Trạch An -Trần Hữu Hội

 

BẠN GI

 

 


- i trời, my đi đu lu nay?

Đang cặm cụi chăm tỉa cho chậu mai dự định sẽ đem vo chưng trong phng khch mấy ngy tết, bất chợt Phc xuất hiện trước mặt. Tấn trợn trn mắt hỏi, cn Phc th nở nụ cười lm sng ln gương mặt khắc khổ nhăn nheo.

Gần ba mươi năm rồi, từ ngy hắn bỏ nơi ny ra đi, ni với Tấn l trở vo trong Si gn hay đu đ, tm một cuộc sống dễ dng hơn bởi hắn đ qu chn ci chốn rẫy nương nắng gi ny.

Cả hai cng sinh ra từ Quảng Trị, một tỉnh miền Trung gip ranh với vĩ tuyến 17, nơi con sng ngăn chia hai miền Nam Bắc. Sự kiện lịch sử ny xảy ra hai năm trước khi cả hai cho đời, khng phải sinh ra cng một nơi. Tấn ở huyện Triệu Phong, một vng la gần biển, cn Phc ở Cam Lộ, một huyện vng cao.

Chiến tranh lin min v rồi năm 1972, khi phe bn kia tấn cng vo tỉnh lỵ ny, họ chạy vo Huế, rồi Đ Nẵng, ở trong những trại tạm cư. Chuyện về lại chốn chn nhau cắt rốn ngy cng xa vời, vả lại rồi cũng đạn bom tang tc bởi chiến tranh chưa thi, nhiều gia đnh cng nhau di dn, vo khai hoang lập cư trong vng rừng ni ny, dưới sự chăm lo của một Linh Mục.

Đon xe chở họ vo đy, trong số đ c hai cậu trai, đi ngang qua nhiều nơi m chng chỉ biết đến trong những bi học Địa L. Ni đồi khe suối v những bi biển trải di ven quốc lộ lm cả hai thch th si nổi chuyện tr. Lc ny hai cậu trai vừa xong lớp chn cấp trung học.

Ba năm ngồi cng nhau nơi ngi trường tạm bợ bằng gỗ v tn được dỡ từ trại lnh Mỹ ở Cam ranh, rồi thi t ti, cả hai cng h hững khi kết quả kỳ thi được dn nơi văn phng trường: Phc đỗ hạng Bnh, Tấn km Phc, chỉ hạng Thứ. Phc vo Đại học sư phạm Si Gn, ngnh Khoa Học. Tấn ln Viện Đại Học Đ Lạt, cũng khoa sư phạm, ban Việt- Hn.

Chưa trn nin kha th biến cố 75 ập đến. Tấn khng thể tiếp tục việc học hnh, anh trở về với gia đnh. Cha đi học tập cải tạo, l lao động chnh trong nh, anh vừa đi nghĩa vụ khai hoang, thủy lợi vừa gip mẹ lm rẫy. Phc ở lại Si gn tham gia cc phong tro Thanh Nin, nghe đu l một trong những phần tử tiến bộ của đon Thanh Nin Thnh phố, c lần được tuyn dương trn bo Si Gn!

Tấn khng cn nhớ l bao lu rồi, một lần đi bun vo Si gn, nghe người quen ni l Phc lm g đ trong nh Văn Ha quận Một, anh tm đến v rồi một trận ci vả xảy ra giữa hai người m đại để l Phc trch Tấn đi bun như thế l tiếp tay với gian thương lm lũng đoạn thị trườngCn Tấn, anh bất lực khng ci lại được trước những từ ngữ, lập luận xa lạ m Phc đưa ra. Anh chỉ đơn giản muốn cho Phc hiểu rằng l khng đi bun th khng c ci g ăn, kể cả nước mắm!

Đm đ Tấn ra ga Bnh Triệu, nằm gối đầu ln ba ci bao tải đựng mỳ lt cuộn lại m hận thằng bạn, những l luận về kinh tế nghe thật chặt chẽ nhưng khng c điều no ph hợp với thực tế của cuộc sống nơi Tấn ở. Phc khng chịu nhận ra l ci đi khổ hầu như đ trn khắp nng thn.

Một hm, Phc trở về sau năm su năm, ni l từ trại giam về, khng biết sao lại lạ đời như thế! Th ra l hắn nhiệt tnh phấn đấu, nhưng lại lm việc theo cảm tnh nn giải quyết một việc g đ sai nguyn tắc, phải vo trại giam một năm v tội thiếu trch nhiệm. Giờ hắn tiếc l đ bỏ khng theo cho hết đại học!

B mẹ gi nua mừng thấy lại con, em gi hắn lấy chồng nhưng cng ở trong nh để hm sớm chăm lo cho mẹ. Đ về chốn ny th phải lm nng, hắn ra sức lm rẫy nhưng thu nhập sau khi nộp cho Hợp Tc X cn lại qu t, khng đủ ăn, vừa lm rẫy hắn vừa theo thằng em rể học nghề thợ mộc cũng chẳng nn cơm cho g, chỉ đi rừng khai thc gỗ lậu, tuy cực nhưng cũng cn c đồng vo đồng ra.

Đu dược mấy năm, hắn lại đi, lần ny hắn đi lu qu nn ai cũng đon gi đon non l hắn vượt biển hay bị tai nạn, bệnh hoạn, chết chốn no rồi. Mẹ hắn mất cũng khng biết nơi nao m nhắn tin!

Thế nhưng hm nay hắn lại về, vo những ngy cuối năm v đang đứng trước mặt Tấn!

Bn bn rượu, hai mi đầu khng cn xanh như ngy cng nhau ngồi chung ghế nh trường, hồi cng nhau vo rừng khai thc gỗ, chung chia khổ cực ở tuổi thnh nin. Tc cả hai giờ đ bạc nhiều!

Tấn ngồi nghe Phc kể lại những thng ngy hắn bỏ nơi ny ra đi, vo Si gn sống cng những kẻ khng nh.
 

oOo

 

Phc khoanh hai tay co gối, một cơn gi nhẹ lm sương đm thm lạnh, bnh tr bằng thiếc của ci qun vỉa h khng đủ giữ hơi nng, đ lạnh ngắt từ lc no! Anh ao ước c một gc nhỏ no đ, đẩy chiếc xch l vo rồi ng lưng ko một giấc qua đm. Lu nay anh kh yn ấm dưới cầu thang của chung cư Thanh Đa. Đm nay lại c đợt truy qut những người khng hộ khẩu, lm nhốn nho những kẻ v gia cư tr ngụ nơi đy, thưng th vi hm c khi cả tuần rồi đu lại vo đ, nhưng lần ny xem ra quyết liệt hơn, cả chục chiếc xe chở đm v gia cư về quận ngay trong đm.

May cho Phc v đm nay c một người khch, thăm thn nhn nằm bệnh viện Chợ Rẫy, giữ anh lại để chở b ta về sau khi thăm xong. Trở về chung cư, từ xa anh đ biết tin truy qut, anh quay lại đạp về Bnh Triệu, nơi đy l nh ga nn dễ dng cho ai muốn lẩn trnh những cuộc kiểm tra hộ khẩu.

-Nh cậu ở đu?

Tiếng b cụ bn nước hỏi, chừng đ khuya sao khng thấy Phc c ra về.

-Dạ con ở trn quận Tm, nhưng đạp xe vng ny, thỉnh thoảng mới về nh. Mấy hm ngủ lại bn Thanh Đa nhưng hm nay kẹt kiểm tra hộ khẩu!

-Gần sng rồi hay cậu cho xe vo đy, gc ny, ngủ đi rồi mai tnh. Ti cũng vo ngủ một cht.

B cụ dẹp gọn mấy chiếc ghế rồi ci lưng ln vo chi nhỏ. Trn chiếc giường hẹp, đứa chu ngoại ngy say sưa. B vn mng nhn vo rồi đưa tay xoa ln ci bụng bầu đ qu to, thở di, nhẹ nhng nằm xuống, trong lng lo lắng nghĩ đến ngy sinh của n!

Mười su tuổi, đang yn đang lnh, hằng ngy bn gnh xi trong nh Ga lu nay, mấy thng trước, thấy ci nt o chỗ rốn khng ci được b mới t hỏa, th ra n đ mang bầu bốn thng. Hỏi th n khc bảo l n thương một thằng bun gạo ở Tuy Ha, ngủ với n hai lần, hắn ni l sẽ đưa b chị vo xin b ngoại, đưa cả hai b chu ra ngoi ấy lm ăn, nh hắn rất nhiều ruộng. Từ khi biết con b c bầu, hắn cn đi bun theo những chuyến tu chợ, con b cũng yn lng. Nhưng mấy thng nay rồi khng thấy vo ra, đm no con b cũng lang thang tm ở Ga, trng từng chuyến tu chợ. Cuối cng, con b hỏi đm con bun Tuy Ha mới biết l hắn tnh nguyện đi nghĩa vụ qun sự rồi!

B cụ đ qu quen với những chuyện muộn phiền trong cuộc đời khốn khổ, cam phận chấp nhận thm chuyện dại dột của đứa chu, nhưng b lo lắm, ci bụng qu to so với vc người ốm yếu xanh xao của n!

Sau hm ấy, Phc ở lại cng b gi, mi chi của b vậy m m ấm, lại được b lo cho những bữa ăn tươm tất, b xem Phc như con. Quen với những kẻ khng nh cửa, phần nhiều ăn ni tục tằn th lỗ, thấy Phc khc xa họ, b mừng thầm trong lng, dầu sao cũng c một người đn ng gip b trong lc ny lc nọ, nhất l ngy trở dạ tới đy của đứa chu ngoại ci ct!

oOo

Phc sửa lại mấy ci bao đồ đạc linh tinh, nht gọn vo dưới ghế của chiếc xe đ rồi ngồi xuống bn b Tư. Hai cnh tay b m gọn đứa chu trai vừa sinh ba thng nay, n sẽ gọi b bằng b cố! Hnh ảnh mẹ n rn la rồi tht ln, trợn trn hai mắt, tay chn bung thỏng trong c đm trở dạ kinh hong đ lm b rơi nước mắt. Đứa b cất tiếng khc khi vừa lọt ra ngoi cũng l lc mẹ n tắt thở.

Khi Phc đạp cuốc xe cuối trở về th con b trở dạ rn rĩ, anh qun mnh l đn ng, chạy ra nơi đm đng người chờ tu, ht loạn xạ: C ai biết đỡ đẻ khng vo gip cho chu ti với!. C ơi, d ơi lm phc

Một b kh tuổi ăn mặc sạch sẽ đứng ln, tất tả theo Phc về ci chi. Con b rn la đau đớn, Phc chỉ cho người đn b vo rồi thấp thm ở ngoi. Anh chạy vo sau tiếng tht cng lc với tiếng khc. B Tư m ci xc nng hổi của chu ngoại, cn người đn b th lau cho đứa b nhăn nheo

Phc cng b Tư chn con b nơi một nghĩa địa ở Bnh Phước. B Tư khng cn bn linh tinh, suốt ngy m thằng b đi xin sữa ngoi ga.

Mấy ngy nay b Tư buồn hơn, chiều lại, khi ăn cơm, b vừa nựng đứa b, ni với giọng nghn nghẹn:

-D tnh về dưới đ con ạ, d gi rồi, n l con trai, ở trn ny lớn ln dễ hoang tng hư hỏng, dưới qu vậy m khng đến nỗi no, c b con chm xmCon cứ ở lại đy cho đến khi no người ta đuổiHừm, băm mấy bốn chục năm về lại, ai cn ai mất m cậy nhờ đy!

Phc kh ngủ, lũ muỗi đu đm nay như ko lại nhiều hơn, anh lững thững ra ga, tm tới ci chiếu bn c ph gọi một ly, ngồi xếp bằng trn chiếu, đốt thuốc nhn vu vơ.

Phc nghĩ tới b Tư, su mươi mấy tuổi rồi, giờ về qu lm g nui đứa chu? N lớn ln với sng rạch Miền Ty c kh hơn chốn ny khng nếu chẳng c ai chỉ by cho n, hay rồi cũng bỏ ln Si Gn, hay đi đu đ lang thang!

Sương xuống lnh lạnh nhưng sn ga vẫn bnh thường với sinh hoạt ồn o cố hữu, Phc trở về, nằm ln chiếc xch l, vẫn cn nghe tiếng thở di của b Tư. Anh thiếp đi với nghĩ: Cng b Tư về miền Ty, anh sẽ nui dạy thằng b cho d thể no!

oOo
 

Lu rồi, Tấn chỉ uống rượu cầm chừng, nhưng hm nay anh uống thật tnh cng Phc. Anh nhn bạn, gương mặt Phc ngồ ngộ, nhe nhe như qua một lớp gương:

-My khng nghĩ dến b gi v em gi ngoi ny ?

-Mấy năm sống vật vờ tao nhớ lắm, nhưng ci đm nằm nghe tiếng thở di của d Tư tao thấy thương cuộc đời c quạnh của b v thằng b mới cho đời. B gi v em gi th xa, ngay bn minh đy cũng hai phận người một b gi, một trẻ thơ. Thi th cũng một kiếp người m tao phải đi qua, con đường no cũng l đường, tao chấp nhận cưu mang. Giờ th ổn rồi, n cứ đi về thăm qu nội, ừ th cho n về. Sang năm n ra trường, lo cho n một chỗ lm, rồi vợ, rồi conTrong ci v thường, cổ thụ c khc g ph dung!

Như sực nhớ ra điều g, Tấn hỏi Phc:

- m sao hồi ấy my ở t?

-Tao bn chiếc xe hơi nằm đống mấy năm trong sn phng Văn Ha cho tụi Chợ lớn, mua gạo chia cho anh em ăn tết!

-My vẫn thch g lm đ?

-Ừ ci tnh rồi, thấy thch th lm, t khi cn nhắc phn vn, khng sao thay đổi, m tao cũng chẳng nghĩ đến chuyện phải thay đổi. Thi tao về kẻo thằng b lo.

-Ở lại, ở lại với tao, tụi mnh nằm chung như ci hồi trai trẻ. Qua tết l tụi mnh su chục rồi, c chết cũng được ghi l hưởng thọ thay v hưởng dương trn tờ co ph, mau thiệt!

-Ừ mau thiệt, đi ngủ, my cn gc như hồi xưa khng?

-Bỏ lu rồi nhưng đm nay tau kẹp cổ my cho n sướng.

-Ừ, cho my kẹp.

Hai ci thn gi xiu vẹo du nhau đi trong bng đm mờ mờ hơi sương, lnh lạnh buổi cuối đng.
 

Trạch An Trần Hữu Hội
Si Gn, 18 thng 1 năm 2015.

 

art2all. net