Trạch An -Trần Hữu Hội

 

 

ĐÁO HẠN


 

 

          Ngồi chờ đă hai giờ đồng hồ mà vẫn chưa thấy Hằng, Thụ nhấp nhổm nh́n ra cửa. Quán không có ai, bà chủ sau khi bưng ly cà phê cho anh rồi biến đi đâu mất làm anh muốn xin thêm chút đường cũng đành chịu!

Mấy năm rồi, từ ngày lập gia đ́nh, anh trở thành khách hàng thường xuyên của Ngân Hàng. Lấy nhau, cả anh lẫn chị đều tay trắng. Anh làm đủ việc, từ đi rừng đốn gỗ lậu đến buôn gỗ vào Sài g̣n…Gom được vài chục triệu, chưa kịp mừng th́ chuyến kế tiếp bị bắt! Vay nóng nhiều chứ Ngân Hàng chỉ vài chục triệu không đủ làm vốn, được cái lăi thấp, có kỳ hạn trả nợ chứ không đ̣i bất thường như các chủ nợ chuyên cho vay nóng. Anh nhớ có lần nghe tin anh bị bắt gỗ trong Phan Thiết, bốn năm bà chủ nợ đến liên tục làm anh phải trốn lên Đà lạt cả nửa tháng. Ở nhà, chị Thu vợ anh khốn khổ với họ…

Từ ngày làm được cái sổ đỏ, dành dụm xây cái nhà, xem như có tài sản thế chấp, anh bắt đầu trở thành con nợ của ngân hàng, làm ăn theo hướng ổn định hơn là bán đồ lưu niệm, phim chụp h́nh, băng đĩa nhạc...kiêm luôn nghề thu băng.

Vừa làm trả nợ xây nhà, vừa trang trải cho sinh hoạt của hai vợ chồng và hai đứa con, món nợ ngân hàng cứ tăng dần từ ban đầu ba mươi triệu, ba năm nay đă lên trăm triệu chẵn! Cái nhà anh ở mặt tiền đường Quốc Lộ nên cũng có giá, cộng với phí phần trăm chung chi cho cán bộ tín dụng qua mấy bà c̣ (*), anh mới vay được tới trăm triệu. Cứ đến hạn, cố làm sao chạy cho ra tiền lăi, c̣n tiền gốc th́ đă có các c̣ tạm ứng, trả xong vay lại ngay, con nợ chỉ cần kư nhận c̣n c̣ nhận tiền…

Tiền phí dịch vụ, tức tiền lăi ngày trong thời gian chờ làm thủ tục trả, vay, có người lấy cao, có kẻ t́nh cảm th́ lấy thấp. C̣ không chỉ ứng tiền gốc, họ phải hỏi trước cán bộ tín dụng có cho vay lại không mới ứng tiền…Đă có những trường hợp dở khóc dở cười là sau khi trả xong cả gốc lẩn lăi, không vay lại được. Đ̣i ǵ được khách hàng nghèo rớt mồng tơi! Bởi vậy, c̣ phải là tay bản lĩnh trong quan hệ với ngân hàng và cả khách hàng…

Hằng là c̣ cứng cựa nhất trong số c̣ ở vùng này.

Quan hệ ngân hàng tốt và nhiều vốn. Hằng đẹp, mượt mà, lại góa chồng. Với cái tuổi ba chín, Hằng xem trẻ như mới chừng hai tám, ba mươi, nếu không bị cái tiếng sát phu th́ chắc chị cũng đă có người tử tế chắp nối duyên t́nh từ lâu.

Anh chồng chị là một cán bộ huyện, đám cưới đúng ba tháng th́ anh ta bị bệnh uốn ván chết chỉ v́ đạp cái đinh sét khi vào chăm đàn dê trong chuồng. Cũng may là đă kịp để lại cho chị thằng con trai trong bụng…Đâu khoảng chừng hai năm sau ngày chồng chết, một anh cán bộ Kiểm Lâm thương chị như điếu đổ, họ dự định làm đám cưới th́ anh ta bị tai nạn chết khi vừa phóng xe ra từ cây xăng thường ngày vẫn đổ! Từ đó đến nay, nhiều người đàn ông nh́n chị khát khao…nhưng chị vẫn cô đơn.


oOo
 

Ba năm nay Thụ trở thành khách hàng của Hằng, lần đáo hạn này anh tính nhờ Hằng giúp cho anh tăng tiền vay lên trăm rưỡi triệu, một trăm trả lại cho Hằng c̣n dư năm mươi triệu mua cái máy photocopy, làm thêm dịch vụ này.

Anh vừa định gọi cho Hằng th́ thấy cô ấy đến:

- Anh Thụ chờ lâu phải không?

- Ừ, kẹt ǵ thế?

- Anh có biết anh Kiên bên xưởng mộc không? Em vừa trả xong lăi và gốc hai trăm triệu, vay trung hạn, làm hồ sơ lại rồi nhưng vợ chồng ĺnh x́nh, hôm qua đánh nhau ầm ỉ, đ̣i ly dị…Chuyện tới tai cán bộ tín dụng làm Ngân hàng không cho vay lại…

- Rồi sao, em uống ǵ anh gọi?

- Phải chờ vài hôm, êm êm rồi vợ chồng anh Kiên mời cơm, diển tuồng kha khá, nó thấy cơ sở làm ăn…Có em nói vào là xong thôi. Em uống rồi!

Hằng ṿng hai tay ôm cái túi trong ḷng, cười với Thụ rồi quay người nh́n quanh quán, những bụi hoa Hoàng yến vàng rực và nhiều loại hoa trồng chậu rất đẹp…nhưng từ khi vào đến giờ, Thụ chưa hề đảo mắt bởi trong anh đang cộm lên nỗi lo âu thường trực cứ mỗi lần đáo hạn. Lần này, vay thêm năm mươi triệu anh lại càng lo hơn.

Năm ngoái, khi vay lại một trăm triệu, Hằng cho anh biết là cán bộ tín dụng nói nếu tính theo sổ đỏ, ngôi nhà mặt tiền của anh c̣n rất ít đất sau khi trừ đường dây điện cao thế phía sau và mốc lộ giới phía trước. Tính theo giá quy định của tài chính th́ lô đất không đến sáu mươi triệu, mặc dù giá thị trường có thể lên đến vài trăm! Anh nói với Hằng cứ chung chi và giúp anh vay lại mức ấy…Nhưng rồi không tốn kém ǵ, tiền lăi vay ngày và đơn trương cho dịch vụ Hằng chỉ lấy anh hai trăm ngàn. Anh ngạc nhiên nh́n Hằng, cô ấy nói:

- Em chỉ lấy anh phí bên Tài nguyên môi trường thôi.

Năm nào cũng vay và năm nào cũng tốn phí cho Tài nguyên dù đất và nhà ở không hề thay đổi, tiền th́ không nói nhưng cái công chờ đợi…Nhiều lần hồi chưa có Hằng, anh chờ có khi cả hai ngày mới đóng được con dấu. Trong pḥng chờ của tài nguyên, lúc nào cũng đông, chỉ toàn những người nghèo, vay đôi ba chục, có người chỉ vay năm bảy triệu sửa cái chuồng ḅ…cũng phải đợi…Những khuôn mặt lo âu ngao ngán nh́n nhau… Nếu không hoàn thành hồ sơ th́ phải qua ngày khác, kéo theo chậm trễ bên Ngân hàng và tăng lăi vay vốn nóng tính từng ngày của việc đáo hạn.

C̣ giải quyết khâu này rất nhanh bằng cách riêng của họ!

Bây giờ vay thêm năm mươi triệu không biết Hằng có giúp anh được không! Thụ tự nhiên hồi hộp như đứng trước cán bộ ngân hàng:

- Anh tính lần này cô giúp vay cho anh trăm rưởi, được không Hằng?

- Làm ǵ vay nhiều vậy anh Thụ?

- Anh làm thêm dịch vụ Photocopy.

Hằng nh́n Thụ, nghĩ tới Thu vợ Thụ, hơn năm nay bỗng bị bệnh tiểu đường và suy tĩnh mạch, vào ra Sài g̣n liên tục.

-Trên một trăm là chuyển qua vay trung hạn, trả dần trong hai năm, nhưng phải có cơ sở làm ăn hay kinh doanh…Cái sổ đỏ lô đất của anh mà nó cho vay một trăm là nể nang em lắm rồi...

- Cô cứ chi thêm phí đi Hằng, anh cần làm thêm mới có dư ra chút ít chứ như hiện tại th́ chỉ đắp đổi…

Hằng có vẻ suy tính…

- Anh đưa hợp đồng vay cũ cho em, gặp thằng cán bộ này mới đổi về…hơi khó. Có ǵ em gọi lại.

Thụ tin vào khả năng của Hằng nhưng vẫn lo âu. Hằng bỏ xấp hợp đồng vào túi xách, nói:

- Có thể phải lo cái giấy phép kinh doanh.

 

oOo

 

Gom hết tiền trong nhà mới đủ một triệu rưỡi. Thụ nh́n Thu đang lo lắng bồn chồn, anh nói cho vợ yên tâm:

- Có cái giấy phép kinh doanh th́ tốn thêm thuế hàng quư, hàng năm, nhưng ḿnh làm ăn dễ hơn em ạ. Em uống thuốc chưa? mệt th́ gởi ai mua đại cái ǵ ăn cũng được, khỏi đi chợ.

Ba ngày nay Thụ bần thần, không biết Hằng có lo được không th́ sáng nay nghe cô ấy gọi, bảo đang chờ anh trên huyện, mang theo một triệu rưởi đóng tiền làm giấy phép kinh doanh cho pḥng Thông Tin - Văn Hóa.

Từ pḥng TT-VH đi ra, Thụ cảm phục tài giao tế của Hằng, thêm tin tưởng vào lần vay này. Anh nh́n Hằng nói rất thật t́nh:

- Cô Hằng nói sao mà hay vậy?

- Tiền nói chứ em có nói đâu, anh xem cái phiếu thu chỉ hai trăm bốn chục ngàn mà ḿnh đóng tới một triệu tư lận!

- Anh tính vay xong cũng phải chạy cái giấy phép kinh doanh, giờ cô làm dùm thế này anh đỡ khổ. Cho tiền cũng chưa chắc làm dễ thế này! Xe cô để ở đâu?

- Thằng con chở em lên, giờ nó đi Phan Rang rồi. Anh cho em qua ngân hàng, nếu sáng nay duyệt được th́ nhận tiền luôn.

Thụ nh́n Hằng với đôi mắt biết ơn. Khi cán bộ tín dụng nhận hồ sơ rồi tŕnh duyệt, th́ xem như đă được vay. Không cưỡng được nỗi mừng, anh nắm lấy bàn tay Hằng bóp nhẹ, nhà để xe vắng vẽ, Hằng dựa người vào Thụ, anh ngây ngây trong mùi nước hoa và hơi ấm của cơ thể Hằng…
Đẩy chiếc xe quay đầu, Thụ nói như cố xua đi cảm xúc vừa bùng lên trong anh:
- Cái thằng Hào leo thật nhanh, năm năm trước, hồi nó mới ra trường thực tập, ngơ ngơ ngáo ngáo…vậy mà giờ đă là phó giám đốc ngồi duyệt đơn vay!

 

oOo

 

Nhận tiền xong th́ cũng vừa lúc Ngân hàng nghỉ việc.

Những lần đáo hạn trước, anh chỉ kư nhận nợ ở hợp đồng, mấy tờ phiếu chi nơi quầy thu chi tiền vay rồi chào Hằng, có khi cô ấy ghé nhà lấy phí dịch vụ, có khi anh mang xuống nhà, bao giờ cũng rẻ hơn những c̣ khác.

Lần này số tiền nhận ra có phần dư năm mươi triệu, Hằng để Thụ tự nhận. Cô nhân viên gầy nhom ở quầy chi tiền chuồi ra cho anh một cái túi nilon có in chữ “Ngân Hàng Nông Nghiệp”. Thụ bỏ tiền vào túi trong khi các nhân viên cũng lục tục chuẩn bị ra về.

Anh t́m Hằng định chào và cảm ơn như mọi khi nhưng chợt nhớ Hằng không có xe. Lác đác vài con nợ nhếch nhác và c̣ trong sân, Thụ thấy Hằng nổi bật trong cách ăn mặc gọn gàng sang trọng, nước da trắng mịn với nụ cười, đang đứng chờ bên quầy rút tiền ATM ngay cổng ra vào.

- Có rắc rồi ǵ không anh Thụ?

Hằng hỏi khi đă ngồi sau xe, Thụ nói đùa rồi quay lại đưa túi tiền cho Hằng:

- Không, kiểm tiền xong cô thu ngân c̣n cười duyên khi cho anh cái túi nữa!

Hằng cũng vui vẻ:

- Vay được tiền rồi th́ thấy ai cũng dễ thương phải không?

Thụ cười thành tiếng, tâm trạng anh không c̣n nặng nề như những ngày trước.

 

oOo

 

Về đến nhà Hằng, ngôi nhà rộng và vắng vẻ, Hằng bật chiếc quạt trần ở pḥng khách, vào trong rồi trở ra với cái túi có năm mươi triệu và ly nước.

Đặt ly nước và cái túi lên bàn, nh́n anh cười như chia niềm vui, hỏi:

- Anh dự tính khi nào mua máy Photocopy?

- Cũng phải sắp xếp nhiều thứ, Hằng cho anh gởi mấy cái phí dịch vụ, bao nhiêu vậy Hằng?

Hằng cười cười lắc đầu:

- Sang năm đáo hạn em lấy luôn.

- Sao được!

- Được, em chỉ bỏ chút công nói giúp anh thôi mà!

Thụ không tin là Hằng không chi phí cho nhân viên tín dụng, ít nhất cũng một triệu cho trường hợp của anh! Hằng lại đứng dậy đi vào trong, trở ra với cái túi nilon màu đỏ:

- Bánh người ta cho, anh mang về cho mấy nhóc.

Thụ nh́n Hằng, bất giác anh nắm tay Hằng rồi gh́ mạnh…Hằng thở dồn dập đón nhận đôi môi tham lam của Thụ! Đôi tay Hằng cũng gh́ lấy tay Thụ nhưng rồi buông ra trong tiếng nói ngắt quảng:

- Đừng anh… lỡ có chuyện ǵ…th́ tội cho Thu và…mấy đứa nhỏ!

Thụ như không nghe thấy ǵ…Anh siết mạnh tấm thân run rẩy trong ṿng tay, nhẹ đẩy Hằng nằm xuống salon…Hằng đưa hai bàn tay yếu ớt đẩy nhẹ ngực Thụ th́ thào:

- Con em sắp về…Em có đi coi nhiều thầy, ai cũng nói cái số ấy là có thật…

Thụ sựng người tỉnh lại, cơn rạo rực đang hừng hực chợt lắng xuống, anh đỡ Hằng ngồi dậy:

- Anh…anh… xin lỗi!

Hằng đưa tay vuốt tóc rồi quay qua nắm tay Thụ bóp nhè nhẹ:

- Quản lư thị trường họ cũng quản lư cả Photocopy, có rắc rối ǵ th́ gọi cho em…

Sài g̣n, tháng 8 năm 2016.
Trạch An-Trần Hữu Hội

___________


(*) C̣: Những người làm dịch vụ ứng tiền ra trả cho Ngân hàng khi đến hạn, lấy liền lăi, tiền công làm hồ sơ…

 

art2all. net