TRẦN DZẠ LỮ



CẢM ÂN CHA

 



Con vẫn biết bóng cha như bóng núi
Lặng lẽ nuôi con, lặng lẽ đau đời…
Ơn dưỡng dục làm sao mà quên nổi
Dù bây giờ con ngoài tuổi sáu mươi ?

V́ cơm áo, cha lặng lẽ lên đồi
Nơi phố núi rất mù sương Đà Lạt
Ngày mẹ mất, cha không sao về kịp
Chỉ có con vuốt mắt mẹ ḿnh thôi !

Khi trở lại, làm gà trống trong đời
Nuôi chúng con bằng t́nh cha lao khổ
Là nho sĩ, nên không đành thất thố
Với ơn sâu nghĩa nặng chốn quê nhà…

Đâu ngờ rằng, một mùa xuân nở hoa
Cha âm thầm ra đi, không trăn trối
Con chợt mồ côi cả cha lẫn mẹ
Ai chia ĺa ḿnh như rứa hở cha ?

Mất cha rồi, sầu ngày tiếp tháng qua
Sự nghiệp, công danh con đành bỏ dở
Phương –Nam-Hành ! Kẻ giang hồ ĺa xứ
Chiều ba mươi gơ nón hát cuồng ca…

Ngoài sáu mươi, mới làm thơ cho cha
Con không khóc nhưng tim ḿnh lệ ứa
T́m đâu được người kính yêu xưa nữa
Bóng núi t́nh, cha che chở đời con ?

Trần Dzạ Lữ
 

 

 

art2all.net