TRẦN DZẠ LỮ

HĂY NHỚ LỜI NÀY EM NHÉ

 

 

Vạn người theo đuổi không bằng một người yêu thương.
Vạn người nuông chiều không bằng một người thấu hiểu…
”(*)
Ai đă nói vô cùng chí lư
Bởi t́nh yêu chỉ có một mà thôi…

Là người có thừa lăng mạn em ơi
Nhưng khi đă nắm chặt tay cưng rồi không buông nữa
Ai nói trai Huế không chung t́nh cơ chứ?
Cơi thơ t́nh chỉ một bóng h́nh thôi…

Ai nói kẻ làm thơ không thích niềm vui?
Vui ,nhưng anh không hề quá trớn
Giao trái tim cho em rồi mắc mớ chi ngả ngớn
Những h́nh hoa hữu sắc, vô hồn ?

Mắc mớ chi cứ ngó lui quá khứ
Mắt chằm chằm khi đă thôi yêu?
Bởi ra đi là vĩnh quyết
Chẳng bao giờ hối tiếc tàn tro…

Anh nói những lời nầy, em hăy nhớ cho
Yêu là cháy hết ḿnh không do dự
“ Vạn người nuông chiều không bằng một người thấu hiểu
Vạn người theo đuổi không bằng một người yêu thương…”


Lời t́nh nầy nào khác kinh thư ?

Trần Dzạ Lữ
Cảm tác bài viết từ “Sắc Màu Cuộc Sống” mà Minh Hoàng Nguyễn chia sẻ


 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all. net