TRẦN DZẠ LỮ


ĐỪNG NHƯ RỨA
 

Thôi đừng như rứa nghe O
Không dưng “tặc mọt” để cho tui buồn(*)
Làm ḿnh làm mẩy lưng lưng
Con mắt giả bộ, nhưng ḷng th́ đong ?

Mùa thu O dọa lấy chồng
Tui về hớt hăi tim chong chóng sầu
Một thương yêu để trên đầu
Hai thương t́m mạ mua trầu, têm vôi…

Thôi đừng như rứa O ơi!
Bảy năm xưa đă nổi trôi…thất t́nh!
Hẹn rồi O vẫn làm thinh
Vân vê vạt áo như ḿnh người dưng !

Con chim c̣n biết nhớ rừng
Tội chi tui rứa ? Cứ tưng tửng hoài…
Cầm vàng không lẽ vàng phai?
Ui chao O Huế trang đài như ri !

Làm răng nắng thốt thưa chi
Làm răng tui bỏ đường đi, lối về?
O ưng một tiếng tức th́
Tui thưa cha mạ, lễ nghi cưới...t́nh !


Trần Dzạ Lữ
 

(*) Tặc mọt, tiếng Huế chỉ chuyện dựng đứng( Không thành có )


 

 

art2all.net