Trần Dzạ Lữ

                                     

D Ắ T

Tặng nàng Thơ…

                            

Khó khăn chi ,anh cũng dắt em về

Nơi quê “mạ” quê cha là Huế đó

Có tháng giêng thơm, rồi em sẽ “ chộ”

Cơn mưa phùn ren rét bóng người đi…

 

Tết ở quê không vội-vă-xuân-th́

Nhưng ng̣n ngọt, nồng nàn đêm cố xứ

Ly rượu mừng anh nâng em uống

Thương Huế c̣n phảng phất dấu ḥang phi…

 

Thương những ngả đường mơ mộng vẫn c̣n ghi

Khi đưa em qua thăm ngôi trường cũ

Là dấu ái một thời để nhớ

Những mùa xuân nôn nao kỷ niệm học tṛ…

 

Vô Đại Nội một bước cũng thành thơ

Em dịu dàng, tay che nghiêng vành nón

Để ḷng anh như mặt hồ gợn sóng

T́nh trao rồi, em biết hay chưa?

 

Tết quê hương đằm thắm đến không ngờ

Cũng đủ thắm duyên nhau đó “ nợ”

Đêm giao thừa, dù không nghe tiếng pháo

Nhưng chuông hồn đánh thức cả giấc mơ!

 

Khó khăn chi, vẫn cứ đợi chờ

Ngày anh dắt tay em về Huế

Nơi con sông, cây cầu…yêu đến thế!

Ḿnh găm đời son sắt với quê xưa…

 

Trần Dzạ Lữ

( SàiG̣n nhớ Huế  2012)

                                   

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net