THƠ TRẦN DZẠ LỮ


B̀NH MINH TỪ ĐỘ EM CƯỜI

 


 

 

Em đừng hỏi anh
Có bao nhiêu phụ nữ đi qua đời
Bởi có trăm người cũng không sao ấn tượng
Bằng em

Em đừng hỏi hoa
Bởi hoa chỉ có nhan sắc mà thiếu tâm hồn
Anh chỉ thích một loài hoa
Đó là hoa- biết- nói

Em đừng hỏi thơ
Buổi cà phê Lọ Lem con-mắt-có-đuôi
của em đă rơi vào đáy cốc anh uống
Chiều ngẩn ngơ…

Em đừng hỏi t́nh
Những lần quên nhớ
T́nh không nói
Nhưng anh biết miệng em cười…cho đá nát vàng phai
Và riêng anh cứ thao thức đêm dài
Buộc chỉ thế
Không lư anh đào bay ?


Trần Dzạ Lữ

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net