TRẦN DZẠ LỮ

 


 

EM MÔ RỒI HỠI NỤ TẦM XUÂN?

Bạn tôi bảo : Bị “Coup De Foudre’
Nên thơ say hơn cả rượu lâu năm
Trong mắt Nàng tôi chết đứng… vạn lần
Có ǵ lạ đâu bởi yêu là thế !

Yêu là yêu có cần ǵ em hỉ
Yêu là yêu chẳng bởi, tại v́…
Thương là thương đâu cần soi lư lịch
Dâu bể nào em vẫn ngát hương thơm !

Anh chuyên môn đi bán nỗi buồn
May gặp em người mua thanh thoát
Cần chi nữa mùa sau mùa trước?
Lược gương đời nay ta lại soi chung…

Tay ḿnh ngoan nên ve vuốt nỗi hàn
Thành niềm vui trổ bông sáng loáng
Nụ hôn này xóa đi dĩ văng
Một thời nào em vất vả thâm căn…

Một thời anh tát măi thanh bần
Không ra khỏi căn nhà cô độc
Yêu là yêu nên bây giờ ta khóc
Cho “đă nư” hạnh phúc “ ra ràng” !

Vắng một ngày anh cứ thấp thỏm bâng khuâng
Em mô rồi ? Mô rồi em xứ Bắc?
Trái Sấu c̣n rơi, đó là điều rất thật
Và ngọt ḷng khi uống giọng uyên ương …

Phía nhà em …đă đi vẹt cỏ, ṃn đường
Vậy mà vẫn lạ lùng như mới biết
Áo lụa em bay một trời tha thiết
Để anh ghiền níu nụ tầm xuân…

Trần Dzạ Lữ
( Saigon, đêm cuối năm 1014 )

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net