TRẦN DZẠ LỮ

 

ANH KHÔNG PHẢI LÀ DON JUAN

 



Anh không phải là Don Juan
Để lọc lừa t́nh ái
Mà chỉ là kẻ lặng thầm tay nải
Hứng giọt t́nh rơi…

Nếu đúng là em rơi
Vào trái tim lăng mạn…
Nhưng kiếp người th́ như nhà tu khổ hạnh
Anh xin tạ ơn đời!

Bởi sống có mấy lần vui
Khi nỗi buồn th́ đăng đăng đê đê vô lượng ?
“Tôi TỒN TẠI “, nếu không được sống
Th́ c̣n nghĩa lư ǵ nữa em ơi!

Chôn quá khứ, không màng ngày mai
Siết lấy t́nh em lẩy bẩy
Nghĩa là anh được thấy
Màu b́nh minh khi em hất nụ cười t́nh…

Anh không phải là Don Juan
Cũng không phải Chí Phèo của làng Vũ Đại ngày ấy
Và em chẳng là Thị nở
Sao bát cháo hành ngon đến rưng rưng ?

Có lẽ câu thơ anh viết là máu thịt của một tâm hồn
Và nụ hôn em là biển mặn
Ta ḥa tan vào nhau bằng nước sông Hương sông Hồng
Lấp lánh
Sự chân chất này là ngàn lần anh chẳng phải Don Juan…

Trần Dzạ Lữ
 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net