TRẦN DZẠ LỮ



CON MẮT NGƯỜI DƯNG
 


Có con mắt người dưng
Cứ đợi chờ anh măi
Là con mắt em buồn
Nhưng thủy chung đến tội…

Ở xa dù không nói
Anh vẫn nghĩ về em
Một người yêu màu tím
Như đă từng yêu anh

Con mắt ấy rất t́nh
Ngày tháng chong vời vợi
Đêm nhớ rót về anh
Dỗi hờn kia mật ngọt…

Con mắt yêu như khóc
Đôi mắt nói thay lời
Ngày quen em bối rối
Anh giấu sầu đó thôi

Cứ mong ḿnh chung đôi
Mà đời bắt đi măi
Người dưng.Người dưng ơi !
Thương con mắt biết nói…

Con mắt ấy suốt đời
Không cách nào quên được
Nếu có một điều ước:
-Anh, của riêng em thôi !





THƠ TRẦN DZẠ LỮ
LỜI CHÂN

Thà là ta cô độc
Gặm nỗi buồn man thiên
C̣n hơn,sáng mở mắt
Thấy t́nh yêu tật nguyền...

Trần Dzạ Lữ
 

art2all.net