TRẦN DZẠ LỮ


CẢM ƠN EM…

 


 

 

Cảm ơn em đă cho anh nhiều thi hứng
Giữa cuộc phong trần yêu muộn đẹp ǵ đâu!
Từ đất đen ta bay lên lừng lựng
Chạm thiên đường để ăn nhớ cho nhau…

Anh đă hiểu rồi tại sao
Trên môi em luôn có nụ cười khinh bạc
Người đàn bà thương con bậc nhất
Nên giấu buồn, giấu nhớ ở đằng sau…

Và anh cũng đă hiểu v́ đâu
Đời em có đôi ba lần trắc trở
Khi hạnh phúc không đo bằng thước thợ
Và đa đoan lấn lướt cơi phiêu bồng !

Như con chim luôn sợ cành cây cong
Em ở vậy, không bước thêm bước nữa
Rất bản lĩnh với những gă đàn ông
Làm thợ săn chuyên săn mồi nhan sắc…

Với em, t́nh yêu anh rất thật
Từ kiếp nào đă vay nhớ, mang thương
Anh sẽ không bao giờ là Trọng Thủy
Biến em thành công chúa Mỵ nương( * )

Em và anh đă dư hiểu lẽ vô thường
Phút giây sống này đây là bất tuyệt
Quá khứ hề ! Hăy chôn sâu đáy huyệt
Hiện tại ḿnh đang mặc áo t́nh nhân

Anh yêu em yêu gấp vạn lần
Để bù lại tháng năm ḿnh thất lạc
C̣n đợi ǵ…, trái tim ta cứ gặt
Những mùa vàng ḥ hẹn, thuở bâng khuâng…

Cảm ơn em thi hứng bảy mươi lần (** )
Nhưng rất riêng khi ch́a ra cảm xúc
Thắp đuốc đi t́m đâu ra con mắt
Của linh hồn em đến bên anh ?


( SG 27.4.2015)

Trần Dzạ Lữ

_____

 

( * ) Xin hiểu là Mỵ Châu
(**) Bảy mươi bài thơ viết riêng cho một người .
 

 

art2all.net