tranducpho

 

 

SA MẠC

 



Ta, kẻ trầm luân giữa cơi đời
Đă từng thống hận với than ôi
Trái tim đá sỏi ngàn năm rắn
Cứ ngỡ khư khư chẳng chuyển dời

Ai khiến xui chi gặp gỡ nàng
Tinh cầu giá lạnh chuyển xuân sang
Cỏ cây hớn hở đâm chồi biếc
Muôn sắc hoa thơm rực nắng vàng

Từ đó ḷng ta lắm mộng mơ
Không là thi sĩ cũng làm thơ
Nhiều đêm thức trắng t́m câu chữ
Để mở khóa tim kẻ hững hờ!

Em vẫn hồn nhiên chẳng đoái hoài
Khiến ta ngờ nghệch cả đời trai
Giang hồ không trọn, t́nh không vẹn
Chưa biết tương tư đă thở dài!

Chiều nay em có nhớ ta không?
Ta gọi tên em với băo ḷng
Em – áng mây trời xa khuất nẻo
Ta – đời sa mạc đợi mùa giông!

--
tranducpho

 

 

 

art2all.net