TRẦN DZẠ LỮ



CHẲNG SỢ
 


Anh chẳng sợ thiên đường hay địa ngục
Khi Ru t́nh làm rớt cả vầng trăng
Dẫu tội đồ…bên em, tim vẫn nhận
Câu thơ buồn trôi ngược phía trăm năm…

Bàn tay em, có những nhánh bâng khuâng
Đường chỉ lỡ, duyên t́nh kia đứt đoạn
Anh sẽ nối liền đôi bờ hạn hán
Để em c̣n cất cao giọng vành khuyên…

Nắm tay nhau sẽ măi măi b́nh yên
Thời gian ư ? Có cần chi vội vă?
Đôi gối mộng thêu tên cười ha hả
Anh trước, sau chết…trong mắt Điêu Thuyền !( * )

Anh mặc kệ thế nhân ấy, mà em
Lưỡi không xương sẽ nhiều đường lắt léo ( * * )
Đă đu bay sợi dây t́nh lơ lửng
Ta bền ḷng nhất thiết có mùa tin…

Đừng em nhé, ai nói ngả nói nghiêng ( ***)
Cứ bước tới ngày mai trong khinh bạc
Nụ cười kia …là một trời lấn át
Tiếng phàm phu sẽ tắt ngấm bên chiều…

Hăy như Mẹ, em ru người cô liêu
Bằng hoài cảm chạm sâu vào tâm khảm
Anh xưng tội …dù rằng rất lăng mạn
Sơ sẩy nào không đánh đố vong thân ?

Ngực anh c̣n nghe thấu điệu phong vân
Em hăy cứ gối đầu lên đi nhé
Như loài Sam bện đời nhau như thế
Th́ cần ǵ động đất ở bên lưng ?

Trần Dzạ Lữ


(*) Nhân vật trong truyện xưa
( **) mượn ư tục ngữ VN
( ***) Mượn Ca Dao

 

art2all.net