Trạch An -Trần Hữu Hội

 

BNG XƯA

 


 

          Mưa như trt nước. Đứng dưới mi che của một cửa hng dọc con đường Trần Hưng Đạo - mấy hm nay, kể từ ngy về, Thuấn đ qua lại kh nhiều lần bởi đy l con đường chnh - những đổi thay khng lm anh ngạc nhin m chỉ nằng nặng một cảm gic mất mt, buồn buồn..

Chỉ mới chiều hm qua, anh đi bộ dọc con đường, nhớ lại những g ngy ấy đ từng xảy ra với anh v Nguyệt nơi con đường thn quen ny m lng ngồn ngộn tiếc nhớ. Anh khng ngờ rằng cuối con đường ny c một qun c ph, ở đ, người con gi năm xưa khp np, thơ ngy...với chiếc o di trắng muốt, mi tc di đen mượt như nhung... v anh, cậu trai học tr ln phn hng ria với những nốt mụn dậy th...đ đi lại hẹn h, để rồi biền biệt cch xa khng ai ngờ.

Một vi người qua đường ngoi nhn anh v dng vc khc lạ, nhn lại mnh anh cũng nhận thấy thế. Khng dấu đi đu được ci bn ngoi đổi thay bởi nhiều năm sống nơi xứ người, xa xi v lạ lẫm ấy. Lời người bạn hm qua vọng lại trong anh như một nhắc nhở đến thực tại: "Ủa, mi khng biết Nguyệt vẫn ở đy ? Ci qun gần gc đường Trần Hưng Đạo - Quang Trung ngy xưa đ! Chừ khuya rồi, mai tới đ đi!"

Cơn mưa dầm lc nặng lc nhẹ...xem ra kh dứt. Những cơn mưa l th cng ci lạnh t ti ngy no hiện về trong anh, khng bằng ci lạnh nơi anh đang định cư, nhưng khng hiểu sao, anh so vai, cho hai tay vo ti quần, co ro như ngy no đứng dưới hng hin của lớp học chờ mưa tạnh, v bn kia, Nguyệt, d c o mưa, cũng đang lặng lẽ đứng chờ...

Trong đầu anh ngổn ngang những cu hỏi về Nguyệt. Sao c ấy khng di tản? Chồng c ấy l ai? C cn nhớ anh sau bấy nhiu năm xa cch khng tin thư?

Anh lại cảm thấy lạnh. Lạ, c lạnh g bao nhiu so với ci lạnh tuyết rơi hằng đống ở bn ấy, vậy m anh... Bn kia đường, c cửa hng khp hờ cửa, anh băng qua với hy vọng mua được một ci o mưa, hay một ci d...Cu hỏi đon đ của c chủ lm anh vui vui như vừa tm lại một ci g thn thiết, mất mt từ lu:"Cho anh, anh mua chi rứa anh?" Thuấn mỉm cười, đứng ngy ra một lt mới ni được: "C d khng c, bn cho ti một ci?" C hng nhanh nhạy: "Dạ c, anh ở bn Mỹ về hay ở trong Nam ra?" Gần như cng một lc, cu ni vừa dứt th một chiếc d bung ra trước mặt anh, nhưng khng nhn d, anh cố nhn gương mặt của c chủ: "Sao quen thế nhỉ?" "Anh ni chi?" C vừa hỏi vừa nhn anh chăm ch: "i chao anh Thuấn! Anh Thuấn phải khng?" "Ừ, anh đy, c phải Ha khng vậy?" "Phải!" Mắt Ha rưng rưng, m lấy cnh tay anh: "Chị Nguyệt ở gần đy, anh c biết khng?" Thuấn gật đầu, nghe nghn nghẹn trong họng: "C!" Ha gọi c b đang ngồi học bi ở chiếc bn gần đ, từ ny đến giờ đang trn mắt chứng kiến cuộc hội ngộ bất ngờ của mẹ: "Con coi nh dm mẹ, mẹ đưa bc Thuấn tới nh d Nguyệt, mẹ về liền."

Đoạn đường ngắn, những cu hỏi của Ha lng bng bn tai anh. Sng nay anh đ qun khng uống thuốc, cũng qun mang theo như mọi khi. Tim anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cố xua đi nỗi lo bệnh tật, Ha qua đường, anh theo Ha như đang trong cơn mộng du: "Chị Nguyệt ơi, c khch!"

Qun vắng ngắt, hai người khch ngồi ở chiếc bn ngay cửa, đưa mắt nhn anh lạ lẫm. Từ trong, Nguyệt hiện ra lặng lẽ như một chiếc bng: "Ai rứa h?" Thuấn đứng im như vừa mọc ln từ nền nh ẩm ướt, đi mắt mờ đi km theo một cơn chong ngắn ngủi, mi anh bật ln một tiếng gọi mơ hồ: "Nguyệt!". Khng biết c phải nhờ cch pht m quen thuộc của bao lần gọi tn nhau trong qu khứ đ ăn su vo tiềm thức chị, hay gương mặt anh, tuy đổi thay nhưng vẫn giữ được nt no đ quen thuộc m từ dạo cch xa chị vẫn hnh dung..."Thuấn, anh Thuấn, lu ni anh ở m?" Đi mi Nguyệt bất động, chỉ cn những giọt nước mắt lặng lẽ tun, lm ngộp lồng ngực bệnh hoạn của Thuấn.

Ngồi xuống bn, anh cẩn thận tựa lưng vo chiếc ghế, tm sự vững vng mong manh. Ha tnh tiền cho hai người khch xong cũng lặng lẽ ra về, để lại hai người... Bức tranh chp lại những đa "Hoa hướng dương" nhe đi trước mắt Thuấn, thnh một mảng mu vng ảm đạm, lung linh.

Nguyệt ngồi, hai tay gầy đan vo nhau đặt trn đi chn bất động, gương mặt trn, dịu dng... xưa ấy, giờ vương cht gi nua qua những vết nhăn ở đui mắt, mi tc nhuộm khng dấu nổi những sợi bạc ở chn tc. Đi mắt Nguyệt xa xăm như đang nhn về dĩ vng, m thời gian đ lm cho nhạt nha...

"Anh ấy đu?" Thuấn hỏi trống khng lm Nguyệt ngơ ngc: "Chồng em ?" Thuấn gật đầu. Nguyệt thở di: "Chia tay hai chục năm nay rồi, em khng c con...Em bị bệnh." Lồng ngực của Thuấn lại co thắt! Anh cũng đang bệnh, nhưng căn bệnh chỉ mới pht gần đy, n khng ảnh hưởng g đến hạnh phc gia đnh của anh. Cn Nguyệt, sớm qu, nng đ sống c độc ngay giữa thanh xun! "Nguyệt ở một mnh ngần ấy năm ?" "Với mạ, mạ mới mất hai năm nay." Lại chm trong im lặng, lu sau, Nguyệt hỏi Thuấn, nghe như từ một nơi xa xăm no đ vọng lại: "Hồi nớ, l thư cuối cng em nhận được l anh đang ở Quảng Nam, rồi biệt tch cho đến chừ, răng ơ thờ rứa?"

Tim Thuấn như nt ra theo tiếng khc rấm rứt của Nguyệt. K ức hiện về với tiếng bom, tiếng pho, tiếng h xung phong... v cả nỗi sợ hi lạnh người trước những ngọn đồi im lm ẩn chứa chết chc ở Quảng Nam, vo những ngy cuối của cuộc chiến... Rồi phi trường Đ nẵng, chen chc ln tu ở Long Hải... Thuấn cứ vật vờ theo dng người như một phản xạ tự nhin, khng thức!!!

Bỗng thấy mnh c mặt một nơi xa lạ, anh tm qun bằng rượu, say nối say... Nguyệt khng tưởng được anh đ nhớ nhung v tiếc nuối thế no trong nỗi tuyệt vọng. Những thng ngy qua đi trong sự lầm l của anh, tưởng kh qun được. Nhưng rồi thời gian tri

Thuấn ci mặt giấu giọt nước mắt, anh nghn nghẹn ni: "Anh xin lỗi! Anh khng biết lm sao lin lạc được với Nguyệt." Lt sau, anh hỏi: "Sao Nguyệt khng về ở với Ha cho đỡ buồn?" Nguyệt lắc đầu nh nhẹ: "Em quen rồi!" Chị đứng ln như chợt nhớ: "Em qun, lấy nước cho anh nghe." 

Nguyệt đi ra sau, Thuấn đứng ln bn quầy, c một b thư nằm đ tnh cờ, Thuấn mc v, vội vng cho vo mấy tờ giấy bạc. Khi Nguyệt trở ra, đỡ ly nước trn tay, anh đặt phong b ln mặt quầy.

"Nguyệt, sang năm anh lại về!" Cầm chiếc b thư, Nguyệt gấp đi bỏ lại trong ti o của Thuấn, nhẹ nhng đặt hai tay ln vai anh: "Nếu v cng việc th ty anh, nhưng nếu về với Nguyệt th đừng. Hn em đi Thuấn.. Hy nhớ rằng em cũng đ từng qun anh khi quyết định lấy chồng! Khng ai sống mi với chiếc bng của k ức, d đẹp mấy cũng chỉ l qu khứ..." Nguyệt m gh lấy anh, Thuấn lịm đi trong nụ hn di muộn mng... rồi cả hai vng tay lơi dần tiếc nuối!!!

Thuấn hỏi như trong cơn m: "Khng gặp lại nhau nữa ư?" Nguyệt gật đầu: "Khng, qun nhau đi, hy sống thật hạnh phc, Thuấn ạ!"

 

Thng VI - 2011.

Trạch An Trần Hữu Hội

 

 

art2all. net