THƠ TRẦN DZẠ LỮ


ĐỪNG BẮT ANH PHẢI HÔN…HÀM THỤ !

 


 

Đừng bắt anh phải hôn… hàm thụ
Bởi thật t́nh anh thực thụ từ khuya
Ui chao ! cái O ni chi lạ rứa tề
Mô c̣n tuổi mười lăm mà du dú?

Đừng bắt anh phải hôn…hàm thụ
Khi em cười châu ngọc lóe hai bên
Và em khóc… nước Hương Giang động đậy
Để anh về ủ rũ dưới hàng hiên…

Đừng bắt anh phải hôn…hàm thụ
Mă phu này đă quen thói ăn đêm
Nơi vắng vẻ, trước chiếc môi mềm
Không hâm nóng làm răng anh chịu nổi ?

Em thiên thanh nên ḷng anh bối rối
Cứ giả đ̣ đau ốm măi như ri
Họa may O hôn thiệt cấp kỳ
Để anh sướng…như làm bài thi “trúng tủ” !

Đừng bắt anh phải hôn…hàm thụ
Khi ḷng ḿnh đă muối mặn gừng cay
Miếng trăng ngon, làm răng anh nở vội
Tha em về ? O hăy “xích “ lại đây…

Trần Dzạ Lữ

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net