Trạch An -Trần Hữu Hội

 

NHỮNG TỜ ĐƠN LY HÔN

 

 

Ngồi trong căn pḥng tập thể dành cho giáo viên độc thân của trường, Khiên trầm ngâm nh́n ra ngoài hiên, chén nước trà vẫn c̣n nóng, hờ hững đưa lên môi nhấp một ngụm, anh tằng hắng rồi bỗng như ư thức ra cái thực tại : Ḿnh đang cô đơn, nhưng là một cảm giác cô đơn dễ chịu, pha chút thanh thản, yên b́nh, vào cái tuổi năm mươi lăm !

Muộn màng duyên nợ. Khiên học Đại học sư phạm Huế, ra trường, anh xin vào Nam, về dạy môn Sinh cấp 3 tới chín năm nơi cái trường cấp 2 và 3 này, anh mới lập gia đ́nh. Chị cũng là giáo viên, nhưng là giáo viên cấp 1. Hiệu trưởng Thành thấy anh một thân một ḿnh., tuổi cũng đă lớn nên mai mối …

Ngày cưới nhau, anh Khiên ba mươi mốt tuổi, c̣n chị kém anh năm tuổi, hai mươi sáu.
 

oOo
 

Chuyện mai mối của thầy hiệu trưởng Thành chưa chắc đă có kết quả nếu cô Tuyến không chủ động …Bởi lúc này Khiên cũng đang có một giáo viên cùng bộ môn, mới ra trường ba năm, mến cái hiền của Khiên. Nghiệt cái là cô Lành cũng là người kín đáo, cả trường không ai hay biết ǵ về t́nh cảm mới chớm trong ḷng họ!

Là một người chân chất, Khiên không đẹp trai nhưng thuộc loại nh́n được, anh cao ráo, vừa người, hiền và ít nói. Ngay sau khi thầy Thành giới thiệu hai người với nhau, cô Tuyến thân mật như đă yêu nhau từ lâu. Nào ghé nhà tập thể, nào mua trái cây, nào đi chợ và làm bếp giúp… Những chiêu tṛ “phổ thông”, cho Khiên cảm tưởng đây chính là “môt người vợ hiền ngoan”. Nhưng ngoạn mục nhất là chiêu chót, với chiêu này, cô Tuyến hạ gục một lúc cả cô Lành và thầy Khiên, đạt mục đích thật nhanh chóng !

 

Tối hôm đó có chiếu phim ở sân bóng xă. Nghe thông báo là thanh niên nam nữ trong xă xôn xao. Nghe cái tên phim cũng đă thấy lăng mạn: “Xô- nát bên hồ” ! Thời này, mọi người đều khát khao một đêm giải trí, một dịp hẹn ḥ…

Cô Tuyến đến nhà tập thể để rủ Khiên đi xem phim, đă thấy Lành ở đó. Lành trẻ và đẹp hơn hẳn Tuyến. Khiên vui vẻ, vô t́nh, mời cả hai đi coi phim. Hai cô gái cũng chị chị em em thật lịch sự. Phim hay và lăng mạn. Nỗi khát khao của tuổi trẻ với nghệ thuật phim ảnh làm cả sân băi im phăng phắc, chỉ c̣n tiếng thuyết minh lập bập, câu trước lộn ra câu sau, nhưng họ vẫn hiểu được mạch phim. Đúng vào lúc cảnh phim hai người dang thong thả bơi thuyền trên hồ,Tuyến mượn chiếc bấm móng tay của Khiên. Đang mê mải theo dơi phim, Khiên móc túi đưa cho Tuyến.

Phim hết, mọi người trầm trồ tiếc rẻ, cả hai người, Khiên và Lành không thấy Tuyến đâu, tưởng là Tuyến đă về nhà cô ấy trước v́ có việc ǵ đó.

Có thể cái lăng mạn trong phim làm Lành mạnh dạn thêm một chút, cô cùng Khiên về nhà Tập thể. Cửa khép nhưng không khóa và có đèn. Khiên đẩy cửa, trố mắt, c̣n Lành th́ hét lên thất thanh rồi chạy ngược trở ra đường. Tuyến nằm gần như trần truồng với tấm đắp mỏng, đắp ngang phần giữa thân, như đang ngủ, da thịt của phần c̣n lại lồ lộ dưới ngọn đèn điện!

Lành vừa chạy vừa khóc. “Th́ ra anh chàng Khiên này không vừa. Con gái vào nằm trong pḥng tự nhiên như thế th́ chắc cũng đă lắm lần, lắm cô. Lại có cả ch́a khóa pḥng nữa chứ !”

Tuyến vờ như hốt hoảng, cô kéo chăn lên cao một chút, phần ngực và hai đùi vẫn lồ lộ trước mắt Khiên.

-Ôi, Thầy về rồi à…Đang xem phim em tự nhiên chóng mặt, mượn ch́a khóa về pḥng thầy định nằm một lúc, rồi ngủ quên !

-Cô Tuyến có sao không, tôi chở cô về nhà nhé ?

-Em nhức đầu, người nóng lắm! Đây này, thầy xem, thầy xem…

Tuyến cầm tay Khiên đặt lên trán, lên bụng và ngực, rồi ṿng tay ôm ngang lưng Khiên. Người Khiên cũng nóng ran, hơi thở anh dồn dập, mùi thơm da thịt của Tuyến đưa anh chơi vơi trong nỗi thèm muốn khát khao.

Anh mơ hồ nhớ đến một cảm giác như thế từ rất lâu… Hồi ở quê, khi anh học cấp hai, chơi trốn t́m với cô bạn cùng xóm, vô t́nh tay anh chạm vào ngực, cả hai ngây ngất nơi đống rơm sau nhà. Lần đó anh c̣n bé dại, chỉ là cảm xúc của sự gần gũi khác giống phái. Bây giờ, ba mươi mốt tuổi, với nỗi rạo rực của thằng đàn ông, anh không cần ǵ phải ḱm giữ…

Nhưng lần đó, đêm đó, lại đem đến cho anh nổi hối hận dày ṿ hai mươi bốn năm !

Ông trời cho Khiên cái trí nhớ không bền, hay tại anh cũng không muốn lưu lại trong kư ức những nỗi đắng xót của mười mấy năm đầu sống đời hôn nhân với Tuyến. Khi anh thấy cuộc hôn nhân càng ngày càng tệ hại, cách suy nghĩ, cách cư xử, lời ăn tiếng nói của Tuyến, hôn nhân trở thành một sự đọa đày! 

Năm tháng qua dần, khi anh mất hết kiên nhẫn để chịu dựng, có ư định ly hôn th́ đă hai đứa con, trai đầu mười tuổi và bé gái bảy tuổi , Chính chúng là niềm vui, hạnh phúc và hy vọng mà anh có được trong cuộc hôn nhân này.
 

oOo

 

-Ôi trời ơi, hơn mười một giờ rồi mà ông c̣n ngồi xem “phim séc” à? Tôi họp hội đồng giờ mới xong mà ông không chợ không búa th́ trưa nay ăn cái ǵ? Đàn ông người ta sao hay ho, đàn ông ḿnh thật chán hết chỗ nói, ai đời đi dạy hơn hai chục năm mà chỉ được cái chức tổ trưởng bộ môn. Thật xấu hổ !

Cô Tuyến túm sợi dây điện giựt một phát, chiếc máy vi tính tắt phụp, ba cái đề thi học kỳ hai của khối 10, 11, 12 anh soạn cả buổi sáng chưa kịp “save”, biến luôn ! 

Cô Tuyến lên chức thật nhanh. Mới ngày nào chân ướt chân ráo từ ngoài Nghệ An vào với cái bằng 9+1, hai đợt học Bổ túc và Đại học từ xa, cô đă có bằng Đại Học. Mức lương cao hơn Khiên nhờ chức vụ: cô làm Hiệu Trưởng trường phổ thông cơ sở mười hai năm nay rồi, đang mon men cái chức phó pḥng Giáo Dục. Cô thường đi họp với lăo Tân, Thường trực huyện, có khi gần sáng mới về đến nhà.

-Dạy với dỗ, ngày nhà giáo mà chẳng ai thèm quan tâm cho cục xà bông, đừng nói chi đến cái áo sơ mi ! Không có tôi th́ cái nhà này chết đói!

-Đi dạy không xong th́ làm kinh doanh buôn bán đi cho vợ con nhờ. Thằng Thạnh không có chữ đui nào, học không hết lớp ba mà buôn gỗ giàu có, xe này xế nọ. Con vợ cứ phổng phao càng ngày càng trẻ đẹp…Ông không nh́n qua cho tui nhờ !

Không biết họp Hội đồng sáng nay có chuyện ǵ không, nhưng những khi không họp, cũng đều thế cả…Về nhà thấy chồng là la hét!

Hôm nay thứ năm, sáng nay anh đă đưa hai con về ngoại từ sớm, tranh thủ ra đề thi.

-Hai đứa về ngoại rồi, ăn tạm cái ǵ cũng được mà !

-Ăn tạm, ăn tạm cái ǵ là cái ǵ ? Tui mệt ăn không nổi. Kiểm tra với kiểm trẻ, pḥng với phiếc, cứ quay như con vụ… Anh đi mua cho tôi bát phở!

Khiên mặc áo, dắt xe đi…
 

oOo
 

Chuyện chức quyền của Khiên kể ra cũng chậm thiệt ! Bản tính anh không biết nịnh nọt, không ngang bướng nhưng lại chuộng cái trung thực. Cái cửa thăng quan tiến chức là phải đảng viên mà anh cứ cảm t́nh đảng hoài, không kết nạp được. Nghe đâu khi về địa phương của anh sưu tra lư lịch, cán bộ địa phương cho biết cha anh ngày xưa là Việt gian, đi dạy cho Tây. Gia đ́nh có hai anh là lính ngụy chết trận! 

Khiên nhớ tới chuyện của bố mà ngày c̣n bé anh thường nghe kể. Ông đánh thằng Tây Thanh tra sở học chánh khi hắn về thanh tra trường, thấy một giáo viên bệnh, gục mặt xuống bàn, hắn cho là ngủ gục rồi mắng: “Các anh là một lũ heo, chỉ ăn và ngủ !”  Đập thằng Tây xong ông trốn lên Ba Ḷng theo Việt Minh. Cái cung cách nhà giáo làm ông không sống nổi. Bị cho là trí thức tiểu tư sản, phê b́nh kiểm thảo thường xuyên, ông bỏ về lại, bị lính Tây bắt, đập dập phổi, nằm nhà lao hai năm. Chứng hen suyển theo ông cho đến khi chết. Ngày ông mất, Khiên học lớp sáu, lớp đầu bậc trung học.

Giáo viên toàn trường đều mến anh, học sinh nào cũng quư cũng thương …Khiên vừa giỏi chuyên môn vừa giỏi kiến thức, lại tận t́nh.

20 tháng 11 hằng năm, từ cái thời bao cấp, c̣n độc thân, các em đến thăm mang theo quà, khi th́ bột ngọt, khi th́ mét vải, anh đều bắt đem về, không nhận:

-Nhà em nào cũng khổ, đem về! Thầy một thân một ḿnh, có tiêu chuẩn rồi… Em nào thương th́ cho thầy chậu bông, cây hoa… thầy chưng cho vui mắt, vậy là thầy vui rồi!

Buôn bán! Những ngày kham khổ v́ đă lập gia đ́nh, bao nhiêu đêm anh trằn trọc với ư nghĩ bỏ nghề dạy học, đi buôn gỗ lậu như nhiều người. Nhưng cứ nhớ tới cái cảnh lén lút, bắt bớ, đối đầu với Quản lư thị trường, Thuế vụ, Kiểm lâm… anh ngao ngán! Họ ngang ngược và hách dịch quá anh không chịu nổi! Có thầy vừa dạy, vừa buôn gỗ, giàu lên trông thấy. Cũng nhờ cái “mác” Giáo viên, họ năn nỉ ỉ ôi, anh không làm được.

Thời bao cấp qua, anh mua cái máy vi tính, mở cái photocopy. Nào ngờ Công An hoạnh họe ngày đêm. Anh đâu biết in ấn là thuộc quản lư của an ninh! Chịu nhục nuốt giận, khi cho năm chục ngàn, khi cho trăm ngàn, gắng gổ v́ vốn mua máy móc c̣n mắc nợ. Khi nhà trường bắt đầu in ấn các đề thi, bài tập, tài liệu, giáo án, anh mừng thầm. Nhưng cái ǵ cũng có phe có cánh. Thầy Toản phụ trách Công đoàn trường mua ngay cái máy “photo” mới cứng, in nhanh và đẹp, in luôn cả tài liệu thu nhỏ cho học sinh quay cóp.  Vợ thầy Toản đon đă miệng mồm, kinh tế nhà thầy Toản lên phới phới.

Vừa rồi thay mực thế nào lại bị kẹt giấy, tháo ra th́ hư mấy cái “ru lô”, Khiên chẳng buồn sửa. Thợ Nha Trang vào thay, bét cũng mất triệu bạc.

Cô Tuyến lại có dịp ch́ chiết anh:

-Sao anh không học nơi người ta mà làm cho tui nhờ, đồ hậu đậu!
 

oOo
 

Từ ngày sự quá quắt của cô Tuyến “leo thang”, Khiên có một cách “trả thù” sau mỗi lần căi cọ. Nói là trả thù nhưng thực ra, chỉ là trấn an bản thân, xoa dịu cái uất ức trong ḷng. Cũng chỉ như cái anh A. Q. của Lỗ Tấn, nhiều lần anh nghĩ vậy. Cách đó là: Ngồi vào máy thảo đơn ly dị! 

Hơn mười năm nay, anh đă viết không biết bao nhiêu tờ…Mỗi lần viết, anh như được bộc bạch cùng ai đó, như tâm sự cùng trang nhật kư.  Mỗi lần viết anh thêm một vài ư, một vài câu ch́ chiết cho hả dạ. Viết xong, anh đọc đi đọc lại vài lần, có khi để đến cả tuần, chừng nào cơn giận nguôi nguôi anh mới xóa. Xóa chứ không xóa th́ làm sao mà gởi cho được, hai đứa con c̣n dại quá. Mỗi lần nghĩ đến chúng, anh rươm rướm nước mắt, bấm “đề lét”!

Nhưng rồi cái ngày in tờ đơn ấy ra cũng đến. Cách nay sáu tháng, đứa con út tốt nghiệp Cao đẳng, việc làm tạm ổn nhờ một người bạn sắp xếp dùm…

Trước mặt hai con và cô Tuyến, anh nói ra ư nguyện của ḿnh:

-Ba nói ra với hai con đều này chắc hai con cũng không ngạc nhiên, các con giờ đă lớn, hiểu tất cả những ǵ các con đă thấy, những ǵ mà hơn hai chục năm nay ba phải chịu đựng. Giờ hai đứa đă ổn, chuyện vợ chuyện chồng hai con sau này tính sau, ba hết nhẫn nại rồi. Ba ly hôn !

Cả ba sửng sốt. Họ tưởng Khiên sau bấy nhiêu năm chịu đựng, đă thành kẻ nhu nhược, khiếp hăi trước cô Tuyến!

Hôm ra ṭa, chánh án là một học tṛ cũ, nghiêm giọng hỏi:

-Cô có muốn ḥa giải không?

-Tôi không muốn, thưa ṭa!

- Thầy th́ sao?

- Em ạ… ( những người có mặt tại ṭa hôm đó cùng cười ồ khi Khiên cứ như nói với học tṛ!) Tôi xin lỗi! Thưa ṭa, ṭa hăy giải thoát dùm tôi. Không, tôi đă cố gắng hơn hai mươi năm nay, quá đủ rồi thưa ṭa!

Ṭa xử thật nhanh v́ anh không màng ǵ đến tài sản.

Nhớ đền giờ phút ṭa tuyên bố, “Thuận theo đơn ly hôn của hai người…Chiếu theo luật…”, anh sung sướng đến không c̣n nghe ǵ nữa! 

Ánh nắng mai vừa xuyên qua giàn bông giấy, lọt xuống làm lỗ chỗ khoảng hiên, nơi căn pḥng ngày xưa anh từng ở. Khiên nhấp thêm ngụm trà, anh vẫn đang trong cảm giác lâng lâng, thanh thản, yên b́nh.

 

Ninh Thuận, 06 tháng VII, năm 2013.

Trạch An - Trần Hữu Hội
 

 

art2all. net