THƠ TRẦN DZẠ LỮ

 

CƯA

 

 

Khi về miền của t́nh yêu

Anh cưa loang lỗ bóng chiều …hoang mang!

Cưa buồn, cưa măi không tan

Nỗi đau trần thế xuyên ngang ngực ḿnh

Tội sao ngày ấy lênh đênh

Cưa em không đổ, cưa t́nh không trơn…

Chưa ăn trái cấm vườn hồng

Đă nghe xa xót trời trồng…riêng anh!

Đành như trai biển âm thầm

Tiết ra những chất xoa thành dịu êm…

Người cưa nếu phải là em

Là anh xiêu đổ trái tim tức th́!

Vậy mà, lặng lẽ em đi

Anh tan nát mộng-nhu-ḿ rồi sao ?

 

 

Trần Dzạ Lữ

( Sàig̣n, 2.12.2012)


 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net