THƠ TRẦN DZẠ LỮ

 

C̉N EM CỨU RỖI CÂU THƠ

Tặng Hồng Nhan Tri Kỷ của tôi

 


Khi em thấu được tiếng đàn
Tôi ngồi giữa chợ thau, vàng bên nhau…
Ngọn nguồn em rơ v́ đâu
Từ trong máu thịt đọng màu lương duyên!


Thơ tôi không phải sấm rền
Chỉ thăm thắm nhớ, chiều lênh láng chiều…
Rưng rưng lại nhặt niềm yêu
Phải từ tiền kiếp bu theo kiếp này ?


Là ḿnh mắc nợ nhau đây
Trái tim vướng vít, không may mảy ngờ
Đồng tiền nghịch lư với thơ
Nên em giấu kín trong hờ hững xưa


Hồng nhan đau tự ngàn xưa
Với em, nhẹ nhỏm vết mờ chiêm bao
Với tôi, đất thấp trời cao
Trăm năm vẫn cháy ngọt ngào kinh thư…


Từ đây cho đến bao giờ
Băo giông ư? Cứ phụng thờ t́nh nhau !

Trần Dzạ Lữ

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net