|
Trần Dzạ Lữ
CÓ MỘT T̀NH YÊU
Có một t́nh yêu lạ lùng quá đỗi Người yêu người không đến được bên nhau Cứ mong hoài đến tháng bảy mưa ngâu Lần gặp gỡ cũng nghe chừng vồi vội…
Có một t́nh yêu sao mà quá tội Dấu xuân hồng trốn nhủi ở nơi đâu? Anh lang thang để nghe hồn rất đói Nơi phương người em nhớ: “Hăy v́ nhau ?”
Có niềm riêng cất trong trái tim đau Anh cười nụ mà cơ hồ tan nát Ngày mai ngày mai c̣n ǵ anh tát Đáy hồ đời vơi cạn hết chiêm bao !
Có vầng trăng cô độc đến nhường nào Tháng chạp bưng nỗi buồn chôn giấu Đêm thấp thỏm, ngày ra vô anh bấu Vào thịt da kỷ niệm chửa phai màu…
Có một t́nh yêu em hẹn kiếp sau Dẫu kiếp này anh đang là sa mạc Mưa xuân ơi! Với một người đang khát Hăy chan t́nh thấm đẩm-có ǵ đâu!
Trần Dzạ Lữ ( Những ngày rất buồn-2011)
|