|
Trần Dzạ Lữ
ÁO LỤA VÀNG
Từ em mặc áo lụa vàng Nắng nghiêng ngả phố, mưa bàng hoàng theo… Từ anh một cơi hắt hiu Cũng nghe sửng sốt bao chiều nhớ thương Lụa ơi sao cứ bồn chồn Đêm đêm anh mở cửa hồn… đợi em ! Từ em vén mớ tóc tiên Gió mê muội gió, anh điên đảo…đời ! Mắt em là ánh sao trời Tàn khuya anh chết…tuyệt vời biết không ? Lâu rồi ôm mối t́nh câm Biết chắc Vực Thẳm …vẫn xăm xăm t́m…
Trần Dzạ Lữ ( SàiG̣n tháng 7 năm 2011)
|