Trạch An -Trần Hữu Hội

 

CON VỆN CỦA CHỊ LƯ CẦM

 

 

 


 

Từ ngày quê mất an ninh, thằng Hóa theo mạ rời làng lên tỉnh, hắn mới vào lớp ba. Nay xong lớp nh́. Rứa là đươc hai năm. Hóa đă đi được xe đạp. Chưa ngồi hẳn lên yên như người lớn, nhưng đứng đạp cũng không sao, mấy lần chạy quanh chợ tỉnh, dọc sông Thạch Hăn mà không mỏi chân mỏi tay. Hắn quyết định về làng.

Đă hỏi chị hắn, chỉ chín cây số chơ mấy!

Hắn nhớ làng lắm. Mấy lần mạ hắn về, mấy anh chị cũng có về nhưng không cho hắn đi theo, nói là lỡ có đánh nhau, chạy không kịp. 

Cái chi ở làng cũng làm hắn nhớ. Từ cái ao, cái đ́a, cây sim, cây mốc, cho đến bờ tre, ruộng lúa….nhưng hắn nhớ nhất là chị Lư Cầm và con Vện.

Hôm nay chúa nhật. Hắn nhắc chiếc xe đạp ra, đạp một ṿng quanh Ty Xă Hội, xong hắn tuốt thẳng theo bờ sông, xuống chùa Tỉnh Hội ở Sải, rẽ qua Góc Bầu, bon trên đường đá giữa làng Hạnh Hoa –Trí Bưu.. về làng!

Vừa đạp vừa cười tư tửng, cái chi hắn cũng nh́n, gặp ai hắn cũng thấy quen, chừng như ai cũng biết hắn về làng bằng xe đạp, một ḿnh …

Tới Triệu Tài, đường vắng ngắt.

Chín cây số không xa là mấy so với sự háo hức nhớ làng của Hóa.

Không mệt, không mỏi, băng qua chợ Cạn, Hóa tuốt theo đường đựng chạy vô làng. Nhà hắn ở đằng Tây, chừ không ai ở, nhớ ngôi nhà lắm. Nhưng hắn lại ghé lên đàng Đông trước, nhà chị Lư ở gần xóm giữa…

Bẻ tay lái thật gọn, vào sân nhà, hắn cứ tưởng là con Vện sẽ lao ra chào đón hắn như hồi trước, nhưng im ĺm. Tui tủi, hắn muồn khóc, nghĩ chị Lư và con Vện quên hắn rồi. 

Hóa bỏ xe, vào nhà…chị Lư nằm trên cái giường tre, ốm yếu… hỏi như rên : 

-A..i đ..ó? 

-Em, Hóa đây chị Lư. 

-Chú Hóa ơi…con vện chết rồi.

Hóa bỗng khóc tức tưởi, càng lúc càng to. Nước mắt trào ra ướt má, ướt môi, mằn mặn: 

-Răng mà chết rứa chị? 

Chị Lư Cầm không nói, quơ tay t́m tay Hóa kéo ngồi xuống giường. Đôi mắt mù ḷa ràn rụa nước mắt, mái tóc bạc ḷa x̣a, từng lọn lơ thơ.
 

***

Cha Hóa vai vế trong họ tộc khá lớn. Lớn cỡ mô hắn không tính được, chỉ biết nhiều người trong làng dù đă rất già, hắn vẫn kêu bằng chị. Lư Cầm là tên chồng, anh Lư Cầm chết từ hồi nảo hồi nao rồi. Khi hắn có trí khôn, nhà chị chỉ c̣n chị và một đứa cháu. Ngày ngày thằng cháu đi chăn trâu cho ông Tấn bên làng Phương Sơn, tối về nhà. Cả ngày chị Lư có con chó đỡ đần.

Hóa lên tỉnh một năm, thằng cháu bỏ đi lính. Chị Lư ở một ḿnh với đôi mắt mù, may là c̣n con Vện sớm hôm.
 

***

Hồi c̣n ở làng, chơi mô th́ chơi, cứ một hai ngày là thằng Hóa chạy vô thăm chị Lư. Con Vện quắn lưng quắn đuôi qua lại như làm nũng, mồm ư ử đón hắn từ xa. Trong nhà, chị Lư biết có người tới thăm, mà người thân. 

-Ai đó Vện ?

Con chó càng ư ử, chạy đến bên chị, dúi đầu mấy lần vào chân chị, rồi lại chạy tới bên Hóa sủa ăng ẳng mấy tiếng.

-Chú Hóa à ?

-Dạ.

-Vô đây, vô đây, đi chơi có đội mũ không rứa? Ngồi xuống đây kẻo nắng.

-Dạ có. 

Hóa nói láo, hắn không đội mũ, ít khi hắn đội mũ và chị Lư la hắn hoài, hắn nói láo v́ mắt chị Lư không thấy.

Hóa ngồi xuống bên chiếc chỏng tre ở mái hiên, cúi xuống ôm cổ con Vện, nó sung sướng cạ đầu vào tay, vào chân Hóa…

Như đă thành lệ, Chị Lư lần ra nương bẻ mấy trái bắp, nướng cho Hóa hai trái, có khi là mấy trái măng cầu ủ trong đống rơm… Hắn vào bếp cùng ngồi với chị Lư, nghe chị Lư than phiền đôi mắt nhức, cái lưng đau, lỗ tai ù…những khi trở trời mưa, nắng…Kể chuyện thằng Địch tội nghiệp, không được đi học phải đi chăn trâu. Con Vên giỏi lắm, bựa ni “hắn” biết lấy cái chày đâm ớt cho chị…Bựa qua “hắn” bị chó chợ cắn chảy máu …

Con Vện là đứa con trời cho chị Lư. 

Vện biết hết nhà của cả làng, thậm chí hai làng kề bên hắn cũng biết một số nhà của bà con …

Cốc cốc cốc, tiếng gậy của chị Lư gơ vào cột nhà. Không biết đang chơi đùa chốn nào, Vện có mặt chừng một phút sau, cạ mơm vào chân chủ chờ lệnh:

-Đi qua nhà ông Dự một chút nà …

-Tới nhà mụ Khóa…

-Qua bên làng An Phó thăm mụ Manh chút…

-Đi lên rú thắp nhang cho “cha mi”…

-Đi chợ…

-Tới nhà thờ họ Trần…

Vện hiểu và biết hết, cứ đi sát bên chân Chị Lư mà không hề làm chị vấp ngă. Tới những chỗ đường bị đào trổ nước ruộng, Vện dừng lại sủa to báo cho chủ, vừa lội vừa cắn gậy. Có chỗ Vện sủa to và gấp, Chị Lư biết là rộng và khó đi:

-Có ai đó không, cho tui qua một chút…

Lúc nào cũng có ai đó dắt chị Lư qua, vừa qua khỏi là Vện nhanh chóng “xin” lại cái gậy. Những lần đi chợ, chó trong chợ nhiều và dữ, chị không cho Vện vô chợ, Vện ngoan ngoăn xuống nằm dưới cống trước trường, chờ cho đến khi thấy ai đó dắt chị ra là nhảy lên “xin” lại cái gậy.
 

***

-Răng mà con Vện chết rứa chị?

Nước mắt lại trào ra từ hai hốc mắt kèm nhem, chị Lư ôm Hóa không nói.

-Chó chợ cắn chết à?

-Không.

-Ai đập à?

-Không phải.

-Rứa thi răng mà chết?

Chị Lư lau nước mắt, mặt sợ sệt th́ thào:

-Bị bắn Hóa ơi.

-Mắc chi mà bắn?

-Đêm mô họ cũng đi …Thấy bóng họ là hắn sủa.

-Ai bắn?

-“Họ”, thôi đừng nói nữa. Lui đây, lui đây, chị chôn hắn sau ni.

Bên đụn rơm trèn trẹt, một lúm đất nho nhỏ như một nấm mộ, chị Lư ngồi thụp xuống lấy hai tay xoa như xoa đầu con Vện, vừa xoa chị vừa khóc làm Hóa cũng khóc theo.

Chị Lư lau nước mắt th́ thào vào tai Hóa:

-Em về có ai biết không?

-Trong nhà không biết, em nhớ làng nên về…

-Chết cha, chừ lo mà lên liền đi.

-Em chưa tới đầu nhà mà?

-Không tới nữa! Lên, lên côi tỉnh đi! Ngoài chợ Cạn có gặp ai không?

-Em thấy chợ vắng vẻ, không gặp ai hết.

-Rứa th́ lên liền đi, ń, có mấy trấy măng cầu nơi chổ nớ, lấy hết đem lên mà ăn. Bựa ni không được về nữa nghe chưa!

Nước mắt chị Lư lại tuôn ra từ hai hốc mắt sâu. 

-Chị có chết cũng đừng về, hu…hu…hu…hức…hức.. Nói với ông và mụ côi nhà là chị gởi lời thăm.

Hóa tủi thân khóc như mưa, đưa tay quệt nước mắt vào tay áo:

-Răng chị để thằng Địch đi lính.

-Đêm mô cũng bị kêu đi họp, cứ họp về hắn khóc. Không cho hắn đi chự trâu nữa.

-Răng mà khóc?

-Họ nói hắn là cháu Lư trưởng, ác ôn.

Hóa không hiểu chi cả. “Họ” là ai, “Lư trưởng” là chi, “ác ôn” là chi, v́ răng mà phải bắn con Vện… Không hỏi nữa! 

Ngồi khóc thút thít, hắn thương chị Lư, từ nay không c̣n ai dắt đi chợ, đi thăm bà con, đi thắp nhang trên rú, bên nhà thờ họ … Thương con Vện, thương thằng Địch, không biết chừ hắn ở mô...

Nỗi sợ hăi không tên mà chị Lư gieo vào ḷng hắn làm hắn lấm lét dắt xe ra ngơ, cắm đầu cắm cổ đạp như điên như dại… Vừa đạp hắn vừa khóc.

Chừ hắn mới nhớ ra, lúc đi về, làng không một bóng người.

Hắn sợ và ghét “Họ”.
 

 

Trạch An Trần Hữu Hội

29 tháng 12 năm 2012.

 

 

art2all. net