Trần Dzạ Lữ
 

 

EM LÀ BÁU VẬT CỦA ĐỜI ANH

 

Hơn nửa đời người

Anh mới gặp

Em là báu vật của đời anh.

Báu vật nên không thể lanh chanh

Để vào túi áo

Cũng không thể để vào hai vai t́nh ảo

 Anh khẻ khàng cất vào phía trái tim.

Chỗ trái tim là nơi em sẽ b́nh yên

Không sợ thị phi, dư luận

Không sợ ngày qua tháng lại lận đận

Suốt kiếp này anh ǵn giữ nghe em!

Cảm ơn em

Người con của Huế

Đẹp không chỉ bóng h́nh

Môi cười thơm nắng lụa đất Thần Kinh

Dịu ngọt một tâm hồn rất Huế…

Có những điều không thể

Nói ra- Như ban mai phải thấy nắng chan ḥa

Như chiều hôm bần thần gió cuốn

Như đêm trăng nằm mộng mị áo hoa cà…

 Ḿnh phải cất giấu cơi-người-ta

Những điều không thể.

Có thể ngày mai em là trầm quư

Là gỗ căm xe thiên hạ truy t́m

Là bà Hoàng  ngựa xe bề thế

Em là ǵ…Anh vẫn yêu em!

Có thể ngày mai em nghèo sát đất

Héo úa đời bên chốn cô liêu

Không thấy nổi nụ cười ,chỉ c̣n nước mắt

Em là ǵ…Anh vẫn yêu em!

Hơn nửa đời người mới thấy con tim

Rung reng điệu t́nh lạ lẫm

Có một niềm tin chắc mẫm

  Em măi là báu vật của đời anh

  Và không thể lanh chanh rao bán cuộc t́nh

Anh cất kỷ vào ngăn thứ nhất

 Em yêu ơi! Đó là điều rất thật

 Khi trái tim này đă thuộc về em…

 

                                    Trần Dzạ Lữ

SàiG̣n 6.2012

           

 

art2all.net