tiêu dao bảo cự

Rải rác tháng năm

 

 

Ai c̣n là tôi?

 

Ôi cơn đau ngh́n năm trở giấc

Tôi vẫn là một ḿnh không nguôi

Nhức buốt trong từng giọt máu hơi thở chân lông thớ thịt

Vô biên nào cho tôi trốn chạy

Can đảm nào cho tôi đối mặt bản thân

 

Tôi một ḿnh kinh hoàng quằn quại

Tôi giữa vô cùng

              Giữa ngh́n trước ngh́n sau

                          Giữa người người lớp lớp

 

Tôi khát khao hơn sa mạc

Tôi rỗng không hơn hư vô

Tôi chết giấc trong quan tài thịt xương bé nhỏ

 

Tôi là tôi không có em không có ai

Bước chân dài nào đưa tôi xa tôi

Mắt đui mù nào che tôi không thấy tôi

Tim óc nào tê điếng lẩn ḿnh mất tích trong tôi tối tăm

 

Tôi là tôi đau thương

            Tôi là tôi cô đơn

                   Tôi là tôi kiêu hănh

                             Tôi là tôi điên rồ

Tôi là tôi ngất ngư choáng váng

 

Tôi chỉ là tôi

Ai c̣n là tôi

 

 

 

Đoản ca trại giam và trường học.

 

1* Các em đứng ở ngoài kia, áo xanh áo đỏ áo hồng. Trời cuối đông không mưa, gió heo may thoang thoảng chớm vị mùa xuân trở ḿnh. Tôi đứng ở đây nh́n các em, qua một hàng rào song sắt, qua một tường thành mọc đầy thép gai rét ẩm, qua một ao hoa bèo hoa súng bùn lầy, đến con đường các em đang đứng. Tôi không nghe thấy ǵ nhưng tôi biết chắc các em nói chuyện vui đùa, chuyện học tṛ, chuyện t́nh yêu, chuyện người này kẻ khác. 

2* Tôi nh́n thấy và nghĩ về các em một cách thật sôi nổi và lặng thinh. Chắc chắn các em không hay biết ǵ. Chắc chắn các em không hề nghĩ tưởng rằng tôi có mặt. Khoảng không gian ngăn cách tôi và các em có như một t́nh cờ vô nghĩa. Chỉ có sự xôn xao từ tôi khởi đi rồi mất hút trong vùng gió hắt hiu. Tôi thấy ḿnh chôn chân và mọc rễ ở đây, sau hàng chấn song, và tầm mắt, tầm nghĩ tưởng vươn đi như một khát vọng. Áo và tóc của các em rung rinh uyển chuyển như áo và tóc cô bé tôi yêu, như áo và tóc bao nhiêu đứa bé gái khác đang đi trên đường phố. Tôi không được nh́n gần mặt nhưng tôi thấy rơ các em mắt sáng môi hồng, các em dáng thanh mai dịu hiền. 

3* Sau lưng các em là ngôi trường học xinh xắn, gọn gàng, cửa sổ sơn xanh, bờ tường quét vôi trắng. Tôi không nghĩ đó là trường Đồng Khánh, Quốc Học, Bồ Đề, Nguyễn Du. Tôi chỉ nhận ra ngôi trường thấp thoáng sau hàng phượng vĩ xanh mầu lá thắm, nơi các em đang b́nh an trong tuổi thơ, nơi tôi đă b́nh an một tuổi thơ thuộc về quá khứ.  

4* Các em đứng đó rồi các em vô t́nh bỏ đi khuất sau một dăy phố. Tôi chợt thấy ngơ ngác bàng hoàng. Tôi chợt thấy mất đi thật thảng thốt bóng dáng của một thương yêu hạnh phúc vô vàn. Ngôi trường vẫn lặng lẽ, con đường vẫn im trôi không lời không tiếng. 

5* Người lính gác ra đứng tiểu ở bờ tường thép gai khi tôi vừa mất các em ở ngoài tầm mắt chới với. Tôi quay mặt vào bên trong, ánh sáng bóng tối nhập nḥa chập choạng. Mười mấy người ốm yếu xanh xao nằm ngồi lố nhố im hơi không cười không nói. Có phải chúng tôi vào đây để các em được vui đùa ca hát. Có phải chúng tôi la liệt ho hen trên sàn nhà ẩm ướt để các em được cắp sách bước chân chim sẻ đến trường.

6* Chung quanh các em, chung quanh chúng tôi, chung quanh chúng ta là biên giới rừng núi băi cát thép gai sắt máu khói lửa, không như đường dấu cộng các em vẽ trên bản đồ. Quê hương không c̣n là b́nh nguyên xanh tươi, thành phố phồn hoa, cao nguyên hiền lành, sông ng̣i quanh co trù phú. Quê hương đă mọc đầy loài dây leo mắt gai lởm chởm, quê hương là trận địa tàn sát đồng bào, quê hương là bar- restaurant xanh vàng đỏ tím. 

7* Các em là người Việt, chúng tôi là người Việt. Các em ngây thơ vui đùa, chúng tôi tù đày cằn cỗi. Rất ít kẻ tự nguyện làm phân bón một cách khôn ngoan sáng suốt.

Tôi rời chấn song và viết những điều này bên cạnh mấy thùng nước tiểu bốc mùi khai nồng nặc.

8* Mỗi sáng mỗi chiều tôi vẫn tiếp tục ra đứng ở cửa sổ vịn song sắt và không ngớt nghĩ tưởng về các em. Liên hệ giữa tôi và các em trở nên keo sơn thắm thiết khó ḷng dứt bỏ. Tôi vẫn tự coi ḿnh như một người anh dù thực sự tôi hơn các em không bao nhiêu tuổi. Tôi đă mất tuổi thơ, đă trưởng thành, đă trở nên già, nên cằn cỗi trên nhiều phương diện. Chỉ có nhiệt t́nh là vẫn c̣n nhưng thật trầm, thật thao thức. 

9*Tôi vừa nh́n các em qua h́nh dây thép gai ô vuông méo mó dựng trên bức tường rêu mốc loang lổ. Buổi sáng các em đi học về lẻ loi một vài người, mỗi bước chân các em di chuyển qua một ô vuông thép gai chiều ngang trong khi những ô vuông chiều dọc vẫn tiếp tục đan lên  các em thành đường hằn gai nhọn qua đầu qua thân qua ngực. Tôi nh́n các em như người thợ vẽ nh́n bức chân dung có gạch ô vuông để vẽ lại, nhưng ô vuông của tôi th́ xô lệch gai nhọn rét rỉ, nhưng chân dung của các em th́ hiền ḥa, th́ tuổi trẻ, th́ b́nh an hiếm hoi của quê hương.

10* Tôi nh́n các em qua phạm trù của tôi, thứ phạm trù thuộc loại ô vuông thép gai và lỗ tṛn ổ khóa. Trước mắt tôi không c̣n khoảng không trong suốt để nh́n thẳng nh́n rộng nh́n xa nh́n dài. Chỗ đứng của tôi không có cơ hội để nh́n gần nh́n sát nh́n sâu vào môi vào mắt vào châu thân.

Quê hương đă dành cho tôi, cho nhiều người khác chỗ đứng mới. Tôi muốn xứng đáng, quả thật xứng đáng với chỗ này tù đày rách rưới. Các em biết không?

11* Buổi sáng vẫn c̣n mùa đông thật cuối, thật sau cùng. Ngọn gió heo may đă giảm bớt chất nồng vị buốt và mùa xuân khởi lên thật mong manh đâu đó. Các em xuất hiện ở cổng trường, tiếng cười đùa bay lên thật cao thật xa thật trong suốt. Tôi thấy ḿnh đau nhói ở ngực ở tim ở linh hồn xác thịt. Niềm đau nào chợt đến thấm vào tôi như nước đi vào cát khô sa mạc, mà tha thiết mà nồng nàn mà nhức nhối mà ham mê. Tôi yêu các em biết chừng nào.

12* Quê hương chỉ c̣n có tuổi trẻ. Tuổi trẻ đang vỡ bờ nơi các em và hiện tại tương lai đang đưa các em vào nơi lâm nguy vô phương cứu chữa. Căn bệnh đă tràn lan khắp nơi với hàng trăm thứ vi trùng bên ngoài bên trong chia nhau đục khoét. Chúng tôi đă nỗ lực để tự cứu và thề sẽ đi đến cùng đường dù bằng tù đày xương máu.

 

 

 

Giọt nắng trên vai em

 

 Quán  café nào cũng buồn

Khi tôi một đời lang thang phố thành rừng biển

Và giọt nắng trên vai em

Và giọt nắng trong hồn tôi

Và dáng em liễu thơ mềm non mới lớn

Áo lụa hiền trôi buông trên thân tơ

 

Tôi đốt sáng chiều trong khói thuốc

Tôi d́m tháng ngày trong chất đen mê si sáng rỡ

Robusta Arabica Chary Namoza

Tôi cúi đầu tôi ngẩng mặt

Mắt em cười răng khểnh đong đưa chao chùng tưởng nghĩ

 

Nhạc buồn thinh không  nhạc trời mênh mông

Nhạc vời hư không nhạc trầm long đong

Tôi đóng đinh tôi mải mê trên ghế nhỏ

Chỉ có tôi chỉ có em

Chỉ có cuộc t́nh không tên đâm chồi nở nụ

 

Tôi bỗng quên ngh́n xưa

Tôi bỗng quên ngh́n sau

Tôi quên cả vùng hư vô một đời tôi đói khát

Nhưng tôi luôn một ḿnh lênh đênh giữa phố đông người

Nhưng tôi luôn một ḿnh ch́m quên trong quán café

Và giọt nắng trên vai em

Mở ra trời im khuya không trăng sao

 

 

 

 

Rất một ḿnh

trên đường phố Sài G̣n

 

 

 * Sáng hôm nay

Rất một ḿnh trên đường phố Sài G̣n

Mưa mùa hạ

Không đủ mát ḷng lữ khách

Vỉa hè bồng bềnh bước chân

Kính đen không thấy rơ mặt người

Một quán vắng

Ly bia vàng

Thuốc lạc đà

Nhạc rất tồi

Buồn hư vô buốt gía

 

 

* Tôi ở đó

Rất một ḿnh giữa phố xá Sài G̣n

Người gặp người như nh́n cỏ cây gỗ đá

Tôi bỏ lại tất cả

Một vợ một con

Gia đ́nh bằng hữu

Bước mênh mông trên hè phố đông người

Trong  một thoáng vô cùng

Đời đă chết giữa hai bờ tuyệt vọng

 

* Sáng hôm nay

                            Tôi đam mê

Rất một ḿnh trên đường phố Sài G̣n

Hạnh phúc tuyệt vời

Tôi cập bến hư không

 

 

 

 

T́nh xưa

 

  

Tháng năm xa xôi ấy

Thuở mới vào đời

Chàng trai trẻ lạc loài trên thành phố lạ

Em nh́n tôi qua hoa hướng dương

Một thoáng xao ḷng

 

 Trăng ban mê lộng gió bời bời

Em úp mặt vào ngực tôi như vào mênh mông

Tôi ngợp trong tóc em rừng cây bát ngát

Nụ cười trăng sáng

Nụ hôn đầy hương hoa

Ngọn suối hoang dă nào đă soi bóng

Con đường rừng cao su trùng trùng nào

                                         c̣n in dấu chân ta

Và ta đă đi qua đời nhau như gió thoảng

 

 

Thời gian

Cuộc đời

Thoáng nhớ và xa quên

Gặp lại nhau

Không chút ngỡ ngàng

Như đă từng chờ đợi

Trở lại đường xưa

Đi bên nhau ḷng bâng khuâng

Hai mươi năm chảy dồn tiếc thương oán hận

Khuôn mặt em vương màu thời gian.

Nhưng nụ cười xưa vẫn hương hoa trăng sáng

C̣n ǵ trong nhau

C̣n ǵ xưa sau

Mà không thể có nụ hôn ngày gặp lại

 

Ta chia tay

Có phải như giữa hai người t́nh xưa

Mà  không gió không trăng không nước mắt

 

Hướng dương rực vàng đường xa em

Ta ngẩn ngơ khi trời chiều sắp tắt

T́nh xưa nào rồi cũng xa quên

Thái dương

ch́m và hướng dương cũng sẽ tàn phai

 

 

 

 

Đêm Noel

                         

Tôi đi giữa thành phố bốn triệu người

Một ḿnh

Sao không với người thân yêu

Em ở đâu

Hỡi người yêu một thoáng

Em đă mất tăm giữa biển người xa lạ

 

Đâu người thân yêu

Tôi vẫn đi một ḿnh

Bên đường phố hào hoa ánh điện

Một góc buồn mẹ ǵa thắp đèn dầu đốt ḷ than chiên bánh

Ai mua ?

Trước cửa hàng ăn sang trọng

Em bé bán thuốc lá vẫn kiên gan chờ đợi

Lăi mấy đồng ?

 

Tôi đi măi trên thành phố đông

Chàng trai cô gái dắt tay khoác vai ôm eo

Hạnh phúc tràn trong mắt

Quần áo mới

Đủ kiểu đủ màu

Diễu ngược xuôi không dứt

Trong quán café bên ngả tư đường

Tôi ngồi nh́n ḍng thác người chuyển động

Xa lạ

Như hai mươi năm trước đây tôi vẫn ngồi một ḿnh

Xa lạ giữa đám đông 4 triệu người

 

Ánh mắt cô gái nh́n chàng trai

Giống người yêu tôi một thời

Đă qua

Bao người tôi yêu trong một thời trẻ tuổi

Có c̣n ai trong đêm nay

Trong thành phố này

Sao không gặp?

Sự lạ tôi mong chờ không xảy ra

 

Tôi băng ngang đường

Những chiếc xe phóng vào tôi sấn sổ

Tôi đi ngang nhà thờ Đức Bà

Một biển người tụ tập

Đèn điện ngôi sao nhấp nháy

Cửa sắt nhà thờ nặng nề c̣n đóng âm u

Tôi đi vào công viên

Các cô gái đêm sán lại gần

               hỏi anh có chơi không

Trên ghế đá ngày xưa

               tôi ngồi với người yêu khuya vắng

Một cặp t́nh nhân đang hôn nhau

 

Tôi đi ngang qua các rạp ciné, vidéo, nhà hát

Phim Tàu, nhạc Rock, người xếp hàng

Không có ai cùng tôi

 

Tôi trở về nhà

Muốn ghé vào quán rượu

Uống cho thật say

Quán đóng cửa

 

Tôi soi ḿnh trong gương

Mệt mỏi và xa lạ

Tôi vào pḥng tắm

Trần truồng và xa lạ

Tôi nằm lên giường

Tự nằm trong quan tài - nỗi cô đơn định mệnh

Tôi chôn tôi

 

 

 

Lời cuối ?

                   

Ta muốn nói lời cuối

Có cần phải nói lời cuối ?

Dù là lời cuối của t́nh yêu

Con đường bồng bềnh

Dưới trời sao

Giữa ngàn thông

Và hương đêm thân quen

Đường dài đến hư không

Tay trong tay

Ta muốn tiễn đưa nhau hoài mà không bao giờ từ biệt

Cũng như câu chuyện đă bắt đầu

Và sẽ không bao giờ kết thúc

Nhưng em đă xa rồi

Tôi một ḿnh đi tiếp con đường

Đến  hư không

Đêm lạnh vô cùng

Tôi một ḿnh giữa ngàn thông

Em vẫn trong tôi

Th́ thầm lời cuối

Lời cuối là lời không nói

Chỉ một nụ hôn thầm

Êm mượt mà hương đêm

 

 

 

Âm vang lời cuối

 

 

Tôi một ḿnh trở lại con đường

Em  và tôi đă đi trong lần từ biệt

Bước chân âm vang

Từ quá khứ

Lời em nói, tiếng em cười, nụ hôn thầm trong đêm

 

Bóng tối chở che

Ngă ba đường ngần ngừ không chọn rẽ

Những biệt thự âm thầm lặng lẽ

Lắng bước ta đi tiếng hát của t́nh nhân

 

Hương đêm nào thân quen

Trăng sao nào lấp lánh

Ngàn thông nào xôn xao

Cuốn theo lời cuối

Vạn dặm đường khuất nẻo cuối trời Nga

 

Người xa

T́nh xa

Em vẫn bên tôi một ḿnh đổ bóng

Đường dài

Đường đời

Mênh mông

 

Vẫn đêm lạnh vô cùng

Tôi một ḿnh đi tiếp con đường

C̣n âm vang lời cuối

Đêm huyền thoại

Vọng măi về hư  không.

 

 

 

 

 

Ngh́n trùng xa cách

 

 

Nỗi đau dài diệu vợi

Thấm đẫm cả hồn tôi

Sau ngh́n trùng xa cách

Chia tay là hết rồi ?

 

 Phải chăng ḷng đă khác

Sao ta thoáng ngậm ngùi

Muốn nói lời trách móc

Ư nghẹn ngào trên môi

 

Một ḿnh, một ḿnh thôi

Con đường xưa vẫn đó

Trăng sao vẫn đầy trời

Mà hương thơm đă tắt?

 

C̣n ǵ cho hôm nay

C̣n ǵ cho mai sau

Trong ngh́n trùng xa cách

Thấm một nỗi đau dài.

 

 

 

 

 

Trong ánh sao bay

 

 

Sau ngh́n trùng xa cách

Vời vợi hai phương trời

Lời  gởi đi tan theo sóng gió

Hay tan vào quên lăng của đổi thay?

 

Dù một phương vẫn nhớ

H́nh ảnh nào đă khắc thấu hư không

Không tan

Không bao giờ mất

 

Rồi một lần gặp lại

Em vẫn như xưa

Trong thân quen gần gũi

Và em cũng đă khác xưa

Không c̣n "đầu quay" điên đảo

Tôi thù ghét đầu tỉnh táo

Tôi muốn măi "đầu quay"

 

Nhưng trên đường trăng

Em lại trở về huyền thoại

Giọng cười trẻ thơ măi măi không ǵà

Từ biệt em

Tôi đi về dưới trăng

Gió và sao bay đầy trời

Mây đứng lại

Tôi ngược ḍng sao bay

Về không có em

Em đă vào trong ánh sao bay.

 

 

 

 

Đêm Cần Thơ

 

 Đêm Cần Thơ

Trăng nḥa vào trong mắt

Thơ em buồn như sao

Ch́m vào đêm sâu

Thơ em nồng nàn ngọn gíó

Ruổi dọc đường phố khuya

Bạn bè gặp nhau sóng vỗ

Xôn xao

Anh như mây hào phóng

Tan vào trong vắt

Đêm Cần Thơ

 

Em là ai

Loài gỗ quư ẩn  trong rừng già

Cho người ngậm ngải

Sướt xương da

Em tỏa hương khi đă tan thành khói

Nhận hương em là nhận nỗi  hao ṃn

Anh cũng xin đốt ḿnh thành ngọn lửa

Trong bàng hoàng ta cháy hết đau thương

 

Đêm Cần Thơ

Bạn bè tụ hội

Chén rượu quay ṿng

Chạm môi vào lửa

Vai sát vai t́nh rợn ngợp trời xanh

Tiếng đàn anh thê thiết

Chuyện cũ mười năm mưng nhức

Vỡ ̣a

 

Đêm Cần Thơ

Anh và em đều lạc lối

Khoảnh khắc lóe sáng giữa đời

Em nồng nàn ngọn lửa

Tiếc chi không hiến ḿnh

Cho ngắn ngủi đêm sâu

 

Đêm Cần Thơ

Tàn thành buổi chia tay

Em đă tan thành hương khói

Chuyến đ̣ ngang

Sóng nước lao xao

Trong căn nhà nhỏ xóm chài

Tiếng đàn anh căm giận

Ta trải ḷng ra

Chưa chia tay mà đă chờ ngày gặp lại

 

 

 

 

Trăng em

 

Tôi chạy cuồng trong trăng

Những cặp t́nh nhân ôm nhau trên đường trăng

và bóng tối

Trăng sáng nhưng ḷng tôi không lấp lánh

Trăng lạnh và ḷng tôi mênh mang

Tôi chạy cuồng đi t́m em

Tôi muốn ôm hôn tất cả những người con gái

Nhưng tôi xa lánh mọi người

V́ em xa tôi

 

 

 Tôi tiếc đă không hôn em

Trên bến bờ sáng nào mờ sao và lộng gíó

Nên bây giờ thiếu một nửa men say

Thư em ngắn quá

Tôi đọc hoài không đả khát

Tôi đọc hoài không nguôi ngoai

       

 Tôi chưa bao giờ uống rượu một ḿnh

Nhưng đêm nay 

Ngồi với chén rượu và trăng suông

Rượu không làm ḷng tôi đủ ấm

Khói thuốc không làm bớt gíá băng

Mà trăng th́ cứ nói về em không ngớt

Mà trăng th́ cứ nhận ch́m tôi chết ngợp

 

Bao lâu rồi tôi đă quên tôi

Bao lâu rồi tôi đă quên em

Chuyện đời thường với bao tṛ dơ bẩn

Chuyện đời thường điêu ngoa và khốn nạn

Tôi quay cuồng tôi mất cả trăng em

 

Trăng và em

Những đêm trăng với em

Nụ hôn trăng vội vă

Cháy ḷng tôi suốt một nỗi đời dài

Em biết không.     

 

 

 

 

Cập bến hư vô

              

Trời không muốn tắt

Chiều chầm chậm trong thung xanh

Thông vẫn đứng từ ngàn năm câm lặng

Núi vẫn in h́nh lên trời hoàng hôn

 

Cánh chim lẻ bay hoài không mỏii

Ta ngả ḿnh trên mặt đất hoang sơ

Đời để lại bên kia thành phố nhỏ

Em trong ta tan loăng cuối trời chiều

 

Ta một ḿnh cập bến hư vô

 

 

 

Không có em (1)

 

 

Lời hẹn thề đă bay tan trong gió

Tôi t́m em những nơi em đă qua

Một ngày nào đó, một nơi nào đó

Tôi t́m em giữa chốn bao la

 

Trong ngọn gió biển vị mặn này không có em

Trong tiếng sóng vỗ triền miên này không có em

Trong muôn triệu ánh sao nhấp nháy không có em

Trong những cặp t́nh nhân trên cát này không có em

Trong những bước chân một ḿnh nơi thành phố biển này

không có em

Trên chiếc giường nhỏ đơn sơ [nơi em đă nằm]

không có em

Bên cánh cửa sổ lúc hừng đông [nơi em đă ngồi]

không có em

 

Một ngày nào đó, một nơi nào đó

Tôi t́m em những nơi em đă qua

Lời hẹn thề  đă bay tan trong gió

Tôi t́m em giữa chốn bao la

 

 

 

 

Không có em (2)

 

Không có em trong vườn cây tĩnh lặng

Không có em trong gió nắng xôn xao

Không có em trong mưa chiều tầm tă

Không có em trong hương hoa ngạt ngào

 

Không có em trong đất trời nhớ tiếc

Không có em trong ḍng thư thét gào

Không có em trong nỗi đau quằn quại

Không có em trong trang thơ rạt rào

 

Không có em giữa những ḍng bút chiến

Không có em trong cuộc đấu với uy quyền

Không có em trong vết thương vừa tóe máu

Không có em khi đối mặt với đê hèn

 

Em ở đâu

Em ở đâu

            Nơi ngh́n trùng xa cách

 

Nơi không có em là nơi em có mặt

Nơi không có em là nơi em nồng nàn nhất

Anh có em mà vẫn vô cùng khao khát

Bởi không sao uống cạn hết suối nguồn em.

 

 

 

 

 

 

Bày tỏ

 

 

Ngôi  sao  nhỏ  như  một lời  thánh thiện

   Xóa  tan  đi  những  ước mộng điên rồ

   Ta siết nhẹ  giữa  ṿng tay ảo ảnh

   Thấy  một ḿnh  chới với  giữa hư vô

 

          Em thanh sạch  như  một  trời nắng gió

          Ta  mây buồn  rợp  bóng  xuống trần gian

          Suốt  một kiếp  ta  không  lời  cầu nguyện

          Dù tai ương dội xuống đến hoang tàn

 

                 Em  vời xa  như  một  vùng  cố  quận

                 Ta  lâng lâng  kẻ phiêu  lăng  quay  về

                 Ta  chỉ  đứng  bên này  bờ  hiu  quạnh

                  Phố  nhỏ  âm  thầm  chối  bỏ  bước si mê

 

                         Ta  trải  hồn ra  tận  cùng  hố  thẳm

                          Em  nhẹ  nhàng bước tránh  vực trào  sôi

                          Kẻ  cuồng si  đă mất  lời  điên dại

                          C̣n trong ta một nỗi  nhớ  bồi hồi

 

 

 

 

Ngôi sao nhỏ

 

 Giữa tiệc rượu

 Câu chuyện tràn hơi men

Tôi chỉ thấy đôi mắt em hay cười hiển hiện

Tôi đi ra đường đêm

Cuối chân trời một ngôi sao nhỏ im ĺm

Như em xa xôi khó hiểu

 

Sông buồn như một cánh tay êm

Quàng thành phố nhẹ bâng mờ sương khói

Những đường khuya ta đă đi không mỏi

Gió và cây đều thăm thẳm vào đêm

 

Ta đi bên nhau như lời t́nh tự

Không nói đến t́nh yêu

Không phải là t́nh yêu

Mà sao xa ngân lên khúc nhạc xanh đằm thắm

 

Tôi đi măi đến chân trời có ngôi sao nhỏ

Quên cả vầng trăng mới lên

Đang soi một ḿnh tôi trên đường thăm thẳm vào đêm

 

 

 

Em trong tôi 

( Quà sinh nhật cho vợ hiền )

 

Em trong tôi. Cô bé nghèo nàn trong một gia đ́nh đông đúc, công việc cực nhọc, trách nhiệm nặng nề đè lên đôi vai gầy bé nhỏ, ít cảm thông, ít t́nh thương suốt những năm ấu thơ dài lê thê không tan trong hồi ức.

Em trong tôi. Cô sinh viên cô đơn vừa đi học vừa đi làm, đôi mắt mơ màng sau cặp kính  cận thị, đă cùng tôi chia sẻ nỗi hoang vu của phận người, trong những góc quán café mờ ảo gỉa tạo, trên những con đường rợp bóng cây Sài G̣n, đă sẵn sàng từ bỏ tất cả gia đ́nh, bạn bè để cùng tôi đi tới chân trời góc bể, với những giấc mơ xanh trong cuộc đời cháy nắng.

Em trong tôi. Người vợ hiền ngoan lo cho chồng từng điếu thuốc lẻ, từng cơn đau dài, từng chuyến đi xa, từng cơn phẫn nộ, từng nét ưu tư, từng thoáng mỏi nản, từng bước nhọc nhằn trên nẻo đường dài của con người đă lựa chọn "tự do hay là chết".

Em trong tôi. Người mẹ yêu thương của hai đứa con với bao cay đắng ngọt bùi từ lúc hoài thai cho đến tuổi trưởng thành, không kể xiết những ḍng nước mắt chan ḥa rửa sạch trên mặt con vết hoen của một quăng đời khổ lụy.

Em trong tôi. Niềm mê say vô cùng của một người nữ tận hiến cả tâm hồn thể xác cho một cuộc đời chung gia đ́nh bé nhỏ mà lớn lao hơn tất cả.

Em trong tôi. Nỗi ghen tương điên rồ không nhận ra, không thể chia sẻ với bất cứ ai t́nh yêu, người yêu đă trở thành lẽ sống.

Em trong tôi. Nỗi xót xa dày ṿ giữa yêu thương và ghét bỏ. Giữa t́nh nghĩa vợ chồng, giữa êm dịu và sục sôi, giữa đoàn tụ và ly tan gần kề trong gang tấc.

Em trong tôi. Phải chăng bài thơ cất lên nhưng không c̣n nhạc điệu, đôi cánh mềm không c̣n đủ sức lướt một đường bay?

Em trong tôi. Xin thôi những lời đắng cay, những ràng buộc trần gian đă phủ mù sương lên tâm hồn.

Mỗi người uống nuốt số phận ḿnh. "

 

 

 

 

Một thoáng đời

 

Tôi t́m em trên con đường xưa em đă ở

Con đường tôi chưa bao giờ đi qua

Và số nhà em viết trong thư

Tôi đă quên trong mù khơi quá khứ

 

Nhưng tôi biết con đường này em đă đi về mỗi ngày

            Từ thuở học tṛ với ước mơ con gái

Mỗi tuần mỗi tháng mong đợi thư tôi

            Và đêm đêm mơ những giấc mơ nồng nàn ân ái.

 

                          Tôi hỏi thăm từng người

                          Hiếm hoi người cũ

                          Tôi hỏi thăm từng nhà

                           Nhiều nhà đổi chủ

Ba mươi năm đă trôi qua trên hành tinh

Ba mươi năm đă trôi qua trên đất nước

               chiến tranh và ḥa b́nh khốn khó

H́nh ảnh em trong tôi vẫn nguyên vẹn tự ngày nào.

 

 

Tôi t́m em trên các khuôn mặt bé thơ

Tôi t́m em trên các khuôn mặt học tṛ con gái

Tôi t́m em trên các khuôn mặt thiếu phụ hao ṃn

Tôi t́m em trong các ngôi nhà

                                       c̣n dáng xưa quá khứ

 

                                       

Em đă mất tăm vào cát buị thời gian

Chỉ có tôi lang thang một ḿnh trên thành phố lạ

Thấy đời người trong một thoáng chao nghiêng.

 

 

 

 

 

Nỗi niềm

 

            Tôi t́m em giữa đêm mưa

Như một nỗi niềm không thể khác

Không một phút nào cho riêng em và tôi

Em luôn giữa mọi người

Vội vàng tất bật

Chỉ có mối đồng cảm

Là rất riêng giữa hai ta

 

                   Trong thẳm sâu của đời  quá khứ

                   Em đă rọi vào tôi niềm đau của phận người

                   Giữa thành phố triệu người xa lạ

                   Em ánh lên trong tôi niềm thân thiết nồng nàn

                                        

                                          Buổi sớm chia tay em

                                         Chỉ nói được nửa lời  xúc động

                                         Thành phố đầy gíó băo

                                         Đường ngập tràn xác lá cây

                                                                                            

Mưa quất vào mặt tôi những đường lạnh gíá

Tôi mới biết rằng đang xa em

Một lần gặp nhau chưa biết đến bao giờ

  

Trên đường xa em

Điếu thuốc "con mèo đen nhỏ" em tặng tôi

Cháy măi lên khuôn mặt em với nụ cười răng khểnh.

 

 

 

 

Những đoản khúc

trong bản trường ca

 

 

1*  T́nh yêu đâu nơi môi hôn

      T́nh yêu đâu nơi đầu mày cuối mặt

      T́nh yêu đâu nơi gối chăn mải miết

      T́nh yêu ch́m trong im sâu

 

2*  Khi anh nh́n em thẫn thờ trước cửa

      Khi anh nh́n em thất thểu đi về

      Khi anh nh́n em thâu đêm vất vả

      Khi anh nh́n em nước mắt lưng tṛng

      T́nh yêu nhói như cơn đau

 

3*  Khi em nh́n anh ngập tràn quá khứ

      Khi em nh́n anh chập chờn tương lai

      Khi em nh́n anh ngổn ngang hiện tại

      Khi em nh́n anh thổn thức tủi hờn

      T́nh yêu buốt như cơn đau

 

4*  Khi em mua cho anh điếu thuốc lá lẻ

      Khi em nhổ cho anh mấy sợi tóc sâu

      Khi em lau mặt anh bằng chiếc khăn nồng ấm

      Khi em vá cho anh chiếc áo cổ sờn

      T́nh yêu mặn đầm muối biển

  

5*  Khi anh dắt cho em chiếc xe đạp lên dốc

      Khi anh xoa bóp cho em cơn đau nhức cơ thân

      Khi anh ủ cho em đêm khuya lạnh gíá

      Khi anh hát cho em nghe những bài t́nh ca xưa cũ

      T́nh yêu nồng nàn ngọn lửa

 

6*  Khi ta nh́n nhau im lặng

      Khi ta ngoảnh mặt quay đầu

      Khi ta nh́n về hai phía

      Khi ta bên nhau cô đơn

      T́nh yêu quặn thắt cơn đau

 

7*  Khi ta đi bên nhau dưới cơn mưa

      Khi ta cùng ngóng trông thư con nơi xa

      Khi ta thức cùng nhau nửa khuya mất ngủ

      T́nh yêu ngọt đắng café.

   

8*  Ta đă trong nhau tận cùng ước vọng

      Ta đă trong nhau hết nỗi đau đời

      Ta đă uống chung cạn ngàn chén đắng

      Ta đă bay lên chín tầng mây trắng

      T́nh yêu ngân nga

 

9*  T́nh yêu đâu nơi lời yêu thương

      T́nh yêu đâu nơi ḍng thư rạo rực

      T́nh yêu đâu nơi h́nh hài quấn siết

      T́nh yêu ch́m trong im sâu.

 

 

tiêu dao bảo cự

art2all.net