|
Trần Dzạ Lữ
Đ Ố A N H Tặng Nàng Thơ…
Ui chao ốt dột quá chừng Đi mô anh cũng đón đường tui răng ? Bao giờ anh bắt được trăng Thì tui mới chịu nói năng đó tề !
Ui chao mới ra ngoài đê Cũng anh lảng vảng theo thề thốt yêu… Bao giờ biển cạn, đá kêu Thì tui mới chịu anh khều đó nghe !
Ui chao làng nọ, đường kia Đi mô cũng đụng anh me rứa hòai Bao giờ rừng trụi hết cây Thì tui mới chịu đưa tay anh cầm !
Ui chao ốt dột vạn lần Ở mô anh cũng bần thần …ngó tui ! Bao giờ ngọn núi kia trôi Thì tui mới chịu anh mời mọc nhau !
Bao giờ đất ở trên đầu Trời chui xuống nước, trăng sao thất tình Ngó ra …chỉ có hai mình Thì tui mới chịu anh rinh về nhà…
~~oo))((oo~~
Đ Ố E M Tặng Một Người…
Cây chi mọc ở trong anh Ngó không thấy nhánh thấy cành đó O ? Rứa mà ra ngẩn vào ngơ Em đi một bước anh khờ dại luôn!
Cây chi không ở núi non Ở nơi sâu thẳm nỗi buồn đó em? Cây chi không tuổi, có tên Hôm ni, hôm nớ anh quen ngồi đồng? Chờ mù con mắt anh luôn Em đi biệt dạng nỏ còn ngó lui ?
Cây chi ác rứa O ơi Xui anh lóng ngóng một đời trai luôn? Cây chi trong dạ bồn chồn Trong tim đau đáu mười thương O tề ?
Trần Dzạ Lữ ( SG tháng 2 năm 2011 )
|