|
Trần Dzạ Lữ
BÀI THƠ GỬI NGƯỜI NĂM CŨ Ở THỊ TRẤN HOA VÀNG
Vẫn c̣n ngồn ngộn nhớ thương Dầu anh đi cuối đoạn đường trần gian Em ơi, Thị Trấn Hoa Vàng Làm sao quên được một làn sương vây? Phương-Bối-Am, chỉ một ngày Với em, cũng đă đủ đầy sắt son Qùy vàng in dấu môi hôn Làm sao quên được nỗi buồn tiểu thư? Vẫn c̣n xuân ngát trong mơ Dẫu em khuất nẻo trăng mờ-anh đây!
Trần Dzạ Lữ ( 2009 )
|