TRẦN DZẠ LỮ


 

 

 

ĐI T̀M MÙA THU HÀ NỘI

Yêu Lộc Vừng nên em hẹn anh
Ra đó t́m mùa thu Hà Nội
Đâu chỉ cây cơm nguội vàng cây bàng lá đỏ(*)
C̣n cây Si, cây Liễu nghiêng bóng xuống hồ Gươm…

Ta đắt nhau đi qua phố Hàng Buồm
Không có buồm, th́ thôi không nhớ biển
Chỉ biết mắt em sâu, môi cười em mọng
Cho phố Hàng Than rưng rức tự t́nh.

Đầu thu vàng nắng nhè nhẹ lung linh
Em qua phố Hàng Vàng ái ngại
Anh đứng lại phố Hàng Rươi …hoang hoải
Không có Rươi để bán cho ḿnh…

Yêu hàng Bông nên em làm thinh
Nắm tay anh đi dọc dài phố cũ
Không có bông, nên ḷng anh chùng lại
Phố hàng Khoai chắc chẳng c̣n Khoai?

Ba mươi sáu phố chừ ḿnh biết hỏi ai
Hồn vía cũ có c̣n không cơ chứ?
Thôi em cứ dắt anh về Hàng Lược
Mua tặng người t́nh một chiếc gương soi...

Đầu thu Hà Nội "tổ trác" anh rồi
Đêm Nguyễn Du bói không ra hương hoa Sữa
Thôi mai về Hà Động t́m áo lụa
Và chiếc khăn quàng, anh tặng em yêu


Trần Dzạ Lữ

 


(*) nhạc Trịnh

 

 

 

HÀ NỘI CỦA EM

Leng keng Leng keng
Hà Nội của em
Nét văn-hóa-rác…

Anh về Hàng Bạc
Hà Nội của em
Tát t́nh trong mưa!

Phố Hàng Trống xưa
T́m câu lục bát
Chỉ tiếng “tàu phớ” …( *)

Ô Quan Chưởng đâu ngờ
Anh t́m phố Huế
Khi ngồi Xích Lô

Mùa thu bây giờ
Nghiêng qua Hàng Thiếc
Tṛm trèm giấc mơ…

Hà Nội trong thơ
Là câu quan họ
Đi t́m hội Lim !

Hà Nội của em
Anh ghim nỗi nhớ
Suốt đời vào tim…

Trần Dzạ Lữ


( * ) Tiếng rao đậu hũ của người Tàu ở phố Hàng Trống

 

 

 

art2all.net