TRẦN DZẠ LỮ

CÔNG CHÚA TRONG MƠ

 

 

 

Nh́n h́nh cứ ngỡ công chúa Ba Tư
Trong truyện thần thoại Một Ngh́n Lẻ Một
Dáng đài các và miệng môi thưa thốt
Không sửng sờ mới là lạ ta ơi!

Miệng hoa xinh cười thơm thảo…đầy trời
Giục tương tư biết bao nhiêu hoàng tử?
Sẵn sàng đổi cơ man…nào châu báu
Để thu về nguyên vẹn trái tim thơ…

Thông minh như Sheherazade(*)
Thức tỉnh được Shahriyar ngày ấy(**)
Bỏ điên loạn để cưới nàng làm vợ
Hạnh phúc nào hơn nắng đuổi ngày mưa?

Giống như anh, chàng lăng tử bây giờ
Làm ǵ có được trân châu mă năo ?
Chỉ có trái tim biết yêu :vũ băo
Và thủy chung để đắp đập be bờ…

Nếu bằng ḷng, sính lễ là ngh́n câu thơ
Anh sẽ xin được cưới em về làm vợ
Dẫu biết thời @ không ai thích bóng nợ(***)
Nhưng chung ḷng, ḿnh tát cạn biển Đông…(****)


Trần Dzạ Lữ

 


(*) Người thông minh, khôn khéo thức tỉnh được vua Ba Tư
(**)Shahriyar, vua Ba Tư
(***) mượn ư thơ Nguyễn Tất Nhiên:

T́nh cũng khó theo thời cơm áo khó/Ta d́u nhau đi dưới bóng nợ nần…
(****) mượn ư tục ngữ:

Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn

THƠ TƯƠNG GIANG
THÁNG BA
Bên em, nắng vẫn nhẹ nhàng
Nhắc cành hoa tím mơ màng song mây
Tháng năm nào dễ hao gầy
Những lăng mạn"ghét", những đầy đặn thương!

Tháng ba, khoe giấc mộng thường
Khép đôi tà nhớ, khâu đường thiên thanh
Khi nào bâu áo liền thân
Ấy lúc t́nh chặt bức tranh cuộc đời!

V́ xưa mẹ sinh tiếng cười
Trước khi em đến, ướp lời hồng hoa
Nên chi quá đỗi thật thà
Trái tim ai đă dần dà tặng em!
TƯƠNG GIANG

THƠ TRẦN DZẠ LỮ
NGÀY NÀY
Riêng em, hơn hớn ngày này
Phong Lan cúi mặt, nắng gầy tương tư
Nhiều năm giấu một chữ Nhu
Môi cười kiêu bạc , đâu hư huyễn t́nh ?

Tháng 3 mồng 8 rất xanh
Áo bay cuối phố,ḷng thanh thản ḷng
Hạnh phúc em, hăy xông trầm
Thơm tho đời thực, ngọt vần thi ca…

Em về nhật nguyệt thiết tha
Mẹ đong thêm mộng cho hoa lụy người !
Từ anh lăng đăng bên trời
Cũng nghe dan díu môi cười cúc hoa…

Trần Dzạ Lữ

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all. net