Trạch An -Trần Hữu Hội

 

LỜI NGUYỆN ĐÊM GIÁNG SINH

 

 


         Trung tỏ vẻ quen thuộc bệnh viện, hắn đưa tay chặn cả đám dừng lại nơi ngă rẽ vào pḥng hồi sức, ch́a tay nói với ba thằng bạn:

- Có bao nhiêu gom lại đây, tiền xe về có tao lo.

Đứa nào cũng móc sạch túi, thằng Trung đếm cẩn thận mớ tiền chẳn có lẽ có:

- Bảy trăm tư, mẹ kiếp toàn con nhà nghèo, tao thêm hai trăm sáu cho đủ triệu!

- Mai đi rừng, vợ tao phải chạy lại tiền mua đồ bới, mua cỏ đem theo cho ḅ ăn đó mày, lẹ lẹ vào tao nh́n mặt nó chút!

Cả bốn đứa rón rén vào pḥng hồi sức. Khanh ngước mắt nh́n đám bạn vào pḥng, nước mắt hắn rươm rướm:

-Tụi mày xuống thăm cháu đó à, tưởng đi rừng hết rồi chơ?

Nh́n thằng con trai tám tuổi của Khanh nằm thiêm thiếp, chiếc sơ mi đứt mấy hột nút phô ra lồng ngực thoi thóp làm cả bọn thở dài, bốn thằng ghé ngồi lên chiếc giường hai bên, Trung vuốt tóc thằng nhỏ hỏi Khanh:

- Hôm qua đến giờ có uống được chút sữa nào không, Bác sĩ nói sao?

- Chuyền hai chai nước, có uống mấy muổng sữa rồi rát quá nó không uống nữa!

Cả đám cùng thở dài. Tiên nói làm cả bọn thêm ray rứt hối hận:

- Giá tao đừng xướng làm con chó th́ đâu có chuyện này!

- Lỗi ǵ ḿnh mày, đừng ăn món tiết canh th́ đâu đến nỗi!

- Nói lui vậy th́ thà nói chờ lễ về rồi nhậu th́ đâu vào đó! Tụi ḿnh thằng nào cũng khổ cũng thèm, đi rừng cả tuần có chút ǵ bổ béo trong người đâu, toàn cá khô vói nước mắm, thấy mâm tiết thằng nào cũng muốn ăn, xui là cháu nó dại!

- Có nghe Bác sĩ nói chuyển vô Sài g̣n không?

- Hôm qua súc ruột xong bác sĩ nói đợi hai ngày kiểm tra lại ṿm họng, nếu không loét lắm th́ chữa ở đây cũng được.

- Vợ mày đâu?

- Nó đi giặt cái mùng và mấy cái áo quần rồi, cúp nước nên nó đợi hai giờ rồi đó!

oOo

 

Hai chiếc cộ ḅ vào nhà thắng Trung lúc ba giờ sáng ngày hai bốn tháng mười hai, cả bốn thằng mừng rỡ nhảy xuống xe ngắm lại sáu bi gỗ căm xe, đường kính sáu mươi phân nằm gọn gàng trên hai thùng xe mà khoái chí. Quên hết bao nhọc nhắn từ trong núi giáp ranh với rừng Lâm Đồng. Quên bảy con khe mùa khô không nước, tháng mười một đổ mưa làm cho chúng trở thành bảy con thác hung tợn, chưa kể đến cái gian nan “lĩa” ( *) sáu lóng gỗ từ trên cao xuống, nó muốn kéo tuột con ḅ xuống vực!

- Trung, mày chạy qua nhà cha Thắng ngay đi, lăo ngủ thỉ kéo dây nói là căm xe bi sáu tấc, dài ba mét rưỡi, nghe vậy là lăo tỉnh ngay. Hôm nay hăm bốn rồi, có tiền sắm sửa chút Giáng Sinh chớ!

Lăo Thắng qua thiệt, trời vừa sáng, nh́n sáu lóng gỗ đỏ rực lăo nói:

- Tụi bây không sợ kiểm lâm Lâm Đồng à, tụi nó tuyên bố gặp lâm tặc Ninh Sơn là bắn không cần hỏi đó tụi mày!

- Tụi nó bắn th́ chết đạn, không phá rừng th́ chết đói, hên xui!

Thằng Trung nóng năy:

- Ông trả bao nhiêu cho sáu lóng này?

- Th́ giá căm xe tụi mày rành rồi hỏi chi nữa, chỉ trừ hao cho tao chút chút thôi, đợi sáng mai tính tấc t́nh khối tao trả tiền, cái ṇi căm xe mặt lớn dễ thua lắm, nứt ruột!

Mừng xía vô:

- Tươi rói cha à, nguyên cây đó!

- Ừ, cho xe qua nhà rồi ứng trước ba triệu, qua lễ tính sau, đồng ư không?

- Trả hết đi cha, lễ xong là tụi này đi lại liền!

- Tao mới xuất một mớ đi Đồng Nai, đang kẹt, mà thôi cũng được!
 

oOo


Chiều lại, cả bốn “lâm tặc” xúm nhau ở nhà thằng Tiên, con chó của nó hay cắn trẻ con hàng xóm. Cũng tại tụi nhỏ có cái tật cứ đi lễ tối về ngang nhà là dậm chân rồi chạy, con chó chạy ra sủa, đứa nào chạy chậm là nó cắn. Mấy tháng nay Tiên bị hàng xóm đem con tới đền mấy lần!

Làm xong con chó, treo mớ dồi lên chiếc sào, bốn cái chân đem cho bốn bà vợ hoong cho con, lọc ít thịt chừa làm món luộc, sau lễ sẽ rũ mấy thằng bạn đi rừng trong thôn cùng về nhậu. Nhưng tắm táp xong mới sáu giờ chiều mà mười giờ đêm mới lễ!

Mâm tiết canh đông cứng nh́n thích mắt, thằng Khanh đề nghị:

-Làm vài xi với cái tiết rồi về đi lễ với vợ con cũng kịp chán, mới sáu giờ!

Không biết rượu nặng hay cả bọn quá mệt, bốn đứa đều say, nhưng Trung và Tiên th́ gắng dậy được để đi lể. Vợ Khanh chạy qua lay hoài mà hắn không dậy nổi. Thôi th́ không đi lễ đêm th́ sáng mai đi cũng được, nhưng chị một tay ẳm con bé sáu tháng tuổi, không có Khanh không ai giữ thằng con tám tuổi, sợ nó nghịch chạy lung tung làm bà con lo ra không dâng lễ được.

Thằng con Khanh hiếu động nhưng ngoan, mỗi lần bạn bè Khanh đến nhà nó rất lễ phép, chơi ngoài sân nhưng nghe gọi là chạy vào ngay, học cũng khá dù không có ai bày vẽ ǵ, không có tiền học thêm nên nó chăm lắm, chưa bao giờ nhà trường hay cô giáo la rầy ǵ, vợ chồng Khanh thương con lắm.

Sợ thế mà thật!

Sân nhà thờ đông nghẹt người, đang chú tâm xem hoạt cảnh “hang Bê Lem” bỗng nghe tiếng xầm x́ từ ngoài cổng rồi lan vào trong, lát sau có tiếng ai đó:

- Con anh Khanh, nó uống nhầm a xít!

- A xít đâu mà uống?

- Của ông bán bong bóng bay.

Một số người ùa ra cổng nhà thờ. Trung ngồi nơi đám cỏ gần cổng, nhào ra khi nghe loáng thoáng tên Khanh. Thằng bé quằn quại giữa đất, lũ trẻ và đám người bu quanh, có tiếng hỏi:

- A xít để đâu mà nó uống vậy?

- Nó ở đâu tự nhiên chạy lại chụp cái chai a xít dùng đổ vô đá “các buya” bơm bóng bay, tôi cũng đang quay lưng lại nên không cản kịp!

- Nó uống nhiều không?

- Khoảng nữa chai!

Trung chạy vào băi giữ xe, lấy được chiếc xe cũng không dễ, nhưng may là xe anh nằm ngoài, len lỏi tới nơi anh nói to:

- Có ai bồng giùm cháu lên bệnh viện với!

Một anh thanh niên nhanh nhẩu ẵm ngang cháu leo lên xe.

Khi Khanh lên bệnh viện th́ thằng nhỏ c̣n trong pḥng cấp cứu, mặt hắn phờ phạc c̣n vợ Khanh th́ ngất lên xỉu xuống, luôn miệng con ơi!

Trung nói nhỏ vào tai Khanh:

- Nó chơi đuổi bắt, khát quá nên chạy đến chỗ bán bong bóng, tưởng chai nước nên xin, ông ta chưa kip quay lại nó đă tu mấy ngụm liền!

Khanh ngồi úp mặt vào hai bàn tay, lát sau có tiếng y tá gọi:

- Thân nhân chuẩn bị chuyển xuống bệnh viện tỉnh!

Khanh nói với Trung:

- Mày chở vợ tao về với con bé rồi ra chợ chờ xe xuống, chạy nhanh nghe mày!

- Không, tao ra xem cậu thanh niên c̣n không, nhờ cậu ấy…

Lát sau Trung quay lại:

- May quá, cậu ta vẫn c̣n!

Tài xế xe cấp cứu đóng cửa, chị y tá xem lại dây chuyền nước và b́nh o xy.

Khanh và Trung ngồi hai bên chiếc băng ca. Xe chạy ra cổng, hai gă “lâm tặc” làm dấu thánh giá, lâm râm cầu chúa hài đồng, xin cho thằng bé bằng an!

Sài g̣n 02 tháng 12 năm 2014.

Trạch An Trần Hữu Hội
 

______


(*) Lỉa: Cột lóng gỗ vào con ḅ, rồi bẩy lóng gỗ xuống dốc, trong khi con ḅ rị lại, xuống từ từ, rất nguy hiểm.


 

art2all. net