Trạch An -Trần Hữu Hội

 

HUỲNH DO

 

 


Huỳnh Do:
- Sinh ngy: 04 thng 10 năm 1954. Tại Cam Lộ, Quảng Trị.
- Mất ngy: 12 thng 3 năm 2016. Tại Ha Bnh, B Rịa- Vũng Tu.


 

01. Cung Chiều. 1973. Ninh Thuận.
02. Men Tnh. 1996 Ba rịa-Vũng Tu.
03. Thu xứ người. 1976 Ninh Thuận.
04. Nguyệt Lạnh. 06/2/2005. Cho nh văn Phạm Thị Minh Nguyệt.
      (Hiền th của Họa sỹ Phạm Hoan)
05. Tĩn em về H Nội. 2010. B Rịa Vũng Tu.
 

TƠ LNG RO RẮT KHC CUNG CHIỀU

Lời giới thiệu của nhạc sỹ: Nguyễn Ph Yn.
 

Huỳnh Do, một nhạc sĩ vắn số. Tiếc cho anh, những giai điệu m đềm từ đy đ ngừng bặt. Hơn hai mươi mấy năm anh chỉ viết c 5 ca khc, đủ biết anh đ chắt lọc tơ lng cặn kẽ v kết tinh thnh những giai điệu tinh tế đến chừng no. Tất cả đ xuất pht từ một tm hồn khong đạt cũng chỉ để dng hiến cho đời. Anh khng để lại g nhiều, nhưng c hề chi, bởi văn l người. Ht nhạc của anh, người ta nhận ra dấu ấn của m nhạc bn cổ điển Ty phương trong giai điệu cc bi ht. Ta cũng c thể khm ph được tm hồn anh, từ đ hi vọng chia sẻ được tm tnh vẳng ln từ những khc nhạc lng khi anh thả hồn mnh trn những con đường ngược xui đ trải qua trong cuộc sống. Người con của Quảng Trị, thời chiến tranh l miền đất dữ, nn anh phải thăng trầm từ qu hương mnh cho đến những vng đất xa xi ở cc tỉnh miền Trung v Đng Nam bộ. Nửa con đường thin l đ nui tm hồn anh lớn dậy với những xc cảm thuần khiết khng ngui.

Ở lứa tuổi đi mươi, anh trải tấm lng thanh xun của mnh vo trong thin nhin mnh mang để rồi một lc no đ nhận ra, ừ nhỉ, tm hồn mnh cũng phiu bạt theo từng cơn gi ban chiều vi vu hay trong từng giọt sương mai lấp lnh những ngy nắng ấm. Trong đi cnh tm hồn từng lng đng bay qua những khung trời mộng mơ, anh lắng nghe để rồi nhận ra, i hương đời sao ngọt ngo đến thế?


Đường về chiều nay my hồng vương ngập hồn
Gi nhẹ mơn man hng liễu rủ cnh lay mơ mng
Bước nhẹ m m nhạc lắng ngn tiếng tru mến
Nghe lng bng khung nhớ thương dng ngập bng chiều

(Cung chiều)

Cũng như cc thi nhn, nhạc sĩ lớp trước, anh dnh nhiều cảm xc cho ma thu. Dĩ nhin ma thu trong nhạc anh, chẳng cn l ma của phong hoa tuyết nguyệt rất cổ điển nữa, m đ ma thu hiu hắt của qu hương ngập trn trong sắc vng của l, trong ci lạnh se se của đất trời, trong từng bước chn dịu dng của đi lứa v phảng phất một cht buồn dịu nhẹ:


Chiều thu trời như muốn ru hồn ta
Nhn theo ng my nhẹ lướt tri lững lờ
Theo ln gi thu đưa dần xa
Lng ta buồn như ng my chiều nay

Với tm hồn lng mạn như thế, một người đi xa qu th tnh cảm lại cng chan chứa, nồng ấm, nỗi buồn hiu hắt lại chất đầy trong hồn người nhạc sĩ khi người xưa đ vắng bng v lng hoi cảm khn ngui khi nhớ về một thời qu vng:


i khi khng m bỗng nhớ ma xưa con sng v bến cũ
Đ đưa em ti giờ dạt bến bờ no
Sầu no canh cnh bn lng khch tha phương
V nay vng lay lắt rơi
Ngoi sn vnh khuyn lu lo cnh l như đn mời
Nhưng lng vẫn chưa ngui tnh cũ
Người xưa thời gian c phai mờ nhau
Mnh ta vẫn đau nghn nỗi
m thầm thương tiếc xa xi thời ấu thơ cn đu.

(Thu xứ người)
 

Người nghệ sĩ th khng thể khng viết tnh ca. Huỳnh Do c nhắc đến chưa ngui tnh cũ một lần nhưng người nghe vẫn thấy điều đ rất mơ hồ. Phải đợi đến một lần sau nữa, khi tnh đ thật buồn, dường như lc ấy người nhạc sĩ mới thăng hoa tm hồn trong tnh yu. Nhưng trước khi đi đến đoạn cuối, anh khng qun ni đến ci ngy ngất của men tnh:


Anh về giữa đm đng, em về giữa tiếng cười
Tnh như đ đẫm men nồng, lng ta chếnh chong men tnh
Men tnh ngất ngy rồi lng bỗng yu đời
Nhẹ như gi đưa hương cho đời

 

V khi chơi vơi trong men tnh đắm say như thế, anh chợt nhận ra tiếng g cửa của định mệnh. C m thanh g vang ln thật đau thương nhưng cũng thật mơ hồ. Rồi anh chợt trở về với thực tại v bỗng ng quỵ trước nẻo đường u m của tnh đời:


Một ngy no đ em trong tay người
Đường chiều một bng ti qua bao lần
Cuộc tnh đ chết men tnh đ tan.
Thi đnh mất nhau thi hương tnh đ phai
Rồi người xưa lỡ bước thin đường
Nghn sau nương bng trần gian.

(Men tnh)

 

Tnh yu trong m nhạc của Huỳnh Do chỉ l sự tan tc, chia ly. Anh chỉ viết hai bi tnh ca nhưng tất cả đều nhuốm mu buồn thương ho hắt. Tuy vậy tnh cảm người nghệ sĩ khng hề bi lụy, tưởng chừng như anh đang lạc lối trong một khu vườn mun mu sắc tuyệt diệu để khm ph ci đẹp của cuộc đời v của tnh yu:


Tiễn em về H Nội một chiều my xm giăng đầy
Đường di hun ht em về để lại mnh ti bơ vơ
Gi đưa my về trời để lng ai xt xa buồn
Đợi chờ năm thng hao gầy, tnh ta xa cch từ đy

( Tiển em về H Nội)


Cuộc chia ly tuy thế khng hề c nước mắt. Lạ nhỉ, xa cch người tnh m lng chỉ thấy chơi vơi trong thin nin hữu tnh, khng biết người xưa sẽ đi về đu trong chiều thu ấy:


Em em ơi giờ em nơi nao
Phố cổ hồ Ty lao xao
C thấu lng ai chơi vơi n tnh tựa ng my tri
Em nơi xa tnh ti lao đao, qun vắng ngồi đy qua đm
C tiếng loi chim ku sương no nng lạnh buốt lng ti.

( Tiển em về H Ni)
 

Ai c thể trnh khỏi sầu thương trong giy pht ấy, nhưng sao người nhạc sĩ kia tựa như một bng my qua hững hờ trong chiều nhạt nắng, sự thổn thức no nng như lắng su vo tận tm can v lặng mất trong v thanh:


Đ xa nhau thật rồi cuộc tnh như đốm lửa tn
Lạnh lng băng gi tm hồn người về hồ Ty năm nao
Nhớ thương về H Nội một người em gi thn gầy
Chiều chiều tha thướt bn hồ nhạt nha sương khi chiều thu.

(Tiễn em về H Nội)
 

Trong hon cảnh buồn thương như thế, người nghệ sĩ chỉ cn biết tm qun trước ging bo cuộc đời. Anh trở về với cuộc sống cam go v chỉ vui với hương đời tươi đẹp tm thấy trong nghệ thuật. Tnh cảm m đềm của bạn b cũng để lại cho anh nỗi luyến thương khng ngui. Khi một nh thơ ra đi kh sớm, anh tiếc thương cho người con gi qu nh đ, từ đy khng cn những vần thơ chn tnh v ấm p những pht giy hội ngộ:


Bay đi chim ơi vo ci sa m
Để ai tm kiếm nghn thu bng người
Một mai gi thổi vườn hồng
Chn khuya rảo bước tang bồng phiu du
Người ơi xin cảm ơn người
Nghn thu trăng lạnh hẹn ngy mua vui.

(Nguyệt lạnh)
 

Với cuộc đời, với người yu, với bạn b bao giờ anh cũng ngập trn tnh cảm dịu dng, nồng thắm v chứa chan. Tiếc thay tiếng tơ lng của anh từ đy khng cn ro rắt nữa, anh chm vo hư v trong nỗi ngậm ngi, tiếc thương v hạn của con người thắm tnh nhưng bất hạnh. Ước g anh gửi lại cho đời thm nhiều giai điệu ru tnh v ru người nữa để qua đ, ai cũng c thể nhận ra rằng, hay, cuộc đời d c bao ging bo gập ghềnh, d bao thăng trầm ngược xui đến rướm mu vẫn c thể lấp lnh, đẹp tươi v qu gi biết chừng no.
 

Si gn, thng 12 năm 2017.

N.P.Y.

 

 


 

 

 

 

 

 

 

art2all. net