THƠ TRẦN DZẠ LỮ

 

C MỘT THỜI

 


C một thời ti sống nhờ tri Vả
Nửa thng rng nuốt vo bụng thay cơm
Thương mẹ trồng, để cho con hi tri
Buổi ngặt ngho cũng qua được ma đng

Hn sĩ về lm ruộng thấy m thương
Ruộng đốt lng nn thất ma l phải (*)
Ngơ ngc cng vợ hiền vay i ngại
Vay nỗi buồn cố quận giấu vo tim !

C gi Si Gn phải vận quần đen
Khoc o nu, để ra đồng gặt gi
Chiều Ngọc Anh sao lng nghe ngờ ngợ
Anh lỗi lầm khi đ rủ c em

Bạn ta về, sửng sốt uống thất kinh
Đu hoa tửu ? Chỉ nhm nhi tr cm
Đi mượn gạo.. nấu cơm chiu đi bạn
Lại thiếu canh, cu c chẳng ăn mồi

Người đi rồi, mnh tiếp tục loi ngoi(**)
Anh v em chơi lun nồi Vả luộc
Ừ !Th cũng cho qua ngy, đoạn thng
Dẫu tnh ngho, thề chẳng bạc như vi

Trần Dzạ Lữ


(*) Ruộng đốt lng l ruộng xấu nhất
(**) Loi ngoi địa phương ngữ Huế l hụt hẩng, mất thăng bằng

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net