TRẦN DZẠ LỮ

 

                        

 CHIỀU PHAN RANG

Chiều Phan Rang đi t́m hoài không thấy
Mắt môi xưa đă lẫn khuất trong đời
Nắng rát mặt người, tôi hóa mồ côi
T́nh một thuở sao dùng dằng đến vậy ?

Hai mươi năm- Kể từ khi tay vẫy
Là ngh́n trùng của núi cách sông ngăn
Ga Tháp Chàm biết bao người đi, đến
Chia ly nào rười rượi lệ trong tâm ?

Chiều Phan Rang tôi một bóng âm thầm
Về Đông Hải t́m bạn xưa mất dấu
Biển vẫn rộng dài làm sao hiểu thấu
Đáy cuộc đời, em có biết nông, sâu ?

Gió sắt se, giấc mộng đă phai màu
Tôi sửng sốt chôn t́nh tôi ngày ấy
Như Dă Tràng măi hoài công xe cát
C̣n lại ḿnh là chiếc bóng chiêm bao…

Chiều Phan Rang tin em đă qua cầu
Và rút ván cho ngày đau tức tưởi
Tôi đứng lại nghe đời côi cút mới
Tháp Chàm buồn, sỏi đá cũng thương đau…

 

~~oOo~~

KHI VỀ NINH CHỮ

Bao la trời biển rộng
Trăm mắt môi ai cười
Cớ sao tôi long ngóng
Biển c̣n thiếu một người…

Trần Dzạ Lữ
            

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net