TRẦN DZẠ LỮ



BUỒN T̀NH


 

 

Quần áo buồn trong tủ
Giày dép đợi chân đi
Thèm một lần ra phố
Với buổi sáng từ bi…


Chai rượu trên bàn kia
Để hoài không ai uống
Bạn bè thời cô Vy
Xa lăng lắc, không tưởng…


Người t́nh ư? Hoá tượng
Khi mỏi mắt chờ nhau
Dâu bể này bốn hướng,
lẫn tứ phương rưng sầu…


Đâu ai trả lời được
Sát thủ vô h́nh kia
Lúc nào nó chùn bước
Cho b́nh yên trở về?


Trần Dzạ Lữ


THƠ TRẦN DZẠ LỮ
LỜI RU EM CỦA CHÀNG
Bây chừ em théc(*) cho ngoan
Để anh đi kiếm thiên đàng b́nh yên
Hoạ may quăng hết ưu phiền
Cái thời đá nổi, rong ch́m thế gian…
Khi không, thế giới lật ngang
Chết không kịp ngáp, người oan uổng người…
Ru em c̣n máu luân hồi
Mà sao thơ lại ngậm ngùi nhường kia?
Sau tai ương, anh ưng về
Xăm xăm làm mới t́nh quê dài dài !
T́nh ruby này không phai
Ru em cho théc lúc mài miệt thương !
Ru em, anh lại soi gương
Th́ ra đêm trắng đă nhường ngôi vui
Phục sinh lại kiếp con người
Như ca dao Mẹ một thời yêu Cha…
Trần Dzạ Lữ
(*) théc : địa phương ngữ Huế là ngủ

 

 

art2all.net