Em trong tôi. Người vợ hiền ngoan lo cho chồng từng điếu thuốc lẻ, từng cơn đau dài, từng chuyến đi xa, từng cơn phẫn nộ, từng nét ưu tư, từng thoáng mỏi nản, từng bước nhọc nhằn trên nẻo đường dài của con người đă lựa chọn "tự do hay là chết".

Em trong tôi. Người mẹ yêu thương của hai đứa con với bao cay đắng ngọt bùi từ lúc hoài thai cho đến tuổi trưởng thành, không kể xiết những ḍng nước mắt chan ḥa rửa sạch trên mặt con vết hoen của một quăng đời khổ lụy.

Em trong tôi. Niềm mê say vô cùng của một người nữ tận hiến cả tâm hồn thể xác cho một cuộc đời chung gia đ́nh bé nhỏ mà lớn lao hơn tất cả.

Em trong tôi. Nỗi ghen tương điên rồ không nhận ra, không thể chia sẻ với bất cứ ai t́nh yêu, người yêu đă trở thành lẽ sống.

Em trong tôi. Nỗi xót xa dày ṿ giữa yêu thương và ghét bỏ. Giữa t́nh nghĩa vợ chồng, giữa êm dịu và sục sôi, giữa đoàn tụ và ly tan gần kề trong gang tấc.

Em trong tôi. Phải chăng bài thơ cất lên nhưng không c̣n nhạc điệu, đôi cánh mềm không c̣n đủ sức lướt một đường bay?

Em trong tôi. Xin thôi những lời đắng cay, những ràng buộc trần gian đă phủ mù sương lên tâm hồn.

Mỗi người uống nuốt số phận ḿnh. "

 

 

Xem tiếp Phần 2, Chương 37 - 42

trở về MỤC LỤC

 

 

 

 

 

 

 

art2all.net