Trạch An -Trần Hữu Hội

 

MIỆNG CON TRẺ

 

 


          Ba người đn ng cẩn thận đưa con Hường ra khỏi đm rễ la xa của cy cổ thụ bn suối, họ gọi to cho trn bờ biết l đ tm thấy xc, cng với sự tiếp sức của những người khc, họ đưa ln nằm trn bi cỏ. Mọi người biết l khng cn cch g c thể lm cho n sống lại được bởi đ qu lu. Từ chiều hm qua đến trưa nay, ai cũng tưởng đ bị nước cuốn đi xa rồi, ai d n bị kẹt lại trong mớ rễ cy cch chỗ n xuống tắm chỉ chừng hai mươi mt!

Chị Lnh, mẹ của n ngất đi bn xc con, hai tay, hai chn chị xoải ra, tc chị rối b, đi mắt nhắm nghiền, bn mp chị dnh một lọn tc Thỉnh thoảng người ta nghe tiếng chị go thảm thiết, giọng kho như tiếng mo con:

-i...con..ơiơi!

Chiều qua, khi đi thị x về, chị dựng chiếc xe trước hin nh, khng thấy con b chạy ra như mọi khi, chị hoảng hồn nhớ lại cu ni của n hồi đm, khng lẽ n lm thật!.

Chị chạy ngay ra suối, đi dp chị mới mua cho n mấy hm, nằm ngay ngắn nơi gốc tranh!

-Xm lng ơi, con Hường nh tuicon Hường nh tui t suối. u huu.. hu!

Người đi lm rẫy về ngang qua, kẻ trong xm gần đ, nghe tiếng chị, chạy vội ra, hớt hải hỏi:

-N t chỗ no, chỗ no?!

Chị Lnh khng ngừng khc chỉ đi dp nơi gốc tranh

Hai ba ngưới nhảy xuống, ngụp lặn tm con b, từ chiều hm qua đến tối mịt, họ thất vọng trở về Sng nay lại tiếp tục, họ lội xuống xa hơn nhưng cũng khng thấy, cho đến khi khng cn hy vọng g tm được, quay trở lui th một người thấy dng nước xoy chỗ gốc cy c vẻ khc thường, lại gần quơ chn xem thử, đụng mớ tc la xa của n, anh ta la ln, mọi người xm lại ngụp xuống, n bị mắc trong đm rễ cy, người n đ nhơn nhớt như ru !

Nhn cảnh tượng chị Lnh như thế, ai cũng xt xa Trn trn con Hường c một vết cắt su, c lẽ do va vo đ. Dng mu ở miệng đ kh nay lại chảy ra thm một dng nhỏ lấp ln vết cũ. C tiếng ai đ ni to:

-Khng cứu được nữa thi th đưa chu n về nh chứ nằm trn cỏ tội lắm, mới mười bốn tuổi đầu m đi tắm suối một mnh lm chi cho thiệt mạng chu ơi!

Đm người đi trong tiếng bn tn thầm th, ai cũng cho l n tắm rồi v tnh sẩy chn chứ ma ny c lũ lụt g đu, nước đu c chảy xiết như những ngy mưa!

Căn nh cấp bốn được xy năm trước, cấp cho hộ ngho, chật chội với đm đng, ai cũng muốn nhn con b lần cuối. N lễ php lại miệng mồm, gặp người lớn l n cho hỏi từ xa. Ai cũng thương n, thương cảnh ci ct của hai mẹ con.

Mấy người xm lại thay o quần cho n, lục tung chiếc rương, tm mi mới c bộ đồ tươm tất, c Hong l gio vin của Hường, tm trong chiếc trp của chị Lnh, lấy hộp phấn thoa đều ln khun mặt đ chuyển qua ti sậm, c lấy thỏi son bi ln mi lm cho mặt con Lnh tươi ln, trng như đang ngủ.

Khi việc thay o xong, họ ra hiệu cho cnh đn ng, xm nhau bưng chiếc giường ra đặt giữa nh, ngay cửa chnh, trước bn thờ

ng Thoại, c vẻ rnh rẽ, ng cũng l người cao nin nhất, nghim trang đốt ba cy nhang ln bn thờ, trước tấm ảnh của anh Thực, chồng chị Lnh, chết lu rồi, từ khi chị chưa về ở trong thn ny.

Vi người th tho: Nghe đồn hồi cn sống anh hư hỏng, một hm qu say, chở gi sau xechết v tai nạn!

Mọi người rồi ai cũng về nh nấy, cnh đn ng cẩn thận bắt thm mấy bng điện xung quanh, lm cho căn nh bớt lạnh lẽo hoang vắng. Cn lại mt mnh, chị Lnh ngồi bệt xuống nền xi-măng, p mặt ln ngực con Hường, hai bn tay m lấy hai m con, khc thảm thiết:

-i con ơi, sao dại vậy con ơi, mẹ xin lỗi con, huhu. i, mẹ xin lỗi con. Hu.. HuCon c biết l mẹ cần ng ấy lắm khng, ng ấy cũng sẽ thương con như con ruột m con ơihức hức, con khng biết l cha con đ tệ bạc với mẹ con mnh lắm sao hứchức... Hường ơiHường!!!

 

oOo
 

Cn xong mớ phế liệu t ỏi cho nơi thu gom, b chủ đếm tiền đưa cho chị rồi hỏi cho c hỏi:

-Hm nay sao t vậy Lnh, con b c khỏe khng?

-Dạ cũng thường chị.

Phủi nhanh bụi v ten rỉ st từ mớ phế liệu dnh nơi quấn o, chị Lnh ra chỗ dựng chiếc xe cũ nt, đạp my rồi ra ng qunh theo hướng về lng

Chị Lnh ngừng lai nơi cy xăng đổ xăng, tiện thể mua cho con một mớ to, xong, chị leo ln xe, đạp mi khng nổ! Hai người đn ng cũng vo đổ xăng đi ra, đứng lại, người ngồi sau nhảy xuống đạp gip một hồi nhưng chiếc xe cứ xnh xịch rồi như cũ, một người chỉ tay về hướng ngược đường về lng:

-Phải nhờ tới thợ rồi, c thể tại ci Bu ri. Gần đy c chỗ sửa xe, chị đẩy một lt

 

Căn nh xy chỉ bốn bức tường, nền nhm nhuốc dầu mỡ, người thợ đang dọn mớ đồ nghề cho vo chiếc thng gỗnhn chị, hỏi với giọng buồn buồn chn nản:

-Xe sao vậy chị?

-Khng biết sao đổ xăng xong, đạp hoi khng nổ!

Người thợ leo ln xe đạp mấy ci rồi lắc đầu

-Ci bnh xăng cnThi chị lấy xe ti về, mai tnh, giờ tối rồi !

Hm ln trả xe, mới sng sớm nn chưa sửa được, anh bảo chị cứ lấy xe anh đi mua phế liệu Chiều về, trả xe th anh mời chị ngồi uống nước, khng lấy tiền cngNhững lần sau, khi th bơm, khi th v, khi th thay ci bố thắng.anh đều khng lấy tiền. Chị Lnh cố ni nỉ nhưng anh cứ lắc đầu:

-C đng chi, tui l thợ m, khi no hư ci g đng gi th tui lấy tiền, đi mua đi cho kịp

Anh Phc v chị quen nhau như vậy.

Một hm, cy mt trong vườn chn mấy tri, mi thơm lừng, chị nghĩ đến anh Phc. Cắt một tri vừa vừa, chị bỏ v chiếc giỏ mc sau xe đem cho anh. Nh vắng, biết anh Phc ở một mnh, chị vo bếp định lấy dao xẻ gim Anh lặng lẽ đến sau lưng chị, gần đến độ chị nghe hơi thở dồn dập bn tai, tay anh vuốt ln mi tc. Chị quay lại, muốn đưa tay đẩy anh ra xa, nhưng thấy di mắt anh hiền lnh đắm đuối nhn chị, chị thấy tồi tội.

-LnhTui thương Lnh!

Hai tay anh vng m lấy chị, người chị run nh nhẹ, bn tay chị cố giữ bn tay anh, nhưng rồi cứ đi theo n đến những vng da thịt mềm mại trn thn thể đ từ lu rạo rực, kht thm trong c quạnh. Anh du chị đến chiếc giường hẹp, chị lim dim, đi tay gh chặt thn thể anh Phc, miệng bật ra những tiếng rn khe khẽ, th tho v nghĩa!

Sau hơn hai thng, họ gần nhau hơn, chị đến với anh d xe khng hư hỏng g. Một hm mưa tầm t, xe thủng ruột xẹp lp, chị gởi xe chạy về với anh, nhờ anh đem xe đến sang mớ phế liệu chở đến đại l cn. ..Xong việc, anh chở chị về lng, chị khng muốn anh vo nh v sợ con Hường trng thấy, anh ni :

-Anh thương Lnh thiệt tnh, từ khi vợ anh theo trai biệt tch. Buồn cảnh đời mnh, anh đ thề cứ ở vậy khng thm lấy vợ nữa! Nhưng rồi gặp Lnh, hon cảnh mnh c quạnh giống nhau, anh hứa sẽ thương con em như con ruột, chng ta cho con n biết rồi mnh sống với nhau em ạ

Khi hai người vo nh, con Hường cứ lấp l, chị Lnh gọi mi n khng ra. Nghĩ l trẻ nt, thấy người lạ n sợ nn anh Phc đi vo chỗ n đứng định lm quen, ai d n vng chạy theo ngả sau. Anh cười buồn cho chị Lnh, trước khi ra xe, anh ni với chị:

-Em cứ ni thiệt với con, ni anh sẽ thương n như con đẻ, sẽ lo cho con học hnh tử tế như con người ta, em đi mua phế liệu, anh sửa xekhng lẽ khng nui con tươm tất được !

Tối hm đ, con Hường nhắm mắt nằm im bn chị, khi chị định mở lời, con Hường quay mặt vo trong tường. Chi Lnh ngồi dậy, đặt tay ln vai con lay khe khẽ. Con Hường bỗng ngồi dậy ni giọng tức giận:

-Mẹ đừng ni g cả, con khng muốn c thm người no nữa trong nh mnh!

Chị lại nằm xuống, con Hường cũng nằm xuống, tnh con b chị biết, tuy ngoan nhưng tri n việc g l n hờn cả mấy ngy. Đm đ chị thao thức, con b cũng trở người mấy lần.

Hm sau anh Phc lại chạy xe theo chị về nh, con Hường lại bỏ trốn ! Tối lại nằm ngủ, con Hường ni với chị:

-Mẹ khng thương con th con cũng sẽ như con Tuyền !

Chị giật mnh nhớ tới con Tuyền. Năm ngoi, cha dượng n tt n mấy ci v ham chơi trốn tm để em n t chảy mu đầu, n bỏ chạy rất nhanh, trong khi mọi người ai cũng xm lại xem em n thế noai d con Tuyền chạy ra suối, nhảy ngay xuống, đang ma mưa lũ, nước cuốn phăng phăng khng ai kịp cứu, chẳng ai dm nhảy xuống khi dng lũ ngập bờ, ngập lun cả đm tranh hai bn Mấy ngy sau, n tấp vo bờ ở lng dưới. Người n trng thật thảm!

Sng nay khi ra đi, chị bần thần trong lng nhưng rồi tự nhủ:

-Thi, chuyện đu cn đ, từ từ rồi con n cũng qun, hơi đu lo miệng trẻ con, với lại anh ấy đ về ở trong nh đu !
 

oOo


Mấy ngy tang con Hường, anh Phc ra mặt lo lắng, qun xuyến Trong lng xầm x nhỏ to nhưng anh cứ vờ như khng nghe g, c ai hỏi, anh ni l anh họ của chị Lnh. Chị Lnh như khng cn cht sức lực no, hai người du chị đi m đi chn chị cứ như khụy xuống, từ mộ trở về, chị nằm m mệt!

Anh Phc nhờ y sĩ chuyền nước biển mấy ngy, chị c vẻ kh ln. Phục hồi dần sức khỏe,  chị Lnh ni vi anh Phc:

-Em cảm ơn anh.

Anh mừng rỡ nhn chị, ni:

-Sao em ni thế, con Hường mất đi, em cng c quạnh, anh phải chăm sc em chứ cn ai

Chị Lnh lắc đầu rồi lặng im khng ni, trong tr chị nhớ lại lời con Hường: Mẹ đừng ni g cả, con khng muốn c thm người no nữa trong nh mnh!

Nước mắt chị tro ra theo tiếng khc rấm rức, một lc sau chị ni, giọng nghẹn ngo, xt xa:

-Em cũng thương anh, nhưng chng mnh khng thể sống cng nhau anh Phc ạ! Khng thể, khng thể no được !

Anh Phc quỳ xuống gục mặt vo đi chn chị:

-Anh xin em, Lnh, cho anh sống cng em, hm sớm c nhau

Chị bỗng khc a rồi ht lớn:

-Con Hường chết v emv emv anh! i con ơiMẹ chưa khi no c được hạnh phc hức..hức từ cha con, giờ mẹ cũng sẽ khng bao giờ c thể c hạnh phc v con, hức hức con ơi con!!!

Anh Phc khng hiểu chị ni g, vụt đứng dậy trố mắt nhn chị:

-Khng phải n đi tắm?!

-Khng, khng phải, HuHuHu.u. u. con ơi con!!!
 

Si gn, 11. VIIII. 2014.
Trạch An Trần Hữu Hội

 

art2all. net