Trần Dzạ Lữ


 

Tương Giang

CẢM NHẬN VỀ TẬP THƠ

‘’CỨA NÁT MUÔN TRÙNG’’ (TRẦN DZẠ LỮ)

 


 

          Cầm tập thơ thứ 4 của nhà thơ Trần Dzạ Lữ trên tay, điều đầu tiên, tôi mỉm cười trước cái tựa đề rất ấn tượng : CỨA NÁT MUÔN TRÙNG. Nh́n trang b́a, một màu xanh mát mắt cùng bức tranh Nhật Nguyệt càng gây thêm ṭ ṃ trong tôi: điều ǵ khiến cho nhà thơ chọn tiêu đề như trên nhỉ?


Lần mở mục lục, tôi muốn t́m bài thơ ư chính của tập thơ, nhưng tuyệt nhiên, 91 bài thơ t́nh đang được giới văn nghệ ư nhị đùa:”” viết riêng cho 1 người “ kia, không hề có bài thơ nào trùng với b́a tập thơ cả. ‘’Ẩn số’’ chắc chắn phải ở bên trong, như một ‘’đánh đố’’ dịu dàng…


CỨA NÁT MUÔN TRÙNG được tŕnh bày như một câu chuyện t́nh yêu, tươi mới và đầy lôi cuốn. Bằng ng̣i bút dung dị nhưng không kém phần sắc sảo, Trần Dzạ Lữ dẫn người đọc vào thế giới của chính tâm hồn anh, với lư do hồn nhiên ngay từ bài thơ đầu tiên:


Nụ cười em đă nhốt lấy hồn tôi
Gă lăng tử chưa hề luồn cúi
Thích mây trời và lang thang khắp lối
Sao bây giờ nhận tội yêu em ?...
(Nụ cười em đă nhốt lấy hồn tôi-TDL)


T́nh yêu ấy chân thành tự thú qua những ḍng lục bát ngọt ngào, say đắm :


…Yêu em ở tuổi muộn mằn
Vẫn say như thủa hoang đàng ngày xưa
Em ! Em ! Thấy hết hồn chưa ?
T́nh anh mọc rễ không ngờ…quá lâu!
(Hết hồn-TDL)


Cứ thế, cái duyên đằm thắm trong thơ lại lôi kéo người đọc vào một nỗi nhớ rất riêng khi ‘’người ta’’… lỡ hẹn:


…Lại treo nỗi nhớ vào thơ
Môi con gái Bắc đỏ bờ liêu trai
Lang thang anh, cơi mưa ngoài
Bềnh bồng tóc gió, em hoài thương chưa?...
(Lỡ hẹn-TDL)


Bằng ngôn ngữ tự sự cùng với vốn từ ngữ không hề thiếu,Trần Dzạ Lữ đă đưa những từ láy vào thơ anh một cách tài t́nh, không hề sáo ṃn hay gượng ép, pha thêm chút lăng mạn cần có cho sự bay bổng của thơ ca. Cuộc hẹn ḥ được anh kể:


Ta bắt được t́nh ở Đồng Xanh
Môi yêu cong cớn ngọt ngon lành
Cà phê đăng đắng, chiều âm ấm
Tháng Chạp rưng mùa vui yến oanh…
(Ở cà phê Đồng Xanh-TDL)


Và cũng không kém phần dí dỏm, tinh nghịch như lứa tuổi đôi mươi:


…Đừng bắt anh phải hôn…hàm thụ
Mă phu này đă quen thói ăn đêm
Nơi vắng vẻ trước chiếc môi mềm
Không hâm nóng làm răng anh chịu nổi?...


Ở bài thơ này, tôi tin chắc, cũng như tôi, người đọc sẽ tủm tỉm trước khổ thơ cuối:

…Đừng bắt anh phải hôn…hàm thụ
Khi ḷng ḿnh đă muối mặn, gừng cay
Miếng trăng ngon, làm răng anh nỡ vội
Tha O về? O hăy ‘’xích’’ lại đây…
( Đừng bắt anh phải hôn hàm thụ-TDL)


Tới đây, nếu không nhắc về những âm ngữ địa phương rất Huế được Trần Dzạ Lữ vận dụng tài t́nh vào thơ anh, có lẽ sẽ là thiếu sót lớn, và dĩ nhiên cũng rất là… t́nh thơ:


…Anh ở nơi ni sầu Vỹ Dạ
Đâu c̣n hoa bắp để lung lay
Bên tê đèo c̣n ai lung liếng
Con mắt t́nh không rượu mà say
…(Đêm Huế nhớ Sài G̣n-TDL)


Cái ghen thâm trầm, dịu dàng mà da diết, dai dẳng như những cơn mưa Huế cũng được anh thể hiện thật rơ nét lồng theo từng địa danh của quê hương anh:


Huế-Sài G̣n chỉ hơn một giờ bay
Nỗi đợi chờ lại lâu hơn thế kỷ
Đi tới đi lui-khói thuốc vàng tay
Cứ sợ Huế nhốt em trong ḷng Thiên Mụ…


Và…


…Sợ sông Hương làm ḿnh làm mẩy
Nổi ba đào níu vạt áo em xưa
Anh sợ luôn Huế những ngày mưa
Xối lạnh lẽo vào tim em hây hẩy…
( Đợi em nơi phi trường-TDL)


Chuyện t́nh yêu bao giờ cũng thế, có khi hờn ghen, có lúc giận hờn, thơ Trần Dzạ Lữ cũng đă từng dỗ dành ‘’người ấy’’ rất dễ thương:


…Giận chi em? Để cực ḷng anh rứa?
Đêm lang thang hối lỗi cũng sa mù
Đèn Sài G̣n kia ‘’ngọn xanh ngọn đỏ

ngọn nào dẫn lối về để yêu ?... (Giận chi em-TDL)


Xin được trích đoạn 1 bài thơ rất tượng h́nh trong chùm Tứ tuyệt về quê của anh:


Ở CHỢ THẦN PHÙ
Thoắt, tôi rớt xuống chợ Thần Phù
Mỏi mắt t́m mua hoa phù du
Hoa không ai bán, t́nh không thấy
Chỉ thấy sương đầy trong gánh rau!
(TDL)


Nói về thơ t́nh của Trần Dzạ Lữ, cũng không thể bỏ qua được, đôi mắt cảm thông, nhận định sâu sắc về con người, được anh kể bằng thơ như thủ thỉ với chính ḿnh và với người:


…Đượm chút ǵ kiêu sa và lăng mạn
Giữa ḍng đời lầm lũi chốn phù hoa
Em cứng cỏi nhưng nghe ra mềm nhũn
Khi chạm vào tâm khảm, phải không em?...
( Bên em, cà phê sáng-TDL)


Hoặc, thêm một cái nh́n như rọi thấu tâm tư người đối diện:


…Thấy mắt môi em cố giấu nỗi buồn
Có thể xa anh em dằn nước mắt
Nhưng xa mẹ…thật t́nh em khóc
Lệ hoàng hoa nhỏ xuống phía hoàng hôn…
( Khi xa mẹ-TDL)


Dọc dài theo tập thơ, người đọc c̣n nh́n ra 1 con người sống rất thật từ cuộc đời đến thơ ca như không hề có sự cách biệt. Hăy nghe anh nhẹ nhàng trần t́nh:


…Lấy khổ đau làm mồi đun ly biệt
Sống chết đâu màng sợi chỉ treo chuông?
Có lúc yêu ai cũng ngại ngùng thăm thẳm
Trái tim này mở cánh cửa bao dung

Đến với người bằng nụ cười t́nh thân
Dẫu có khi người xem ta là giẻ rách
Chấp làm chi kẻ có tṛng không mắt
Cứ xem như gặp buổi thị phi buồn…
( Tự Bạch- TDL)


Cũng như nhẹ nhàng nói với nàng Thơ của anh qua thể thơ tự do:


…Có lẽ câu thơ anh viết là máu thịt của tâm hồn
Và nụ hôn em là biển mặn
Ta ḥa tan vào nhau bằng nước sông Hương sông Hồng
Lấp lánh
Sự chân chất này là ngàn lần
Anh không phải Don Juan…
(Anh không phải là Don Juan-TDL)


Tới đây, tôi nghĩ, có lẽ ḿnh có thể cùng bạn đọc nhâm nhi tách trà rất tao nhă của nhà thơ, bằng những ngôn từ ‘’đẹp’ :


…Trà dâng, người uống nhất b́nh minh
Ḷng nhẹ như bay ḿnh gặp ḿnh
Níu những ân t́nh, tô hẹn ước
Chàng Vọi thức chờ đêm áo xanh…

Trùng lai mấy độ thi vịn thơ
Quanh quất trà c̣n vương như tơ
Thi nhân hồ dễ quên nhân ảnh
Cạn trà, t́nh vẫn nhớ’’chưa bưa’’
!(Tứ tuyệt giao cảm trà-TDL)


Trà thơm, say ḷng, và có lẽ ‘’đáp án’’ của CỨA NÁT MUÔN TRÙNG là đây chăng ? Tôi bất chợt dừng lại trước bài thơ Lục Bát biến thể :


…Thôi
Em đừng hóa Ni cô
Chiều rưng
Chùa vắng…ơ hờ sắc không
Buồn anh
Cứa nát muôn trùng
Nếu em
Giũ áo
Xa
Trần Gian Anh…
(Thôi- TDL)


Cô gái nào có ư định hóa thân thành Lan của chuyện t́nh ngày xưa, chắc chắn sẽ phải dừng bước trước ư thơ tha thiết như thế này !


Một lư do, một ư mở cho 1 tập thơ t́nh lăng mạn của thế kỷ, đủ đi vào ḷng người, trải dài qua 160 trang thơ với 91 bài thơ, mà bài cuối cùng, dành để cám ơn cuộc đời, cám ơn mối t́nh thơ, xui khiến Trần Dzạ Lữ mải miết viết :


…Cảm ơn em, thi hứng chín mươi lần
Nhưng rất riêng khi ch́a ra cảm xúc
Thắp đuốc đi t́m đâu ra con mắt
Của linh hồn em đến bên anh ?
(Cảm ơn em-TDL)


Với tâm hồn tươi trẻ như thế này, hy vọng bạn đọc sẽ c̣n tiếp tục được đọc những bài thơ rất t́nh cũng như vẫn ăm ắp tin yêu cuộc đời, tin vào t́nh yêu luôn hiện hữu, tràn đầy sức sống trong thơ anh Trần Dzạ Lữ, để ai cũng có thể thấy được, thấp thoáng đâu đó, chính ḿnh ở trong…


Mong lắm thay !


(Saigon, mùa Thu 2015)
TƯƠNG GIANG
 

 

art2all.net