TRẦN DZẠ LỮ

DĨ AN, NƠI EM ĐẾN

Tạp văn

 

Mới tờ mờ sáng chàng đă nhận được tin nhắn: Em đổi về Dĩ An rồi anh ạ. Chừ đi làm xa và đi bằng xe bus.

Đọc đi đọc lại tin nhắn 2, 3 lần chàng không thể nào tin. Nàng đang là Hiệu Trưởng một trường ở huyện X, chừ về Dĩ An, là phải xa nhà hơn và phải chuyển qua phương tiện xe bus. Năm giờ sáng ra khỏi nhà và chiều đỏ đèn đen đất mới về thấu nơi ở.

Chàng quen nàng đă 2 năm. Hai năm chia sẻ với nhau biết bao buồn vui trong cuộc sống. Với những t́nh cảm thật thánh thiện và đẹp như cổ tích. Có một điều tiếc cho nàng là số phận nghiệt ngă chưa hề buông tha. Từ thuở vào đời làm cô giáo nơi vùng sâu vùng xa - sau 20 năm  vượt lên chính ḿnh để về dạy nơi gần nhà nhưng Hạnh Phúc vẫn chưa mỉm cười với nàng để se ḷng về Dĩ An.

Chàng chia sẻ với nàng: Thương em quá nhưng anh không biết phải làm sao! Giờ này, lư ra em đă an nhàn. Rứa mà vẫn phải cày ải và gánh một gánh nặng  gia đ́nh lên vai. Nghe em 5 giờ sáng lên xe bus mà mắt lệ đầm đ́a, anh lại nhớ tuổi 18 ở nơi  vùng đất mới T.U, em cũng nước mắt như mưa. Răng đời em cứ băng qua khổ đau măi thế nhỉ? Dù ǵ, th́ em cũng rất cần sức mạnh nội tại để bước tiếp trên con đường đă như là định số. Đừng buông xuôi em hí! Vẫn c̣n có anh bên em L. .

Dĩ An, một thị trấn thật tuyệt vời, thật yên tĩnh trong truyện ngắn của nhà văn CTB chàng đă đọc năm 1967 ( tên truyện  Ngoại Ô Dĩ An và...). Nhưng sau này không c̣n “dễ mê” như xưa bởi những đổi thay rất chóng vánh sau 1975. Điều này đă chứng nghiệm khi chàng biến thành gă thương hồ bất đắc dĩ vào những năm 76, 77. Tuy vậy, hai tiếng  Dĩ An cứ âm vang măi trong tim chàng. Bây giờ nàng lại về nơi đó. Với L.là những đổi thay thật khó chịu. Nhưng với chàng sẽ ngắn lại con đường t́m nhau.

L. ơi! Anh có thể nào quên được cái ngày ḿnh đến bên đời nhau hở em? Một khoảnh khắc t́nh cờ thôi cũng đă như Định mệnh đẩy đưa,  buộc ràng anh và em bởi bài thơ ấy trên Internet. Nhờ em, ui chao suối nguồn thơ ca trong anh tuôn chảy. Nhờ em, những cảm xúc xa xưa tưởng lụi tàn lại bừng cháy lên như tro than lâu ngày nung nấu. Nhờ em, trái tim nguội lạnh của anh đă hớn hở rung reng. Nhờ em, anh quên mọi muộn phiền đă kinh qua trần thế lắm đớn đau này. Nhờ em, vầng trăng xưa thắp lại trong anh. Nhờ em, cỏ hoa kỷ niệm lại bừng tỉnh, tốt tươi sau cơn mưa đời lạnh lẽo. Nhờ em, ḍng chảy lặng lờ, b́nh yên của con sông Hương vốn trầm mặc hồi sinh lại trong anh. Ôi làm răng nói hết t́nh cảm anh dành cho em.Miên man nhớ. Miên man thương một người cùng xứ.

E-mail mới nhất nàng viết: Thơ anh viết làm mọi người trên trang web ngơ ngẩn, trong đó có em. Nhưng răng lời comment của anh h́nh như có ǵ  hờn ghen rứa tề? Em ghét lắm!

Chàng hồi âm cho nàng: Cảm ơn em đă đọc và suy nghĩ như rứa. Nhưng có người đàn ông nào trên đời  không ghen em hí? Ghen v́ yêu quá đấy thôi! Một tâm hồn. Một trái tim như rứa,  răng không măi măi thuộc về anh, em nhỉ?

Ư của nàng là không muốn ai biết “ Chuyện chúng ḿnh” nghĩa là chàng phải giấu kín chuyện riêng tư. Vậy mà chàng đă hé lộ một chút xíu xiu qua cái c̣m về một truyện ngắn nàng viết cho tuổi mới…yêu! Rứa là nàng giận chàng, không nghe điện thoại, không đọc tin nhắn, không e-mail đến…một tháng trời !

Một tháng trời!

Thời gian này đối với chàng thật trống rỗng, vô vị.Chàng chợt nhớ câu nói của nhà văn nào đó: “Thiếu một người là thiếu tất cả”. Chàng  ngơ ngơ ngẩn ngẩn  trong công việc. Giờ giấc đến sở làm trễ năi. Những câu thơ viết dang dỡ, vô hồn…Một tháng là một thế kỷ  với chàng.

Nhớ khi mới quen nàng đă nói: Em có 3 tật xấu: Hay giận. Hay giấu những suy nghĩ và im lặng lâu dài. Và nóng như lửa. Chàng chấp nhận như rứa th́ chừ biết làm răng ?

Sau một tháng, nàng điện thoại: Anh ơi! Chừ em hết giận anh rồi ń!

Chàng nhát gừng: Răng không giận thêm nữa đi?

Ghét anh lắm tề!

Một tháng buồn…dễ sợ!

Tại anh.

Ừ! Anh biết rồi.

Sau cơn giận dỗi ấy, chàng và nàng  nói thao thao bất tuyệt. Nói đến suưt cháy máy.

Chàng hiểu nàng vào đời không dễ dàng chút nào. Từ một cô bé chỉ biết Lên xe xuống ngựa đă bay  vào vùng đất mới ở huyện X xa xôi. Áo trắng hoen bụi đất rồi. Vậy mà nàng đă phấn đấu để trở thành cô giáo. Những kỷ niệm một thời ấy là những kỷ niệm khó quên nhất của đời nàng mà chàng rất  thấu hiểu. Lẽ ra, chừ nàng phủi tay an nhàn. Nhưng rồi định mệnh lại đẩy đưa nàng về huyện Dĩ An - vùng đất mà chàng đă thích từ khi đọc truyện của nhà văn Cung Tích Biền.

Chàng nhắn tin vỗ về, an ủi nàng: Anh biết em vốn khó khăn chừ càng thêm khó khăn hơn nữa khi về đây. Nhưng hăy ráng lên đi em nhé.Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi.

Nàng nói: Anh biết em khổ tâm như thế nào không với công việc và gia đ́nh khi thayđổi như thế này?

Chàng động viên: Anh biết chứ! Nhưng thôi, ráng lên em.Anh sẽ về thăm em mà.

Nàng không vui: Thôi anh ạ. Lúc này em không muốn ḿnh gặp nhau bởi mọi thứ đang ngồn ngộn trước mắt. Để khi khác, khi trong ḷng thôi sóng đă. Anh hiểu em không.

Chàng hiểu nàng đang rối ren. Nội việc di chuyển không thôi đă tốn kém nhường nào. Từ nơi ở phải đi chuyến xe bus đường dài rồi sang qua xe ôm cũng khá xa mới đến ngôi trường nàng dạy có cái tên rất thơ mộng: Hương Ngọc Lan.

Chàng đă E-mail cho nàng với tâm t́nh đầy yêu mến: Em biết em quan trọng  với anh như thế nào không? Là báu vật của đời anh đó. Ráng lên đi em. Đừng nản và dại dột có những ư nghĩ tiêu cực nghe em.Hăy tin rằng lúc nào anh cũng luôn mong ngóng và dơi theo em .Hy vọng may mắn sẽ mỉm cười với em để xóa nḥa đi những tháng năm buồn khổ. Ngày mai dù thế nào, Anh vẫn yêu em.Yêu thị trấn Dĩ An, nơi em đă đến. Nơi có ngôi trường mang tên HƯƠNG NGỌC LAN.

 

Trần Dzạ Lữ

( Viết trong mùa Khai Trường 2012-2013)

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net