TRẦN DZẠ LỮ

 

CÓ NHỮNG ĐÊM DÀI

 



Có những đêm dài ôm gối chăn
Không em, bóng đổ xuống âm thầm…
Gác vắng, đèn khêu không đủ ấm
Đầm đ́a thương nhớ mắt xa xăm!

Đâu có cách ngăn quế với trầm
Mà sao buồn cứ rót ăn năn ?
Đêm xa, anh cứ t́m sao mọc
Trong cơi ḷng xanh dấu cố nhân.

Có những đêm dài xâm thực trăng
Anh rơi vào bóng tối muôn phần
Vắng em, tri kỷ hề ! Đi mất
Chỉ tiếng mưa sầu thương áo khăn !

Rượu rót chung đầy không muốn cạn
Lung linh nụ biếc mắt em cười
Quê xưa c̣n đó, sao dời đổi?
Vàng mười tâm ấy dễ ǵ phai…

Có những đêm dài không thấy ai
Khói thuốc bay lên mộng mị dài
Nói năng một bóng đời dâu bể
Em về chưa nhỉ đă giêng hai?

Trần Dzạ Lữ

  

 

art2all.net